Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 870: CHƯƠNG 870: ĐẠI CHIẾN BÙNG NỔ (2)

Về sau phát hiện phía bắc cũng có.

Đã xua tan đi một ít hoài nghi của bọn họ.

Sự ảnh hưởng của chuyện này không được coi là quá lớn, chỉ có thể ảnh hưởng đến những thành trì bình thường kia, không có bất kỳ sự ảnh hưởng nào đến cường giả. Bọn họ gặp phải Man thú khát máu, vung tay là có thể chém chết.

Ảnh hưởng đến toàn bộ Thần Võ giới, cũng chỉ là thêm một mối nguy hiểm chết người mà thôi.

“Lâm Phàm đáng sợ quá, bên ngoài ồn ào hỗn loạn mà hắn vẫn không nhúc nhích chút nào, đúng là đáng sợ.”

Tiểu lão đầu nghe nói tình hình bên ngoài, có không ít người ở xa bắt đầu tiến đến gần vào trong phạm vi thế lực để tránh sự tấn công của Man thú khát máu.

Đổi lại là bất cứ người nào.

E là cũng không nhịn được muốn ra ngoài nhìn xem, chém giết Man thú. Nhưng trái lại Lâm Phàm vẫn rất ổn, một chút ý thức nguy cơ cũng không có, với tình hình ở bên ngoài không hề xi nhê chút nào, hoàn toàn không để tâm.

Trừ bội phục ra.

Thì vẫn là bội phục.

Bên ngoài Kiếm Cốc.

“Sư tôn, những con Man thú này quá hung tàn. Chẳng phải người đã nói Man thú đều có ý thức lãnh thổ rất mạnh sao? Sao bọn chúng lại như là đang chủ động đi tìm con mồi vậy?” Kiếm Đồng hỏi, kiếm trong tay hắn có máu tươi nhỏ xuống.

Đi theo bên cạnh Kiếm Nhất Thiên, Kiếm đạo đã tiến bộ thần tốc.

Đối phó với chút Man thú khát máu này, không có bất kỳ độ khó nào.

Những xác Man thú trước mặt này đều là do mình hắn ta gây nên, mặc dù chưa chạm được vào ý nghĩa sâu xa của Kiếm đạo nhưng lại có tốc độ và kiếm chiêu trong tay, từng chiêu trí mạng, một kiếm hạ xuống chính là kết quả thân xác chia đôi.

Kiếm Nhất Thiên cau mày nói: “Thiên địa có thay đổi, những hố sâu này liên kết với nơi không xác định, không cần dừng lại ở đây, trở về Kiếm Cốc quan trọng hơn.”

Nhưng vào lúc này.

Hắn ta nghe được tiếng đánh nhau từ phía xa.

Sắc mặt thay đổi.

Nhanh chóng đánh về phía bên kia.

Nơi đây đã là trong phạm vi thế lực của Kiếm Cốc, nếu có đánh nhau ắt sẽ có đệ tử Kiếm Cốc, là thiên kiêu của Kiếm Cốc thì hiển nhiên không thể đứng nhìn không lo.

“Sư tôn, chờ con với.”

Kiếm Đồng đuổi theo ở phía sau.

Chẳng mấy chốc Kiếm Nhất Thiên đã đến đích, trước mắt đúng là các đệ tử của Kiếm Cốc đang đánh nhau với Man thú. Số lượng Man thú không ít, liên tục có Man thú leo ra từ trong hố sâu.

Kiếm Nhất Thiên biết đệ tử cầm đầu, cũng là thiên kiêu của Kiếm Cốc, theo bối phận thì đó là tiểu sư đệ. Hôm nay lúc nhìn thấy tiểu sư đệ đấu với vài con Man thú khát máu mà cũng khó khăn.

Hắn ta lắc đầu, cảm thấy tiếc nuối.

Đã nhiều năm như vậy không hề có tiến triển gì lại khiến hắn ta hơi thất vọng. Nhưng cũng có thể hiểu được, trưởng thành trong phòng ấm lâu dài thì tiến bộ được bao nhiêu. Đâu giống hắn ta, đối mặt với áp lực của Lâm Phàm, khổ tu bên ngoài, không dám so sánh với Lâm Phàm nhưng so với những đệ tử kia của Kiếm Cốc, hắn ta tự nhận là mình có tiến triển thần tốc, chẳng ai so được.

“Rút lui, mau rút lui, số lượng Man thú quá nhiều.”

