“Khụ khụ!”
Thánh chủ chủ động chuyển chủ đề.
“Ôi, thời buổi rối loạn, vốn tưởng rằng có thể yên ổn một khoảng thời dài không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy. Lâm Phàm, ngươi có suy nghĩ gì?”
Lão ta vẫn ném vấn đề này về phía Lâm Phàm.
Không có ý gì khác.
Chỉ hỏi một chút thôi.
Trong tình hình hiện tại, ánh mắt hơi liếc qua, tròng mắt của sư muội vẫn gian giảo nhìn lão ta, chẳng còn cách nào khác đành phải coi như không thấy.
Lâm Phàm im lặng một lúc, chậm rãi nói: “Không phải Yêu tộc thì là Vu Thần tộc làm.”
“Có chứng cứ gì không?” Thánh chủ nói.
Lâm Phàm lắc đầu: “Không có, nhưng cảm thấy thế.”
Thánh chủ và mọi người không phản bác được, bọn họ biết Lâm Phàm có mâu thuẫn rất lớn với Yêu tộc và Vu Thần tộc, nghĩ đến bấy kỳ chuyện xấu gì nhất định đều đổ dồn lên người chúng.
Tuy nhiên điều Lâm Phàm nói cũng không hẳn là chuyện vô lý.
Nhưng ở tình huống không có chứng cứ xác thực.
Bọn họ cũng không tiện nói là chúng gây nên.
Triệu Đại Chính nói: “Thánh chủ sư huynh, hôm nay ta đã phái người ra ngoài xem xét tình hình trong phạm vi của thánh địa, nếu phát hiện có thêm nhiều hố sâu thì phải làm sao?”
“Phong ấn, đến lúc đó chung ta ra tay phong ấn xong mấy cái hố sâu ở thánh địa, chỉ sợ các thế lực khác xem nhẹ tình hình này.” Thánh chủ trầm giọng nói.
Trần Tường nói: “Người khác là người khác, chẳng liên quan gì đến thánh địa chúng ta nhưng vẫn cần phải nhắc nhở bọn họ. Dựa theo tình huống mà Thánh chủ sư huynh gặp lúc trước thì tu vi của những Man thú kia không cao, khó mà tạo nên ảnh hưởng lớn. Nhưng đối với người bình thường thì có lẽ là thêm một mối nguy hiểm. Vì để duy trì sự an toàn bên trong phạm vi thánh địa, trái lại có thể để các đệ tử ra ngoài rèn luyện, giải quyết mối nguy này.”
“Ừ, Trần sư đệ nói rất đúng.”
Thánh chủ gật đầu, chủ yếu là vẫn chưa gặp được những Man thú có tu vi cực cao kia, đúng là vẫn hơi coi thường nhóm người đó. Nếu những Man thú lợi hại thật sự xuất hiện thì lúc ấy họ ra mặt là được rồi.
Với Lâm Phàm, việc này chẳng liên quan gì đến hắn, xem kết quả mà bọn họ thảo luận, rõ ràng là cũng đã có đối sách giải quyết rồi, lôi hắn đến đây lấy ý kiến chẳng phải lãng phí thời gian sao.
“Thánh chủ, các vị trưởng lão, nếu đã không còn việc gì thì đệ tử xin trở về tu luyện trước, mọi người có việc gì có thể gọi ta bất cứ lúc nào.”
Lâm Phàm đứng dậy, phất tay rời đi.
Nhìn bóng lưng hắn rời đi.
Trần Tường nói: “Thánh chủ sư huynh, huynh có ý muốn truyền vị trí Thánh chủ cho hắn ư?”
Lão ta nhìn ra Thánh chủ đã bắt đầu có ý định bồ dưỡng hắn, theo lẽ thường thì đệ tử không có tư các tham gia loại cuộc họp thảo luận về an toàn trong phạm vi thánh địa này.
Nhưng Thánh chủ lại gọi Lâm Phàm đến.
Hiển nhiên bọn họ cũng nhìn ra tình hình trong đó.
Thánh chủ cười nói: “Thánh địa có thể tồn tại lâu dài hay không vẫn phải dựa vào những đệ tử kiệt xuất, Lâm Phàm có tu vi hùng hậu, tâm tính không tệ, hoà hợp với các đệ tử khác ở thánh địa. Nếu hắn trở thành Thánh chủ, có lẽ sẽ không có ai đàm tiếu hơn nữa có thể phát triển thánh địa đến tình trạng tốt hơn, các ngươi nói có đúng không.”
