Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 868: CHƯƠNG 868: TA HI VỌNG NGƯƠI CÓ THỂ GỌI TA LÀ PHI HỒNG… (5)

Thánh chủ nhìn đám sư đệ này, trong lòng thở dài.

Không phải lão ta không nghi ngờ, nhưng Lâm Phàm khiến lão ta tin rằng lão ta chỉ có thể lựa chọn tin tưởng. Dù sao thì thật sự không còn cách nào khác ngoài lựa chọn tin hắn.

Ngay khi thánh chủ chuẩn bị lên tiếng, lệnh bài bản môn rung lên.

“Hửm?”

Lão ta cau mày, vẻ mặt nghiêm túc.

Lệnh bài này được lão ta giao cho trưởng lão thánh địa. Về mặt tu vi, những trưởng lão đó cũng đã bước đầu đạt tới Đạo cảnh, nói mạnh cũng mạnh, nói không mạnh thì cũng đúng là không phải đối thủ của rất nhiều người.

Nhưng ở trong thánh địa, họ cũng là trụ cột vững vàng không thể thay thế.

“Thánh chủ sư huynh, xảy ra chuyện rồi?” Triệu Đại Chính hỏi.

“Ta đi xem xem.”

Thánh chủ không hề nghĩ ngợi, trực tiếp rời khỏi nơi này, để lại một đám trưởng lão ngơ ngác nhìn nhau. Họ không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng nhìn thánh chủ sư huynh đi vội như thế, tâm trạng họ trùng xuống.

Chắc chắn có chuyện.

Nếu không thì tuyệt đối không thể như vậy.

Cách Thiên Hoang thánh địa hơn mấy ngàn dặm, thánh chủ xuất hiện từ trong hư không.

Trước mắt lão ta xuất hiện một hố sâu khổng lồ, khói đen dày đặc kéo dọc từ trong hố ra.

“Đây là…”

Vẻ mặt thánh chủ nghiêm túc.

Sao ở đây lại xuất hiện cảnh tượng quái lạ này? Nếu không nhớ nhầm thì trước kia chưa từng xảy ra chuyện như vậy.

“Thánh chủ…”

Có giọng nói truyền đến.

Nhìn về phía giọng nói phát ra, một ông lão đứng đó, bên cạnh ông ta có rất nhiều cái xác kỳ dị, trông giống như là Man thú.

“Có chuyện gì vậy?” Thánh chủ hỏi.

Lão ta cảm thấy không ổn, có cảm giác như sắp xảy ra chuyện lớn. Nói cho cùng, thường trong tình huống này thì có thể có chuyện tốt gì.

“Thánh chủ, ta đi tuần ngang qua đây thì phát hiện nơi này đất rung núi chuyển, tiếp đó xuất hiện cái hố này. Ta đang dò xét thì đột nhiên có đám Man thú cả người tỏa ra khói đen dày đặc xuất hiện. Những Man thú này có tu vi không cao nhưng lại khát máu, có rất nhiều Man thú chưa từng thấy.” Vị trưởng lão này nhanh chóng nói ra tình hình ở đây.

Ông ta cũng chưa từng gặp phải loại chuyện này, cảm thấy vẫn nên nói cho thánh chủ biết là tốt nhất.

Dù sao việc này xảy ra trong phạm vi của thánh địa, thuộc về chuyện của thánh địa. Cách nơi này không xa còn có thành trì. Theo quan sát của ông ta, những Man thú kỳ lạ này khát máu như thế, chắc chắn là không có lý trí, thế nào cũng sẽ đánh vào thành trì xung quanh. Một khi chúng đánh tới thành trì thì nhất định sẽ tạo thành sự kiện đẫm máu.

Đến lúc đó, máu chảy thành sông, có hối hận cũng đã muộn.

Sau khi nghe trưởng lão giải thích, thánh chủ từ trên không đáp xuống. Lão ta đứng bên miệng hố, ánh mắt lóe lên kim quang, chiếu rọi ra, muốn xuyên qua màn sương dày đặc để thấy rõ tình hình bên dưới.

Điều lão ta không ngờ tới là cái hố này lại sâu không thấy đáy, mãi mà chưa thể nhìn thấy tình hình bên trong.

“Ta xuống xem xem. Nếu hồi lâu mà ta không lên, lập tức về thánh địa, báo cho Đường Phi Hồng.”

