Hắn đang khích lệ sư tôn, khen ngợi sư tôn. Tuy tuổi của sư tôn rất lớn, nhưng chung quy vẫn là nữ nhân, chỉ cần là nữ nhân thì sẽ thích được nam nhân khen.
Đường Phi Hồng mỉm cười: “Mau ăn đi, miệng ngươi thật ngọt.”
Nghe giọng điệu của sư tôn.
Lâm Phàm phát hiện sư tôn thật sự có thay đổi long trời lở đất, nếu như là trước kia, sư tôn nhiều nhất “Ừm” một tiếng mà thôi, giọng điệu rất lạnh, hoàn toàn như một hòn núi băng.
Bây giờ, núi băng tan hoàn toàn.
Thành thật mà nói, đây là nỗ lực của Lâm Phàm trong khoảng thời gian này, đã hoàn toàn mở ra cánh cửa lòng của sư tôn, triệt để kéo quan hệ của hai người gần lại.
Lâm Phàm mong muốn tiến vào nội tâm của sư tôn, giúp sư tôn phá tan ma chướng.
Mà bây giờ, hắn cảm thấy phát triển rất tốt, chí ít thuận theo suy nghĩ của hắn tiến lên.
Phiền lòng duy nhất chính là…
Hắn chỉ sợ nửa đường xảy ra vấn đề.
Vào lúc Lâm Phàm dùng cơm, Đường Phi Hồng ngược lại giống như Lâm Phàm đã từng, ngồi ở đối diện, lẳng lặng nhìn, một câu cũng không nói, ánh mắt sáng ngời lấp lánh, tựa như ẩn chứa vô số ngôi sao, vô cùng chói mắt.
Lâm Phàm ngẩng đầu, mỉm cười với sư tôn.
Hắn biết mình đã đi trên một con đường tràn ngập nguy hiểm.
Hơi không cần thận, liền sẽ rơi vào trong vực sâu thăm thẳm.
“Sư tôn, trên mặt ta dính gì sao?”
Lâm Phàm mỉm cười, trong lòng có chút bồn chồn. Tuy hắn biết mình đang làm gì, nhưng mà sự thay đổi của sư tôn hiện giờ, khiến hắn có cảm giác không nói ra lời.
Hắn hi vọng dường nào sư tôn có thể hiểu được.
Ta làm tất cả, cũng vì giúp ngươi, tuyệt đối không phải chuyện vượt qua luân thường đạo lí kia, đáng tiếc, hắn biết mình không thể nói ra.
Tâm tình của hắn đối với sư tôn là thuần khiết.
Nhưng sư tôn đối với hắn lại là không thuần khiết.
“Không, rất sạch. Sau này ngươi không cần gọi ta là sư tôn, có thể gọi ta là Phi Hồng.” Đường Phi Hồng dám làm dám chịu, bà ta cũng cảm thấy quan hệ giữa mình và ái đồ, đã có thay đổi cực lớn.
Thế nhưng bà ta bằng lòng chấp nhận những suy nghĩ chân thật nhất trong lòng mình. Mặc dù quan hệ của hai người như vậy, dường như đang phá vỡ luân thường đạo lí, nhưng bà ta không sợ.
Đậu!
Lâm Phàm vô cùng kinh hãi.
Không ngờ tình cảnh lại phát triển đến mức này.
Suy cho cùng, hắn vẫn xem thường địa vị của mình ở trong lòng sư tôn rồi.
Phi Hồng?
Cách gọi thân thiết như thế, đó cũng không phải cách mà người bình thường có thể gọi.
Huống chi ta còn là đồ nhi của ngươi, ngươi lại để cho ta gọi như vậy, chứng tỏ ở sâu trong lòng sư tôn, đã bắt đầu làm lơ mối quan hệ giữa sư tôn và đồ nhi.
Đây là muốn chủ động phá vỡ luân thường đạo lí sao?
Hắn mỉm cười, không gạt bỏ, càng không nói như này không được. Hắn biết không cần phải nói như vậy, phàm là nói ra, nhất định sẽ có ảnh hưởng, quan hệ của mình và sư tôn tất nhiên sẽ có vết nứt.
Từ đó làm cho sư tôn có tâm lý áp lực.
Một khi bắt đầu suy nghĩ miên man, sẽ có ảnh hưởng rất lớn đến việc chữa bệnh của sư tôn.
“Phi Hồng…”
Lâm Phàm nói khẽ. Trong lòng nói thầm, sư tỷ, ta không hề có lỗi với ngươi mà là ta đang chữa bệnh cho sư tôn, đây chỉ là một phương thức chữa bệnh, tuyệt đối khôngphải như ngươi nghĩ.
