Nếu không phải là tộc trưởng Thiên Yêu tộc chính miệng nói ra.
Thì chưa chắc hắn đã tin.
Vẻ mặt của tộc trưởng Thiên Yêu tộc rất khó nhìn: “Lâm Phàm, ngươi đừng kiêu ngạo quá, Yêu tộc không phải thứ ngươi muốn thế nào thì thế nấy. Ngươi cho rằng cản được một chiêu này là có thể làm thích làm gì thì làm sao?”
Ông ta đang mắng nhiếc.
Mong rằng tranh thủ được một chút thời gian.
Ông ta hy vọng Vu Thần tộc có thể nhìn thấy tình hình của bọn họ lúc này, xuất hiện từ trong bóng tối trực tiếp giáng một đòn nặng nhất cho Lâm Phàm, hoàn toàn đánh bại hắn. Nhưng ông ta biết khả năng xảy ra tình huống này là cực thấp.
Vu Thần tộc rất âm hiểm, trước khi chưa hoàn toàn nắm chắc.
Nhất định sẽ không ra tay.
“Nói nhảm nhiều quá.”
Lâm Phàm rất không kiên nhẫn, híp mắt, xoẹt một tiếng biến mất tại chỗ. Trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt của tộc trưởng Thiên Yêu tộc, hắn đánh một chưởng vào ngực ông ta dưới ánh mắt khiếp sợ của ông ta.
Ầm!
Âm thanh nặng nề truyền đến, một luồng sức mạnh bá đạo xuyên qua cơ thể của tộc trưởng Thiên Yêu tộc.
“Chết tiệt!”
Sao tộc trưởng Thiên Yêu tộc có thể chờ chết được, sức mạnh trong cơ thể cuồng bạo dâng lên, quy tắc được ngưng tụ càng phản kháng điên cuồng nhưng vẫn phịch một tiếng, không thể cản được luồng sức mạnh hùng hậu này.
Trực tiếp bị đánh bay.
Đập mạnh vào nền đất, điên cuồng phun ra một máu tươi, trước ngực là máu thịt be bét.
Lâm Phàm rất kinh ngạc, vậy mà không đập chết ông ta trong một chưởng, đúng là rất thần kỳ. Nhìn kỹ, hắn đột nhiên phát hiện thì ra kẻ kia mặc một bộ bảo y, đây mới là nguyên nhân thật sự khiến ông ta không chết.
“Đúng là người có địa vị, có khá nhiều thủ đoạn để bảo vệ tính mạng.” Lâm Phàm cười.
Cũng không để tâm đến chuyện này.
Theo hắn thấy, tộc trưởng Thiên Yêu tộc đã mất đi năng lực chiến đấu, lần trước cũng thế, còn chưa bắt đầu đã biến thành thế này. Đúng là vô cùng đáng tiếc, chỉ cho thấy e rằng thực lực của tộc trưởng Thiên Yêu tộc không đủ tốt.
Cuối cùng tộc trưởng Thiên Yêu tộc gian nan đứng dậy, lau đi vết máu ở khoé miệng, sắc mặt hơi tái nhợt. Ông ta không ngờ lại như vậy, vừa rồi ông ta cảm thấy tựa như tử thần phủ xuống, nếu không phải đã có chuẩn bị từ trước thì hậu quả khó lường.
“Lâm Phàm, ngươi…”
Tộc trưởng Thiên Yêu tộc chỉ vào hắn, muốn nói rất nhiều lời tức giận.
Nhưng khi thấy ánh mắt của Lâm Phàm, nội tâm chấn động, ông ta có hơi hoảng hốt, lại không biết nên nói gì cho phải. Hoặc nói là ông ta nhận ra thái độ của Lâm Phàm đối với mình rất không thân thiện, lúc hành động chỉ quan sát riêng ông ta.
Ông ta không biết tại sao, cũng không muốn hỏi Lâm Phàm.
Nếu Lâm Phàm biết suy nghĩ trong lòng của ông ta.
Chắc chắn sẽ nói cho ông ta biết.
Bởi vì ngươi nói nhiều nhất, lắm chuyện nhảm nhí nhất, cũng là kẻ kiêu ngạo nhất, ai mà kệ cho ngươi làm bậy?
“Ta đã nói rồi, các ngươi đừng cho ta cơ hội, đừng cho ta thời gian, một khi thời cơ chín muồi ta sẽ không cho các ngươi bất kỳ cơ hội nào. Tình hình hiện tại vừa đúng, cũng đã đến rồi, ta sẽ tiễn các ngươi lên đường nhưng các ngươi yên tâm, Lâm Phàm ta cũng không bắt nạt kẻ yếu, tộc nhân của các ngươi có thể sống nhưng các ngươi thì phải chết.”
