Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 864: CHƯƠNG 864: TA HI VỌNG NGƯƠI CÓ THỂ GỌI TA LÀ PHI HỒNG… (1)

Phòng bếp.

Thánh chủ ở bên ngoài nhìn bóng dáng bận rộn của Lâm Phàm. Lão ta không biết rốt cuộc Lâm Phàm muốn làm gì, nhưng lão ta không truy hỏi, Lâm Phàm làm như vậy, nhất định là có lý do riêng của hắn.

Tình hình của sư muội làm lão ta rất lo lắng.

Nếu không phải ý chí sư muội kiên định, chỉ sợ đã sớm tẩu hỏa nhập ma.

Lão ta biết Phần Thiên Tử Hỏa có thể vạn tà bất xâm, nhưng tình hình của sư muội, đã vượt xa những gì Phần Thiên Tử Hỏa có thể giải quyết.

Không tiếng động thở dài.

Lặng yên rời đi.

Mọi hy vọng đều gửi gắm ở trên người Lâm Phàm.

Biết đâu hắn thật sự có thể tạo ra kỳ tích.

Thời gian về sau.

Lâm Phàm vẫn luôn như thế, sáng dậy rất sớm, chủ động gần gũi Đường Phi Hồng, mà hắn cũng không dừng việc tu luyện.

Tu luyện rất quan trọng.

Thủ đoạn của Yêu tộc và Vu Thần tộc, vẫn chưa bày ra toàn bộ. Hắn cũng không biết cuối cùng kết quả sẽ thế nào, còn có kẻ thần bí bị phong ấn kia, nhìn như không có cách nào để đi ra.

Dựa vào báo cáo của Thôn Linh Hổ.

Thiên Kiêu vực mở ra.

Liền sẽ có một đám người lạ xuất hiện, còn sẽ đến nơi phong ấn, rõ ràng là đến mà có chuẩn bị.

Thời gian trôi nhanh, một năm qua đi.

Trong khoảng thời gian này, Lâm Phàm vẫn luôn duy trì mối quan hệ thân thiết với sư tôn, tuy việc này chiếm rất nhiều thời gian tu luyện của hắn, nhưng vẫn có tiến triền cực lớn.

Hắn dần dần phát hiện.

Phương pháp này khả thi.

Sư tôn đã từng đè nén cảm giác với hắn vào sâu trong lòng, rất kiềm nén, cho dù biểu lộ ra là bản thân nhất định có thể chiến thắng ma chướng, nhưng bà ta tuyệt đối không ngờ rằng, chẳng những ma chướng không bị tiêu diệt, mà còn theo sự kiềm nén của bà ta, càng thêm điên cuồng ngang ngược.

Nhưng bây giờ, Lâm Phàm bớt thời gian làm bạn với sư tôn, có thể phát hiện rõ ràng trạng thái của sư tôn tốt hơn trước rất nhiều.

Tuy vẫn không thể phá tan rào cản kia, nhưng với Lâm Phàm xem ra, có thể ổn định sư tôn cũng đã là vô cùng may mắn rồi.

Bằng không, hắn ăn ngủ không yên.

Tình huống bị sư tôn nhìn trộm cơ thể, người bình thường thật sự không chịu nổi.

Hiện giờ, hắn đã sớm tu luyện《 Ma Ha Bàn Nhược Vãn Sinh Điển》tới mức độ viên mãn, hơn nữa đã bắt đầu cô đọng Quy Tắc, trời đất có muôn vàn Quy Tắc, cảm giác ban đầu, đúng là tương ứng với Quy Tắc ba ngàn đại đạo.

Phương diện lựa chọn có khó khăn, nhưng ứng với những quy tắc hắn muốn và cần, vẫn không vấn đề gì.

Với thực lực bây giờ của hắn, còn rất nhiều Quy Tắc không cách nào chạm vào.

Có thể có quan hệ rất lớn với thực lực của bản thân hắn.

Có Quy Tắc thích cường giả, nhưng có lẽ hắn vẫn không phải cường giả chân chính.

Cốc cốc!

Tiếng gõ cửa truyền đến.

Lâm Phàm mở cửa.

Chợt phát hiện người đứng ở cửa chính là sư tôn, còn thấy trong tay sư tôn cầm theo hộp cơm.

“Phàm nhi, tu luyện mệt rồi chứ? Vi sư đã chuẩn bị bữa sáng cho ngươi.”

Không sai.

Cho tới bây giờ, tình hình đã lặng lẽ xảy ra sự thay đổi.

