“Kiếm chủ để chúng ta đến phong ấn những hố sâu này, cũng không biết những hố sâu này xuất hiện như thế nào, bây giờ tạo thành phiền phức không nhỏ ở khắp Thần Võ giới.”
Hắn ta thấy đã phong ấn thành công.
Không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Chuyện này không chỉ có hắn ta xử lý ở đây mà các sư huynh sư tỷ khác cũng đang xử lý. Trong phạm vi của Kiếm Cốc có không ít hố sâu, tuy rằng không tạo nên phiền phức quá lớn nhưng đối với một số người thì vẫn rất phiền.
…
Phía bắc, địa bàn của Yêu tộc.
Các tộc trưởng của Thiên Yêu tộc, Hoang Lang tộc, Hoàng Tuyền tộc đều tụ họp lại.
Bọn họ cũng đang họp.
Vẫn bởi vì tình hình Man thú.
Đối với Man thú, bọn họ chưa bao giờ để tâm, Yêu tộc có thể hàng phục Man thú nhưng đâu ai ngờ rằng hiện tại lại xuất hiện Man thú khát máu thành tính, cho dù là thủ đoạn đặc biệt của Yêu tộc bọn họ cũng không hàng phục được.
“Các ngươi nói xem những con Man thú chui ra từ hố sâu này, là ai làm ra?” Tộc trưởng Thiên Yêu tộc hỏi.
Chước Thần nói: “Hừ, ta nghi là do Vu Thần tộc làm ra.”
“Có chứng cứ không?” Tộc trưởng của Thiên Yêu tộc nhíu mày.
“Không có chứng cứ nhưng bổn toạ cho rằng là bọn chúng gây ra.” Chước Thần vẫn luôn giữ lấy suy đoán của mình. Bây giờ đột nhiên xuất hiện tình hình này, không có bất kỳ dấu hiệu của thiên địa dị biến gì giống như là xuất hiện vô căn cứ, chỉ cần ngẫm lại một chút thì đều nghi rằng là do có người cố ý gây nên.
“Chuyện không có chứng cứ thì đừng nói lung tung, Vu Thần tộc hợp tác với Yêu tộc chúng ta cùng nhau đối phó Nhân tộc.”
Những tộc trưởng khác của Yêu tộc yên lặng không nói.
Bọn họ đâu biết rốt cuộc tình hình là như thế nào.
Chước Thần cười nói: “Hợp tác thì sao…”
Tộc trưởng của Thiên Yêu tộc nhíu mày, cũng không cũng không phải vì lời nói của Chước thần khiến lão ta khó chịu mà là chuyện này thật sự có ảnh hưởng đến Yêu tộc bọn họ. Cách sinh tồn của Têu tộc khác với Nhân tộc, rất nhiều người thích phân tán ở bên ngoài rồi đoàn tụ lại ở một nơi nhỏ, yêu tộc ở mỗi nơi không nhiều.
Nhưng theo sự xuất hiện của Man thú.
Đã tạo thành ảnh hưởng không nhỏ với Yêu tộc.
Lão ta cảm thấy bây giờ ở khắp Yêu tộc đều chịu ảnh hưởng, lại mãi chưa tìm thấy cơ hội để đối phó với Lâm Phàm ở Nhân tộc. Kẻ đó mang lại cho bọn họ thấy áp lực rất lớn, giống như một ngọn núi mạnh mẽ áp chế trên đầu bọn họ vậy.
Bọn họ suy nghĩ nát óc cũng muốn mạng của Lâm Phàm.
Tiếc là mãi không có cơ hội.
Lúc này, các tộc trưởng của Đại Yêu tộc đều đưa mắt nhìn nhau, mỗi người có một suy nghĩ riêng. Chẳng ai biết tình hình của Vu Thần tộc ra sao, bảo tin tưởng vào Vu Thần tộc thì đó là chuyện rất ngu xuẩn.
Nhưng tình hình hiện tại thì đúng là không tin không được.
Bởi vì bọn họ có chung mục tiêu.
Là đối phó với Nhân tộc, đối phó với Lâm Phàm tại Nhân tộc.
…
Thời gian sau đó, Lâm Phàm vẫn tu luyện ở trong thánh địa như cũ, hắn biết Phục Bạch và mọi người đều đang giải quyết chuyện hố sâu ở bên ngoài thánh địa nhưng ít ra cho đến bây giờ hố sâu không mang lại cho bọn họ bất kỳ cảm giác áp bức gì.