Hầu hết các trưởng lão đều gật đầu.
Những lời mà Thánh chủ nói.
Đúng là rất có lý.
Bọn họ đều nhìn rõ sự ưu tú của Lâm Phàm, tuyệt đối không phải thứ mà những đệ tử bình thường có thể so sánh được.
“Thánh chủ, ta có ý kiến lại trái ngược với ngươi, với sự hiểu biết của ta với Lâm Phàm thì hắn không có hứng thú với địa vị quyền thế. Hắn giống như là người truy tìm đại đạo, tìm đến cảnh giới càng cao hơn, tuyệt đối không lưu luyện vị trí Thánh chủ.” Trần Tường nói.
Lão ta nhìn ra.
Tuy rằng không tiếp xúc với Lâm Phàm nhiều như trước.
Nhưng lão ta vẫn xác định lời nói của mình chắc chắn không sai.
Thánh chủ khoát tay: “Được, không nói những chuyện này nữa, vẫn sớm.”
…
U Tử phong.
“Hố sâu xuất hiện ở các nơi, ta thấy chắc chắn không phải thiên địa đại biến, giống như cố tình hơn. Bất kể là ai làm, tạm thời mặc kệ không hỏi các ngươi, chờ đến lúc ta tăng tu vi đến cảnh giới nhất định xem các ngươi còn bản lĩnh làm càn lung tung gì.”
Lâm Phàm đã ghim bọn người kia ở trong lòng.
Không quan tâm hố sâu có phải do bọn chúng làm hay không.
Đã chẳng còn quan trọng.
Suy nghĩ của hắn chỉ có một, đó là tiếp tục tu luyện, đến lúc ấy sẽ giải quyết hết toàn bộ.
Lúc Lâm Phàm đang bế quan.
Bên ngoài hỗn loạn.
Trưởng lão của Thiên Hoang thánh địa đi ra ngoài kiểm tra, phát hiên ra lượng hố sâu trong phạm vi của Thiên Hoang thánh địa không hề ít, thậm chí có hơn mười cái. Man thú đi ra từ trong hố sâu khác so với bên ngoài, khát máu thành tính, lại chủ động đi tìm con mồi.
May mắn là thánh địa phát hiện ra sớm nên đã phái cường giả càn quét dọc đường, cũng phong ấn hố sâu. Tuy rằng không thể giải quyết sạch sẽ nhưng cũng giảm nguy hại đến mức thấp nhất.
Đồng thời dưới sự dẫn dắt của thánh tử, thánh nữ, tìm kiếm những Man thú đã tản ra khắp nơi kia rồi giải quyết chúng, nếu gặp phải Man thú có thực lực cường đại, trưởng lão của thánh địa sẽ ra tay.
Mặc dù tạo thành một chút ảnh hưởng và tổn thất bên trong phạm vi thánh địa.
Nhưng tổng thể thì vấn đề không lớn, xem như hoàn toàn không chế được cục diện, không để cho cục diện rối loạn hoàn toàn, ở nơi khác lại rối loạn.
Rất nhiều người chủ quan.
Cũng bởi vì đám Man thú khát máu đó có tu vi không cao, xem thường những thứ này, cũng không quá để tâm đến chúng đến mức xuất hiện vấn đề lớn.
Đương nhiên.
Đối với những thế lực kia, hiển nhiên không có bất cứ vấn đề gì, thực lực của bọn họ đặt ở đấy, vài con Man thú khát máu này đâu thể đối phó được.
Nhưng những thành trì bình thường trong phạm vi tông môn cũng những thế lực kia lại không may mắn như thế.
Tuy rằng trong thành trì có cường giả.
Với sự tấn công liều mạng của Man thú vẫn tạo thành ảnh hưởng rất lớn, có không ít người chết thảm trong cái miệng lớn đầy máu của Man thú khát máu.
Tình hình này xảy ra cả ở phía đông, tây bộ và vùng phía nam.
Tự nhiên có không ít người hoài nghi đây có phải là trò quỷ mà Yêu tộc làm ra không.
Chương 869 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]