Từng đều là Lâm Phàm chuẩn bị bữa sáng cho sư tôn, chủ động xuất kích, công phá đáy lòng của đối phương, nhưng hình như ở đâu đó có xuất hiện một chút vấn đề nhỏ, sư tôn mà lại chuẩn bị bữa sáng cho hắn.

Tình huống này, hắn có cẩn thận cân nhắc qua.

Cảm giác, cái này rất có khả năng chính là có qua có lại, hắn thường làm điểm tâm cho sư tôn, sư tôn làm chút bữa sáng cho hắn, rất hợp tình hợp lý, cách nói này hoàn toàn không có vấn đề.

Sao phải nghĩ quá nhiều.

Trong phòng.

“Oa, tay nghề của sư tôn tiến bộ thật lợi hại, sắc hương vị đủ cả, vừa nhìn liền biết ăn rất ngon.” Lâm Phàm nhìn bữa sáng đơn giản mà lại lởm chởm trước mặt, tỏ ra rất ngạc nhiên và vui mừng, không cần biết kết quả thế nào, đối mặt với đồ sư tôn đưa tới, cho dù tất cả đều là bột nhão đốt cháy, hắn cũng có thể ăn say sưa ngon lành.

Con đường cứu sư tôn là phải không ngừng cố gắng.

Trên con đường ngắn ngủi này, mặc kệ gặp phải bất cứ phiền phức gì, hắn đều phải thản nhiên tiếp nhận, tuyệt đối không thể biểu hiện quá khắc nghiệt. Sư tôn làm chuyện gì, cũng có thể tha thứ, trước tiên không nói những cái khác, liền nói bữa sáng trước mắt này.

Nhìn như đơn giản, nhưng trong này cũng chứa đựng yêu thương của sư tôn với mình.

Đường Phi Hồng mỉm cười.

Đồ nhi vừa ý, bà ta cũng rất vui vẻ, vui sướng không diễn tả được.

“Ngươi thích thì tốt, đây đều là ta học từ bọn họ.”

Đường Phi Hồng chưa từng làm đồ ăn. Từ khi bắt đầu hiểu chuyện, bà ta vẫn luôn tu luyện, có ai có thể khiến bà ta nấu ăn, lại có ai có thể khiến cho bà ta nỗ lực như vậy, dù là mấy sư huynh đệ thân thiết kia, cũng không có tư cách như vậy.

Cũng chỉ Lâm Phàm mới có phúc phận như này.

Lúc Đường Phi Hồng đến phòng bếp học nấu nướng, thành chủ hoàn toàn trợn tròn mắt nhìn, cả người đều bị làm cho có chút bối rối.

Đây vẫn là sư muội mà lão ta quen sao?

Lúc nào thấy sư muội từng làm chuyện như vậy?

Thật sự là chưa từng có, lần đầu thấy chuyện như này, nếu không phải tận mắt thấy, thì cho dù đánh chết lão ta, lão ta cũng không sẽ tin.

Bây giờ, thánh chủ liền như âm hồn, lén lút chú ý tới tình hình của U Tử Phong. Lão ta thấy sau khi sư muội rời đi từ phòng bếp, thì đi đến trước phòng Lâm Phàm, tình cảnh này, dù là sư tôn đã tạ thế thấy, cũng phải bị kinh sợ đến mức không nói nên lời, thổ huyết.

Đây vẫn là Đường Phi Hồng mà bọn họ quen sao?

Lão ta không biết rốt cuộc tên nhóc kia đã cho sư muội uống bùa mê thuốc lú gì, hơn nữa nhìn tình hình, lão ta có cảm giác nguy hiểm, chính là cảm tình của sư muội với tên nhóc này dần dần ấm lên, mịa nó, đừng bảo đến cuối cùng hai người thật sự ở bên nhau.

Nếu như thế thật, thì chính là muốn trở thành trò hề của toàn bộ Thần Võ giới mà.

Còn hiện tại, lão ta không có bất cứ biện pháp nào.

Không thể ngăn cản. Nếu lão ta xuất hiện, hễ nói một lời nào làm sư muội không vui, chắc chắn là phải bị đánh.

Lâm Phàm mỉm cười nói: “Sư tôn rất thông minh. Nấu ăn là việc rất khó, nhưng sư tôn mới học không bao lâu, liền có thể làm ra món ngon mỹ vị như này, sư tôn thật sự quá lợi hại rồi.”

Chương 864 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!