Man thú không ngừng bò ra từ hố sâu, sắc mặt vị thiên kiêu kia vô cùng u ám, để những đệ tử đi theo nhanh chóng lui về nếu không e là sẽ phải nằm lại chốc này.

Kiếm Nhất Thiên lắc đầu.

“Aiz, yếu, vẫn yếu quá.”

Hắn ta cảm thán.

Nhưng động tác trong tay không hề ngừng, sau đó đưa tay chống trời, lập tức trời xanh ngưng tụ ra vô số kiếm ý, cảnh tượng này khiến tất cả mọi người ở đó khiếp sợ.

Cảnh tượng vô cùng rộng mở.

Khiến mọi người khiếp sợ.

Kiếm Nhất Thiên chắp một tay ra sau lưng, ánh mắt bình tĩnh, kiếm ý chấn động khiến làn tóc dài sau đầu bay lên theo gió.

“Trảm!”

Tay cầm hạ xuống.

Vút!

Vút!

Hàng vạn kiếm ý rơi xuống từ trên không trung, chi chít, bao vây trời đất, phập phập, phập phập. Kiếm ý cường hãn tránh đi tất cả đệ tử của Kiếm Cốc, đâm thủng toàn bộ Man thú, khiến chúng dính chặt vào mặt đất.

Uy thế quá mạnh mẽ.

Man thú vừa rồi còn rất hung tàn, trực tiếp bị dẹp phẳng.

Kiếm Đồng nhìn sư tôn đầy sùng bái, thật sự rất mạnh, đây chính là sư tôn của hắn ta. Tuy rằng bại trước Lâm Phàm của Thiên Hoang thánh địa nhưng trong mắt hắn ta, sư tôn mãi mãi lợi hại nhất.

Đám người kia của Kiếm Cốc còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, lúc chứng kiến cảnh tượng trước mặt thì há hốc mồm, luồng kiếm ý kia thật sự quá mạnh mẽ, hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của bọn họ.

Có thể nói, mạnh đến doạ người.

Thậm chí Man thú trước mặt đều bị tiêu diệt, đây là Man thú khiến bọn họ bó tay sao?

Vị thiên kiêu của Kiếm Cốc kia tìm kiếm người có liên quan.

Lúc nhìn đến bóng dáng ngạo nghễ đứng ở đó.

Vẻ mặt có hơi thay đổi.

Sau đó cả kinh.

Trong đầu hiện lên người quen.

“Đại sư huynh…”

Hắn ta bất ngờ vui mừng gọi lên một tiếng, chạy nhanh đến bên cạnh Kiếm Nhất Thiên, kích động nói: “Đại sư huynh, mấy năm này huynh đi đâu vậy, ta nhớ huynh muốn chết, còn có chuyện này…”

Ý của hắn ta rất rõ ràng.

Đại sư huynh, bây giờ huynh có phần mạnh quá mức rồi.

Nhiều Man thú như vậy mà đều bị giết chết, đúng là khiến người ta khiếp sợ không còn gì để nói.

“Tiểu sư đệ, những năm này đệ không có tiến triển gì.” Kiếm Nhất Thiên nói.

Tiểu sư đệ cúi đầu, có vẻ hơi xấu hổ: “Đại sư huynh, huynh đừng nói tới ta, ta cũng không có cố gắng.”

Những đệ tử xung quanh rất kinh ngạc, không ngờ người ra tay lại là đại sư huynh của Kiếm Cốc. Trong lòng họ rất khiếp sợ, không ngờ rằng đại sư huynh mạnh ngoài sức tưởng tượng.

Kiếm Nhất Thiên chắc chắn không thể nào giả ngầu trước mặt Lâm Phàm được.

Đa phần là giả vờ ở trước mặt các sư đệ.

Chẳng còn cách nào khác.

Dù sao Lâm Phàm cũng quá mạnh mẽ khiến hắn ta thật sự hết cách.

“Cái hố sâu này là sao?” Kiếm Nhất Thiên hỏi.

Tiểu sư đệ ai da một tiếng: “Sư huynh, chờ chút, suýt thì quên chuyện chính.”

Sau đó chỉ thấy hắn ta lấy ra một thanh kiếm nhỏ cỡ ngón cái, bóp kiếm quyết ném về phía không trung. Kiếm nhỏ to cỡ ngón cái có sự thay đổi long trời lở đất, toả ra ánh sáng, tản mát ra kiếm ý nồng đậm rồi dần dần biến thành lớn, trực tiếp rơi xuống bên trên hố sâu tạo thành một phong ấn Kiếm đạo.

Chương 870 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!