Dù sao, chẳng phải có một câu nói rất hay sao, thường xuyên gặp mặt trong khoảng thời gian dài, ai cũng sẽ cáu gặt đó.
Sư tôn nhờ hắn là vì tu luyện, bây giờ lại tự mình đi vào trong lòng sư tôn.
Sự hiểu biết hoặc quen thuộc của Đường Phi Hồng đối với hắn chắc chắn đã đạt đến một mức độ nhất định. Với tâm trí và sự quyết tâm của bà ta muốn cắt đứt chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.
“Sư tôn…” Lâm Phàm mỉm cười, chỉ là lúc hắn cảm nhận được ánh mắt của sư tôn khi nhìn mình thì thở dài bất đắc dĩ: “Phi Hồng…”
Đây là một việc mà mấy năm này hắn gần như không thể tiếp nhận được.
Là sư tôn không hề thích hắn gọi là sư tôn.
Mà thích được gọi là Phi Hồng.
Má ơi.
Cách gọi thân mật như thế ai mà gánh vác được.
Hắn cảm thấy đây là một loại khiêu chiến đối với luân lý giữa sư đồ.
“Phàm, chúng ta cùng ra ngoài chút đi.” Đường Phi Hồng vừa cười vừa nói.
Lâm Phàm nói: “Được.”
Cùng Đường Phi Hồng ra ngoài một lúc đã là chuyện rất bình thường, có thể nói là một quá trình cơ bản.
Nơi bọn họ đến là bên trong rừng hoa đào, trong cảnh nơi đó rất đẹp, hoàn toàn có thể nói là tiên cảnh chốn nhân gian. Bọn họ đã đến đây hàng chục lần.
Nhưng chẳng biết vì sao.
Hắn cảm thấy dường như sư tôn rất thích nơi này, chỉ cần có thời gian thì đều đến nơi này đi một lúc, ngắm nghía, tựa như phía sau tự vui vẻ ấy ẩn chứa một bí mật trong lòng.
Đi dạo trong rừng hoa đào.
Đường Phi Hồng sánh bước bên Lâm Phàm.
Không ai nói gì.
Đường Phi Hồng nhìn những bông hoa đào này, mắt ánh lên từng tia sáng nhạt tựa như đang suy nghĩ chuyện gì đó. Lâm Phàm ở bên cạnh có thể cảm nhận được, chỉ là hắn không biết rốt cuộc sư tôn nghĩ cái gì.
Hắn không hỏi nhiều cũng không nghĩ nhiều.
Chỉ lẳng lặng cùng đi bên cạnh sư tôn.
Nửa tháng sau.
Lâm Phàm bước ra từ trong phòng, nhìn thoáng qua tiểu lão đầu rồi bước vào hư không lao đến chỗ Yêu tộc ở phía bắc.
Yêu tộc vẫn luôn giám sát Lâm Phàm.
Nhưng trải qua vô số lần bị dạy dỗ, cường giả Yêu tộc biết có gan đi theo hoặc nhảy ra cản đường thì đó ắt là hành động để tìm cái chết. Hắn ta vội vàng truyền tình huống này về Yêu tộc.
Lâm Phàm vẫn luôn nhớ kỹ Yêu tộc và Vu Thần tộc.
Tạm thời hắn không muốn quản lý Vu Thần tộc.
Mà trước hết đi giải quyết Yêu tộc.
Lúc này.
Lúc Yêu tộc biết tin tức được truyền đến thì cũng hoàn toàn bùng nổ. Qua nhiều năm cuối cùng hắn cũng xuất hiện, hơn nữa nhìn vào tình hình, rõ ràng đối phương đang đánh tới Yêu tộc.
Trầm tư một lát.
Chỉ có thể nói người đến không có ý tốt, chắc chắn không phải đến nói lời vô nghĩa.
Tộc trưởng Thiên Yêu tộc vội vàng đi liên lạc.
Bọn họ cũng đã chuẩn bị rất nhiều năm chính là để đối phó với Lâm Phàm chỉ là vẫn mãi không có cơ hội. Nếu cơ hội đã tự mình xuất hiện thì sao bọn họ có thể cho đối phương cơ hội.
Rất nhanh.
“Hắn thật sự xuất hiện?” U Minh lão tổ hỏi, vẻ mặt rất nghiêm trọng, hiển nhiên là danh hào của Lâm Phàm quá vang dội, đã tạo thành ảnh hưởng nghiêm trọng đối với bọn họ.
Tộc trưởng Thiên Yêu tộc nói: “Ừ, chính xác trăm phần trăm, tin tức vừa được truyền về, thành hay bại là ở một lần hành động này. Các ngươi nghĩ thế nào?”