Thánh chủ không hề nghĩ ngợi, trực tiếp lao vào trong hố sâu. Bất luận tình hình bên trong thế nào, lão ta cũng phải điều tra rõ ràng, xem rốt cuộc trong này có gì nguy hiểm.

Trưởng lão đứng bên miệng hố, vô cùng sốt ruột, nhưng ông ta không lo cho an nguy của thánh chủ.

Thánh chủ là cường giả hàng đầu đương thời.

Sao có thể gặp phải nguy hiểm được?

Không lâu sau.

Thánh chủ xuất hiện, lão ta lôi sức mạnh của Thiên Địa Quy Tắc ra, thi triển khả năng Trấn Áp. Một chưởng hạ xuống, sức mạnh vô cùng của Quy Tắc hóa thành cái lồng, phong ấn cái hố.

“Thánh chủ, tình hình bên dưới thế nào?” Trưởng lão hỏi.

Thánh chủ nói: “Có chút thần bí, không biết nó xuất hiện thế nào, tạm thời phong bế lại. Bây giờ về thánh địa, cho người kiểm tra mọi nơi, ta thấy chưa chắc chỉ có cái hố này trong phạm vi toàn thánh địa.”

Lão ta cau mày.

Có gì đó không đúng.

Không giống sự biến đổi lớn của trời đất.

Giống có người cố ý gây ra hơn.

Thánh chủ trở về.

Mở đại hội.

Đến Lâm Phàm cũng bị kéo tham gia hội nghị.

Sau khi Thánh chủ nói hết chuyện mình gặp phải trước đây ra, một nhóm trưởng lão mang vẻ mặt nghiêm túc, cau mày tựa như đang trầm tư.

Ngược lại, Lâm Phàm rất ung dung.

Nhìn ra bên ngoài.

Hắn rất muốn trở về tu luyện, cũng chẳng biết gọi hắn đến làm gì. Tuy rằng thực lực của ta rất mạnh nhưng chung quy cũng chỉ là thánh tử của thánh địa, mở đại hội mà gọi mình ta đến, không sợ những thánh tử thánh nữa khác ghen ghét sao.

Hố sâu?

Đối với những lời này của Thánh chủ, hắn cũng không mấy để tâm, chỉ là vài Man thú nhỏ yếu xuất hiện từ sâu trong lòng đất mà thôi, không đáng nhắc tới, có thể chém giết đã nói lên chúng chẳng hề có tính uy hiếp.

Trừ khi xuất hiện một đám Man thú Đạo cảnh.

Vậy thì hắn nhất định sẽ xuống núi chém giết nhưng con Man thú này bằng thủ đoạn chớp nhoáng.

Đương nhiên.

Những thứ này chưa chắc đã là Man thú, nghe ý của Thánh chủ thì trên người chúng có một luồng khói đen quấn quanh, đó chính là sự khác biệt với Man thú bình thường.

“Lâm Phàm, ngươi có ý kiến gì không?”

“Ta không có.”

Lâm Phàm trả lời rất quyết đoán.

Không có ý kiến gì thật.

Hắn mang vẻ như thân phận địa vị của mình chỉ là đến nghe các người giảng giải, tuyệt đối sẽ không tuỳ tiện phát biểu bất kỳ ý kiến nào, tất cả đều nghe theo sự chỉ huy của tổ chức.

Nếu như cần hắn hỗ trợ.

Chắc chắn sẽ ra tay tương trợ không ngần ngại.

Nhưng bây giờ các người chỉ đang thảo luận cũng không có kết quả gì, hắn nói nhiều cũng chẳng có lợi ích gì.

“Lâm Phàm, theo ánh mắt của ngươi ta thấy ngươi có ý kiến, đừng ngại nói ra. Dù sao tư duy của người trẻ tuổi cũng tương đối sinh động, có thể nói ra rất nhiều thứ mà đám lão già như chúng ta không nghĩ đến.” Thánh chủ vừa cười vừa nói.

Vừa dứt lời.

Một ánh mắt sắc bén, kiên quyết nhìn chằm chằm vào Thánh chủ.

Thánh chủ cảm nhận được ánh mắt này.

Trong lòng khủng hoảng.

Chết rồi.

Thế mà lão ta lại quên khuấy mất sư muội, bây giờ tình cảm của sư muội đối với Lâm Phàm rất đặc biệt, điều đáng sợ nhất là người ta nói bà ta lớn tuổi. Dù sao Lâm Phàm vẫn còn trẻ tuổi, nói ra trước mặt nhiều người như vậy chắc chắn là không ổn.

Chương 868 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!