Đường Phi Hồng nở nụ cười.
Nụ cười sáng lạn.
Giống như thiếu nữ.
Lâm Phàm nhìn có chút mê mẩn, sau đó cúi đầu, ăn bữa sáng, thật là đáng chết, nghĩ gì thế, đừng quá chú ý vào đó, nhất định phải nhớ kỹ sứ mạng của mình, nhớ rõ hành động của mình, tất cả đều là vì giúp đỡ sư tôn, tuyệt đối không thể có ý nghĩ khác.
“Lâm Phàm, rốt cuộc phương pháp của ngươi có hữu dụng không? Tại sao ta cảm giác sư tôn của ngươi đối với ngươi, giống như…”
Thánh chủ cố ý đến tìm Lâm Phàm. Lão ta quan sát rất lâu, nhân lúc Đường Phi Hồng trở về phòng bế quan, đến tìm Lâm Phàm, bằng không nếu bị sư muội thấy, nhất định sẽ có suy nghĩ, dù sao sư muội rất nhạy cảm.
Lâm Phàm nói: “Yên tâm, ta có kinh nghiệm.”
“Kinh nghiệm?” Thánh chủ ngây người, trợn to mắt nhìn Lâm Phàm. Lão ta luôn cảm thấy kinh nghiệm mà Lâm Phàm nói, và kinh nghiệm mà lão ta nghĩ kia hình như rất khác nhau, lão ta cảm giác Lâm Phàm đang cưa sư tôn.
Dù sao, những cảnh trong khoảng thời gian này nằm trong tầm mắt.
Không giống như đang chữa bệnh.
Giống như tiến vào trong lòng đối phương, dùng tình cảm nắm bắt đối phương.
“Thánh chủ, ta biết ngươi lo lắng điều gì, xin ngươi cứ tin tưởng nhân cách của đệ tử.” Lâm Phàm thề thốt.
Thánh chủ nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Lâm Phàm.
Nhất thời lâm vào trầm tư.
“Ngươi chắc chắn, ngươi không phải đang… Cái kia?” Thánh chủ hỏi.
Lâm Phàm há to miệng, khiếp sợ nhìn thánh chủ.
Hắn thật sự không ngờ.
Suy nghĩ của thánh chủ lại ác liệt như vậy.
Chợt khiến hắn không nói ra lời.
Thánh chủ thấy vẻ mặt của Lâm Phàm, dường như hiểu ra điều gì, vội vàng nói: “Ngươi đừng suy nghĩ lung tung. Ta vẫn rất tin tưởng ngươi, chỉ hỏi thăm sơ qua một chút mà thôi.”
“Ồ!” Lâm Phàm gật đầu, cái hiểu cái không, tựa như hiểu rõ, lại tựa như không hiểu rõ. Hắn tin, thành chủ nhất định suy nghĩ lung tung rồi, nên mới nảy sinh nghi ngờ với phương pháp của hắn.
“Tình hình hiện giờ của sư tôn ngươi thế nào rồi?” Thánh chủ đổi chủ đề, chuyển hướng câu chuyện lên người Đường Phi Hồng.
Lâm Phàm nói: “Tiến triển rất tốt. Ta đang đi vào nội tâm của sư tôn, từng bước loại trừ ý nghĩ mong mà không được đối với ta, dù sao đây là chỗ mấu chốt của ma chướng. Tuy ta không biết Luân Hồi của sư tôn có ảnh hưởng thế nào đến bản thân người, nhưng có thể có tình huống này, tuyệt đối không đơn giản.”
“Vì vậy cần đi từng bước.”
Hắn nói cảm giác của mình cho thánh chủ.
Với thánh chủ mà nói, ngươi nói với ta những thứ này có ích lợi gì, dù sao cũng không phải lão ta giúp đỡ sư muội, tất cả hi vọng của lão ta đều đã gửi gắm ở trên người Lâm Phàm.
“Được, ngươi đừng vội, đi từng bước, ta tin ngươi.” Thánh chủ kiên định nói.
Lâm Phàm cười, cũng đã đi đến tình trạng này, không có lựa chọn nào khác ngoài tin tưởng, đừng nói thánh chủ, ngay cả chính hắn cũng biết, có thể nói đã không còn đường lui.
Hắn cũng không chắc chắn phương pháp của mình có hữu dụng không, nhưng cũng đã đến tình trạng này, mặc kệ có hữu dụng hay không, đều phải dốc sức ứng phó thử nghiệm.
Chương 865 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]