Có thì cũng chỉ là giải quyết mấy con tôm nhãi nhép mà thôi.
Như thường lệ, Lâm Phàm ở cạnh sư tôn sau đó đi tu luyện, tình hình của sư tôn hay thay đổi phức tạp. Theo cái nhìn của Lâm Phàm thì quan hệ giữa hai bên đã đạt đến mức rất tốt.
Rất thân cận, rất thân mật.
Đôi khi Lâm Phàm có nghĩ đến một vài tình huống, nếu lỡ vấn đề của sư tôn không giải quyết được mà quan hệ của hắn và sư tôn lại đạt đến mức này thì đến cuối cùng phải giải quyết thế nào?
Đây là chuyện mà hắn rất lo lắng hãi hùng.
Là chuyện rất dễ xảy ra.
Thánh chủ cũng từng đàm phán với hắn về tình huống này chỉ là hắn cũng không biết nên trả lời Thánh chủ thế nào. Hắn chỉ có thể an ủi nội tâm sầu lo của Thánh chủ, nói với lão ta chớ suy nghĩ nhiều, cứ tin tưởng ta, ta có kinh nghiệm, tuyệt đối sẽ không để xảy ra vấn đề gì.
Có lúc hắn thật sự nhớ sư tỷ.
Từ sau lần trở về kia thì chưa gặp lại sư tỷ.
Cũng không biết sư tỷ sống thế nào, có vui vẻ hạnh phúc hay không. Bản thân hắn cho rằng thời gian có thể ở cạnh sư tỷ còn không xa nữa, nhân tố bất ổn duy nhất là sư tôn bên này.
Thời gian vội vã.
Mấy năm trôi qua.
Trong khoảng thời gian này, Lâm Phàm có thu hoạch rất lớn, tu vi đã đến Đạo cảnh tầng hai, hoàn mỹ ngưng luyện đầy đạo văn ở cốt thứ năm, cũng chính là đã viên mãn bốn mươi lăm đạo văn.
Đây là một thực lực vô cùng khủng bố.
Toàn bộ Thần Võ giới, người có thể đi đến loại trình độ như Lâm Phàm, hẳn là không có ai.
Nếu như không phải là bởi vì còn cần một chút thời gian ở bên sư thì hắn cảm thấy vẫn có thể ngưng luyện cốt thứ sáu đến viên mãn.
“Ngưu Tất, tốc độ phát triển của ngươi đúng là rất nhanh.”
Lâm Phàm nhìn Thiên Long bên cạnh, không hổ là tộc Thiên Long cao quý. Từ lúc nở ra đến giờ cũng chưa được bao nhiêu năm vậy mà thực lực của Thiên Long đã tiến triển đến Thiên Nhân cảnh, cũng chính là ngay dưới Đạo cảnh.
Những năm gần đây, cùng nhau tu luyện với nó, hút căn nguyên của Thiên Long nên tiến triển rất nhanh.
Hắn rất muốn biết con Thiên Long mình nuôi có thể phát triển đến mức nào.
Trình độ cao nhất Đạo cảnh thì vẫn có thể trở thành Thiên Long chân chính, tu vi đạt đến Thiên Tôn cảnh.
Ngưu Tất dương dương đắc ý.
Quả nhiên là đi theo chủ nhân thế nào sẽ có thói quen thế ấy, tính cách của Thiên Long rất ổn định, không có hứng thú quá nhiều đối với chuyện bên ngoài. Trái lại nó giống Lâm Phàm, rất thích tu luyện.
“Rầm rầm!”
Có tiếng đập cửa truyền đến.
Hắn biết là ai đến, đẩy cửa ra, hiển nhiên là sư tôn đang đứng bên ngoài. Trải qua những năm này công lược, quan hệ của hắn và sư tôn đã đạt đến một mức độ nhất định.
Dựa theo suy nghĩ của hắn.
Ở trong ma chướng luân hồi, sư tôn muốn quên đi lại mãi không thể quên được, không có cách nào chặt đứt sợi tơ tình kia đi. Nhưng tình huống hiện tại là hắn cho rằng có lẽ sư tôn có thể cắt đứt nó bất cứ lúc nào.
Chương 871 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]