Thứ bọn họ thi triển là sát chiêu.
Nghĩ đến thủ đoạn chạy trốn của Lâm Phàm, nếu còn để cho hắn thoát được thì đó thật sự là hậu hoạn vô cùng, từ uy thế mà đối phương bộc phát cũng nhìn ra được, hắn thật sự đã mạnh mẽ hơn.
Tu vi tiến triển thần tốc.
Đã khiến bọn họ cảm thấy sợ hãi.
Vút!
Vút!
Từng khí cụ nở rộ ra ánh sáng của Yêu tộc, đây đều là sức mạnh của khí cụ, ngưng tụ trên không trung rồi hình thành một loại Hỗn Độn Chi Hải, nhìn kỹ sẽ thấy có sấm sét lăn lộn ở bên trong.
Một luồng khí tức kinh khủng bộc phát ra.
Tạo thành sức mạnh khủng bố nằm ngoài sức tưởng tượng.
“Có chút bản lĩnh.”
Lâm Phàm híp mắt, hắn không hề buông lỏng chút nào đối với tình hình trước mặt. Hắn biết không thể xem thường thực lực và nền tảng của Yêu tộc, cần phải xuất ra bản lĩnh chân chính.
Đồng thời.
Hắn cũng rất vui mừng, có thể nhìn thấy Yêu tộc nghiêm túc với mình.
Nếu trước đây nghiêm túc thì rất có thể thật sự đem đến cho hắn một đòn mang tính huỷ diệt, dù sao những cụ khí này cũng ẩn chứa uy năng cực kỳ đáng sợ.
Lúc này.
Hỗn Độn Chi Hải được ngưng tụ.
Lâm Phàm không dừng lại động tác trong tay mà giữa lúc vung tay, liên quan đến quy tắc thiên địa. Hắn đang dung hợp quy tắc, chỉ khi dung hợp quy tắc mới bộc phát ra được uy năng càng mạnh hơn.
Quy tắc Thiết Cát!
Quy tắc Tiễn Đạp!
…
Từng mảnh quy tắc tựa như từng con cự long, hiện lên xung quanh hắn, theo sự không chế của hắn mà quy tắc bắt đầu dung hợp lại với nhau. Đối với hắn, đây là một chuyện rất đơn giản.
Nhưng đối với những cười giả Đạo cảnh khác thì khó càng thêm khó.
Theo quan điểm của bọn họ, quy tắc là sức mạnh thần bí nhất trên thế giới này, sử dụng riêng lẻ có lẽ không tính là gì nhưng để dung hợp quy tắc thì rất khó khăn.
“Không ngờ rằng hắn đã tu luyện quy tắc đến mức độ này, chết tiệt, hậu quả của việc thả hổ về rừng thật sự rất nghiêm trọng.”
Tộc trưởng Thiên Yêu tộc mang vẻ mặt rất nghiêm trọng.
Ông ta có thể cảm nhận rõ được sự dung hợp quy tắc của Lâm Phàm suy cho cùng khủng bố biết bao nhiêu. Đó là sức mạnh của từng quy tắc đan xen vào nhau, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ.
Rốt cuộc làm sao hắn làm được.
Làm sao có thể khủng bố được đến mức này.
Tất cả những thứ này đều là công lao thuộc về việc Lâm Phàm dung nạp Đại Đạo Chi Hoả, khiến hắn nhìn thấy rõ bản chất của thế giới, từng quy tắc vô cùng phức tạp, muốn dung hợp hoàn toàn thì cực kỳ khó khăn, không phải lĩnh ngộ bừa bãi là có thể làm được mà cần phải hiểu được quy tắc đến một trình độ nhất định mới có được năng lực như thế.
Lúc này.
Hỗn Độn Chi Hải sôi trào lên, sức mạnh cuồng bạo hoá thành một cột sáng cuốn đến, trời xanh bị xé nứt, đại địa đang chấn động, uy thế như vậy đã không còn là thứ mà Đạo cảnh thông thường có thể ngăn cản.
Cường giả Đạo cảnh thông thường nhìn thấy tình hình này mà không bị doạ chết khiếp cũng bị doạ sợ tè ra quần. Luồng uy thế mà khí cụ bạo phát ra đã kinh thiên động địa, bẻ gãy nghiêng nát, đâu thể ngăn cản dễ dàng như vậy.