Vừa dứt lời.
Chỉ thấy thân hình Lâm Phàm toả ra hào quang, khí thế cuồng bạo gào thét mà ra, quy tắc đạo văn quấn quanh cơ thể hình thành sức mạnh khủng bố đến cực hạn.
Ầm!
Một bước đạp lên hư không.
Hư không nổ tung.
Hắn vọt thẳng vào bên trong nhóm cường giả Yêu tộc, thủ pháp bá đạo, sắc bén, mỗi quyền, mỗi chưởng đều ẩn chứa uy thế nằm ngoài sức tưởng tượng, có thể nói là kinh thiên động địa.
Hư không chấn động, không gian tan vỡ, từng luồng sức mạnh mạnh mẽ kia tựa như nước lũ, cuốn sạch tất cả đất trời.
U Minh lão tổ nhìn mà run như cầy sấy, sắc mặt trắng bệch, lão ta chưa bao giờ ngờ tới mình lại chọc vào một kẻ khủng bố như vậy. Tuy rằng khí cụ còn có thể bộc phát ra uy thế nhưng đối với thủ pháp mạnh mẽ của Lâm Phàm, sức mạnh của những thứ khí cụ này hoàn toàn vô dụng, quá yếu ớt.
Chước Thần vô cùng hung ác.
Nhìn thấy Lâm Phàm ngạo mạn chẳng kiêng nể gì, không thể nhịn được nữa. Hắn ta thẳng tay đốt máu, hiện ra bản thể, liều mạng giao thủ với Lâm Phàm, không chống đỡ được bao lâu đã bị Lâm Phàm chỉ điểm cho vỡ đầu.
Sát chiêu Phạt Thiên Thuật bộc phát.
Trực tiếp diệt đi thần hồn của hắn ta.
Có điều đúng là Chước Thần có chút bản lĩnh, có thể gượng chống giữ cho thần hồn không bị diệt, nhưng đây cũng là dựa vào thủ đoạn khác mới có thể giữ được cái mạng nhỏ, dù như thế vẫn không có cơ hội để phản kháng. Hắn ta giống như tộc trưởng Thiên Yêu tộc, rơi xuống từ trên không trung rồi đập vào mặt đất, hai tay hắn ta chống trên mặt đất, phun máu tươi, bản thể Yêu tộc to lớn cũng không giúp gì được cho hắn ta, trái lại nhìn qua khiến hắn chật vật hơn bất kỳ kẻ nào.
Tiếp tục chiến đấu.
Lâm Phàm bật hết hoả lực, quy tắc viên mãn tung hoành trong thiên địa, linh hoạt đa dạng, lực sát thương rất mạnh. Tộc trưởng Yêu tộc bình thường đối mặt với với sát chiêu của Lâm Phàm, khó mà cản được, trực tiếp bị đánh nổ.
Máu tươi rơi xuống, nhuộm đỏ khắp bầu trời mặt đất, tất cả trông đều vô cùng thê thảm khiến người ta không nỡ nhìn thẳng.
Nhưng đối với Lâm Phàm.
Hắn không hề có chút áp lực nào.
Giết!
Là giết điên cuồng!
Hoàn toàn không nương tay.
Nhất định phải giết Yêu tộc đến trời long đất lở, cường giả bị giết sạch, khiến Yêu tộc từ nay về sau suy bại tụt dốc. Hắn không sợ trở thành kẻ thù chung của Yêu tộc, hắn chỉ muốn nói cho Yêu tộc, kẻ nào muốn hại ta thì phải chuẩn bị tốt cho việc bị giết hết.
“Cứu ta.”
Một vị tộc trưởng của Yêu tộc trực tiếp bị bay đầu, chỉ còn mỗi cái đầu trôi nổi trên không trung, gào thét thê lương, trực tiếp bị Lâm Phàm cho một đấm nổ tung, thần hồn bị diệt, đến cơ hội đoạt xá cũng không có.
Thực lực của hắn bây giờ không phải thứ mà mấy kẻ Đạo cảnh này có thể đối phó được.
Nhìn một đám cường giả cùng tộc chết thảm trước mắt.
Thân hình U Minh lão tổ run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, lão ta nhìn trời xanh, trong lòng rất tuyệt vọng.
Chương 875 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]