Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 867: CHƯƠNG 867: TA HI VỌNG NGƯƠI CÓ THỂ GỌI TA LÀ PHI HỒNG… (4)

Kiếm cốc có thể ra thiên kiêu như này, quả thật không dễ.

Đổi lại bất kỳ một vị cường giả nào, thấy thiên phú của Kiếm Nhất Thiên, chắn chắn là muốn bóp chết hắn ta từ trong trứng nước, không cần biết kiếm ý thế nào, thiên phú thế nào, chết rồi thì cái gì cũng không có.

Lúc này, Lâm Phàm vẫn bất động đứng ở nơi đó, tùy ý giơ tay lên, một ngón tay chỉ ra, va chạm với đạo kiếm ý kia. Trong chốc lát, tan thành mây khói, cũng không mang đến cho hắn bất cứ tổn thương gì, chênh lệch về cảnh giới thật sự quá lớn, với hắn mà nói, sát chiêu của đạo kiếm này, giống như đồ chơi.

Nhưng…

Lâm Phàm nhìn quần áo bị rách toạc, tuy chỉ là cắt quần áo thành một vết rách, nhưng cũng chứng minh uy thế chiêu này của Kiếm Nhất Thiên quả thật vô cùng ấn tượng.

“Không tệ, rất lợi hại.” Lâm Phàm nói.

Kiếm Nhất Thiên không tỏ vẻ gì, không buồn không vui, bất cứ kết quả gì cũng đã nghĩ tới, trước khi tới đây, hắn ta đã sớm nghĩ xong kết quả, bây giờ chỉ là thử, quả nhiên đúng như hắn ta nghĩ.

Không gây ra bất cứ uy hiếp gì cho đối phương.

Hắn ta biết rõ uy năng lĩnh ngộ kiếm này của bản thân rốt cuộc mạnh cỡ nào.

Nhưng chênh lệch giữa hắn ta và Lâm Phàm, thật sự quá lớn, đã sớm không phải đạo kiếm này có thể chi phối.

“Không cần ngươi nói, ta cũng biết có bao nhiêu lợi hại.”

Kiếm Nhất Thiên rất ngạo nghễ, mới sẽ không bởi vì lần này thất bại, liền cảm thấy khó chịu. Hắn ta đã sớm quen với tình huống này, nếu là mấy năm trước, vẫn chưa bị Lâm Phàm dạy dỗ một trận nên thân, gặp phải tình huống này.

Sợ là hai đầu gối quỳ xuống đất, hai tay bụm mặt, tuyệt vọng nhìn thế giới này, còn có thể lớn tiếng kêu gào, Kiếm Nhất Thiên ta kiếm đạo độc tôn, thiên tư tung hoành, lĩnh ngộ kiếm đạo mạnh nhất, vì sao vẫn có thể thua, còn là thua đơn giản như vậy.

Trời cao ơi, mặt đất hỡi.

Vì sao bất công như thế.

Loại tình huống này, chắc chắn có thể xảy ra.

Nhưng bây giờ, trong lòng Kiếm Nhất Thiên thậm chí ngay cả một chút dao động cũng không có, tập mãi thành quen, hay là nói đã hoàn toàn nhờn, không có cảm giác gì.

Lâm Phàm cười, Kiếm Nhất Thiên thay đổi rất lớn, thời gian lâu dài, thật sự đã biến một người thành dáng vẻ khác.

“Đồ nhi, chúng ta đi.” Kiếm Nhất Thiên vứt bỏ Trúc Diệp kiếm trong tay, quay người rời đi.

“Vâng, sư tôn.”

Kiếm đồng đuổi theo, quay đầu nhìn Lâm Phàm thật sâu, dường như muốn vĩnh viễn khắc sâu dung mạo của hắn vào trong lòng.

“Àiii, làm lỡ thời gian của ta.”

Lâm Phàm cũng không muốn nói gì với Kiếm Nhất Thiên, phàm là ngươi ở trước mặt ta kêu cha gọi mẹ, làm trò hề, Lâm Phàm ta còn có thể cảm thấy chuyến này có chút giá trị.

Nhưng giờ…

Tẻ nhạt vô vị.

Một chút ý nghĩa cũng không có, hắn cảm giác bản thân là công cụ người, chỉ là một công cụ người để Kiếm Nhất Thiên kiểm nghiệm bản thân hắn ta.

Đúng là việc chết tiệt.

Bất đắc dĩ trở về, tiếp tục tu luyện thôi, thời gian bây giờ của hắn đã phong phú đến mức độ nhất định, tu luyện và bồi dưỡng tình cảm với sư tôn.