Lâm Phàm đấm ra một quyền, dung hợp ba mươi hai quy tắc đạo văn, một tiếng ầm vang, long trời lở đất, hai luồng sức mạnh đáng sợ va vào nhau, tràng diện kia, cảnh tượng kia đã có thể dùng trời đất mù mịt để hình dung.
Vẻ mặt của các cường giả Yêu tộc nghiêm trọng.
Hiển nhiên bọn họ cũng cảm nhận được uy thế mà Lâm Phàm thi triển ra mạnh đến mức nào.
Chỉ là hết cách rồi, hiện tại bọn họ chỉ có thể hy vọng Lâm Phàm yếu hơn một chút, bị sức mạnh của cụ khí bắn phá đến chết, cho dù không bị nổ chết thì tốt nhất cũng bị nổ đến trọng thương.
Đến lúc đó bọn họ có thể nắm chắc trăm phần trăm, hoàn toàn giết chết Lâm Phàm.
Theo sự va chạm của hai luồng sức mạnh.
Đã tạo thành động tĩnh khủng bố đến cực điểm, mặt đất rạn nứt, lộ ra khe hở sâu không thấy đáy, sóng xung kích này lan tràn ra, cuốn đi ngàn dặm.
Toàn bộ phía bắc dường như đã cảm nhận được luồng chấn động ầm ầm kịch liệt này.
Rắc rắc!
Một tiếng vang thanh thuý truyền đến.
U Minh lão tổ nghe thấy tiếng động thì vẻ mặt thay đổi, bỗng nhiên phát hiện khí cụ của Hoàng Tuyền tộc nứt ra một đường vân. Lão ta trố mắt đứng nhìn cảnh tượng này, không thể tin được những gì nhìn thấy đều là sự thật.
Khí cụ nhà mình vậy mà bị vỡ, nứt ra một đường.
Đây là chuyện mà lão ta không thể nào tiếp nhận được.
Rắc rắc!
Rắc rắc!
Tiếng vỡ vụn lanh lảnh không chỉ truyền đến từ phía U Minh lão tổ mà các khí cụ khác của Yêu tộc cũng vỡ tan. Thực lực tổng hợp của những thứ kia không bằng, tộc trưởng Hoàng Tuyền tộc của Yêu tộc thốt lên.
“Vỡ, khí cụ của tộc ta thế mà vỡ rồi.”
“Không thể nào, rốt cuộc hắn có tu vi gì, vì sao sức mạnh khí cụ của Yêu tộc chúng ta cũng không đỡ nổi.”
Tâm trạng của bọn họ hoàn toàn bùng nổ.
Thời gian dần trôi qua.
Sự chấn động mãnh liệt này tan thành mây khói, hoàn toàn biến mất.
“Lợi hại, đúng là lợi hại, nếu không phải tu vi của ta tăng mạnh thì đúng là các ngươi có thể thành công, tiếc rằng với bản lĩnh này, còn chưa đủ đâu.”
Lâm Phàm ngạo nghễ đứng trên không trung, trên mặt vẫn luôn nở nụ cười thản nhiên.
Sắc mặt của Tộc trưởng Thiên Yêu tộc tái nhợt, hiển nhiên không ngờ đến kết quả này. Một đòn mạnh nhất cũng không tạo thành bất cứ thương tổn gì cho đối phương, đối với bọn họ thì đây đúng là một tai hoạ.
E rằng Yêu tộc đã không còn là đối thủ của hắn.
Không phải hắn coi thường Yêu tộc mà là hắn biết rõ thực lực của Yêu tộc, chiến đấu riêng lẻ, không ai có thể chống lại hắn.
“Lâm Phàm, ngươi thật sự muốn đuổi cùng giết tận sao?” Tộc trưởng Thiên Yêu tộc mở miệng nói.
Phụt ha!
Lâm Phàm bị lời nói của ông ta làm cho bật cười.
“Ta nói này, có phải đầu óc ngươi bị khùng rồi không, từ trước đến nay luôn là Yêu tộc các ngươi muốn giết ta, bây giờ lại hỏi ta muốn đuổi cùng giết tận phải không. Rốt cuộc ngươi nghĩ thế nào vậy, đầu làm từ cái gì thế.”
Hắn thật sự buồn cười.
Cũng không biết nên trả lời vấn đề của ông ta như thế nào.
Rõ ràng là chơi không lại, muốn cầu xin tha nhưng không bỏ thể diện xuống được, muốn dùng lời nói cứng rắn để làm động tác nhận thua. Nói thật, hắn thật sự bị kinh hãi rồi.
Chương 874 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]