“Giết, phải giết. Cơ hội là đây, chắc chắn hắn đã có chuẩn bị mới đến nhưng dù vậy cũng tuyệt không thể sợ hãi, nếu cứ để hắn tiếp tục như vậy thì chúng ta không còn đường sống.” Giọng nói của Chước Thần vô cùng u ám, sát ý đối với Lâm Phàm chưa từng tiêu tán.
Toàn bộ những tộc trưởng khác của Yêu tộc cùng trăm miệng một lời: “Đánh cược tương lai của Yêu tộc, phải chém giết kẻ này.”
Tộc trưởng Thiên Yêu tộc nói: “Bây giờ còn chưa biết rốt cuộc hắn sẽ đến nơi nào của Yêu tộc trước tiên nhưng đây không phải vấn đề, chúng ta đi thẳng đến nơi bố trí để chờ hắn.
“Ừ…”
Cả đám người Yêu tộc đều gật đầu, chỉ đành như vậy.
…
Bây giờ, Lâm Phàm đi vào địa bàn của Thiên Yêu tộc, ngạo nghễ đứng trên không trung nhìn cả đám tộc nhân của Thiên Yêu tộc đang đề phòng ở phía dưới, khoé miệng nở ra một nụ cười.
“Tộc trưởng của các ngươi đâu?”
Hắn mở miệng hỏi.
“Lâm Phàm, ngươi đến địa bàn của Thiên Yêu tộc chúng ta là muốn làm gì? Nói chơ ngươi biết, ngươi đừng quá phận.” Một vị tộc lão Thiên Yêu tộc xuất hiện, trong mắt cháy lên lửa giận.
Lão ta biết rõ đây chính là kẻ địch lớn nhất của Yêu tộc.
Toàn bộ Yêu tộc đều muốn tiêu diệt đối phương.
Nhưng vẫn mãi không tìm được cơ hội.
“Tộc trưởng của các ngươi đâu?” Lâm Phàm hỏi.
Tộc lão Thiên Yêu tộc nói: “Đừng có nằm mơ, ta sẽ không nói cho ngươi đâu.”
Lâm Phàm cười, híp mắt, xoạt một tiếng tan biến tại chỗ, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt vị tộc lão này. Năm ngón tay mở ra, dưới tình huống đối phương còn chưa kịp phản ứng đã túm lấy đầu của lão ta, nhấc lão ta lên không trung.
“Tộc trưởng đi đâu rồi?”
Từ từ gia tăng lực đạo.
Tộc lão Thiên Yêu tộc biết kẻ ở Nhân tộc này suy cho cùng đáng sợ bao nhiêu, đáy lòng nảy lên rất nhanh: “Tộc trưởng không có ở đây…”
“Nói sớm đi.”
Phịch một tiếng.
Năm ngón tay dùng sức.
Trực tiếp bóp nát đầu của tộc lão Thiên Yêu tộc.
Thần hồn xuất hiện.
Vị tộc lão này tức giận gầm thét, hiển nhiên không ngờ rằng đối phương lại huỷ cơ thể của lão ta, đáng chết, thật đáng chết. Lâm Phàm nhìn thần hồn hư ảo này, không để ý mà ánh mắt lướt qua toàn bộ Thiên Yêu tộc, trực tiếp rời đi.
Những người của Thiên Yêu tộc vừa rồi dưới cái nhìn chăm chú của Lâm Phàm.
Tất cả đều nơm nớp lo sợ.
Giống như là bị thần chết nhìn chằm chằm, cảm giác này rất áp lực, ép bọn họ đến không hơi thở nổi.
Mãi sau khi Lâm Phàm rời đi.
Bọn họ mới chậm dãi nhẹ nhàng thở ra.
“Xem ra đã biết ta tới rồi.”
Lâm Phàm cười, không để tâm đến mấy chuyện này. Tại Thần Võ giới có uy tín, có thể đàm phán nhưng với Yêu tộc thì không cần.
Từ đầu đến cuối hắn đều hiểu sâu sắc.
Yêu tộc muốn giết hắn.
Hắn cũng muốn diệt Yêu tộc.
Đây là nhận thức chung của hai bên, chỉ là mọi người đều đang chờ cơ hội mà thôi.
Đi vào Hoàng Tuyền tộc.
Không ở đây.
U Minh lão tổ cũng không có ở đó.
Sau đó hắn đi vào Hoang Lang tộc, các loại Đại Yêu tộc nhưng đều không tìm được mấy kẻ muốn tìm.
Chương 872 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]