Một ngày.

Lâm Phàm ngồi khoanh chân.

“Đây chính là Bỉ Ngạn Quy Tắc sao?”

Sau khi hắn tu luyện chạm tới tuyệt học Phật môn, lĩnh ngộ Quy Tắc, phát hiện Quy Tắc này thật sự không khác biệt lắm với ý nghĩa sâu xa trong Phật môn, nằm ngoài cảnh giới của sống chết.

Điều này với cường giả Phật môn mà nói, nếu có thể lĩnh ngộ được Bỉ Ngạn Quy Tắc, thực lực của bản thân sẽ lớn mạnh vượt bậc.

Nhưng với Lâm Phàm, hắn phát hiện Bỉ Ngạn Quy Tắc không chỉ có nằm ngoài sống chết mà còn ẩn chứa một loại sức mạnh về tốc độ.

Một đạo quy tắc mà lại hàm chứa hai ý.

Thật đúng là rất thần kỳ.

Khi tiếp tục tu luyện, hắn càng hiểu sâu hơn về Bỉ Ngạn Quy Tắc. Hắn bỗng cảm thấy khả năng của đạo quy tắc này dường như rất giống với sức mạnh giúp hắn có thể trở lại Thiên Kiêu vực trong chớp mắt.

Không…

Có lẽ năng lực có thể trở lại Thiên Kiêu vực của hắn có liên quan đến Bỉ Ngạn.

Trong nháy mắt, bỏ qua không gian, thậm chí là vượt ra ngoài không gian.

Tất nhiên, đây chỉ là suy nghĩ của hắn.

Cụ thể thế nào thì vẫn không rõ.

Phạt Thiên Thiên Tôn có thể đạt đến trình độ này, chắc chắn không thể chỉ có bỉ ngạn, e rằng còn có Quy Tắc khác. Sự kết hợp của nhiều loại Quy Tắc có thể tạo thành sức mạnh lớn hơn.

Ngay cả bây giờ hắn cũng đã có thể làm được thì càng không cần phải nói đến cường giả như Phạt Thiên Thiên Tôn. Khó có thể tưởng tượng được sức mạnh khi kết hợp các quy tắc sẽ lớn đến mức nào.

Sâu trong thánh địa.

“Thánh chủ sư huynh, đệ phát hiện gần đây quan hệ giữa sư tỷ và Lâm Phàm có vẻ hơi…” Triệu Đại Chính không dám nói. Lão ta chỉ dám thận trọng bày tỏ sự nghi ngờ của mình chứ đâu dám nói thẳng.

Hiện giờ đồ nhi nhà mình rất đần độn, hơi không chú ý chút là đi nhà xí tìm phân, làm cho lão ta rất khó chịu, cũng không biết nên làm gì.

Nhìn thấy bộ dạng của đồ nhi, lòng lão ta đau nhói.

Trước kia lão ta chỉ bỏ ra một nửa tình thương, còn hiện giờ phải dành cho nó toàn bộ sự yêu thương.

Trần Tường cũng điên cuồng gật đầu.

Không sai, ta cũng cảm thấy có vấn đề. Mặc dù ta biết nhưng ta sẽ không nói.

Thật ra đám người bọn họ đều biết tình hình của sư tỷ nhưng không có cách nào, họ không thể giải quyết được chuyện sư tỷ gặp phải.

Thánh chủ nói: “Nghĩ linh tinh gì thế? Không như các đệ nghĩ đâu.”

Triệu Đại Chính cùng mấy vị sư huynh đệ liếc nhau, trao đổi ánh mắt, giống như hiểu gì đó, lại như thể không hiểu gì.

Họ đã nhiều lần bắt gặp thánh chủ sư huynh và Lâm Phàm bí mật gặp nhau nhưng không ai biết hai người họ lén lút trao đổi cái gì.

Sau đó, họ phát hiện Lâm Phàm và sư tỷ rất thân thiết, không còn giống quan hệ giữa sư đồ nữa.

Bởi vậy mới khiến họ có một số suy nghĩ lung tung.

“Thánh chủ sư huynh, chúng đệ thật sự không nghĩ linh tinh. Chúng đệ chỉ muốn biết rốt cuộc họ đang làm gì? Chúng đệ hiểu lầm cũng không sao, quan trọng là không thể để người khác phát hiện. Nói như bây giờ đi, sư đệ đã nghe được một vài lời ra tiếng vào, chính là việc này…”

Triệu Đại Chính vẫn chỉ nói một nửa.

Lão ta cảm thấy nửa còn lại có chút không thích hợp nên không nói.

Chương 867 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!