“Yêu tộc thật sự bị một mình hắn ta tiêu diệt sao?”
Lão ta gào thét, rốt cuộc ai có thể đến cứu bọn họ đây, Yêu tộc không thể bị diệt, nếu như bọn họ cùng chết đi thì Yêu tộc hoàn toàn suy tàn.
Lão ta muốn ngăn cản tất cả điều này xảy ra.
Nhưng thực lực của lão ta không đủ, hoàn toàn không thể nào ngăn chặn tình trạng này.
“A!”
Một tiếng kêu thảm thiết khiến lão ta bừng tỉnh.
Sau đó chỉ thấy Chước Thần bị chém đứt một cánh tay, đó là cánh tay hiển hiện bản thể ẩn chứa tinh huyết rất mạnh, tổn hại cực lớn.
Trong mắt U Minh lão tổ.
Lúc này Lâm Phàm giống như chiến thần bất khả chiến bại càn quét Yêu tộc, chẳng ai ngăn được bước đi của hắn, đã hoàn toàn điên cuồng. Chước Thần rất mạnh, mạnh đến cực hạn nhưng bây giờ thì sao, vẫn bị Lâm Phàm chặt đứt một cánh tay.
Lão ta thấy được.
Nếu không phải Chước Thần quyết đoán thì có thể không đơn giản chỉ chặt đứt một cánh tay.
U Minh lão tổ thấy Chước Thần tránh sang thì vội vàng đi đến bên cạnh hắn ta: “Chước Thần, hết rồi, hoàn toàn hết rồi. Yêu tộc chúng ta thật sự không còn hy vọng nữa rồi, đi thôi.”
“Không…” Chước Thần đẩy U Minh lão tổ ra, vẻ mặt u ám nói: “Yêu tộc sao có thể chạy trốn chứ, hắn ta phải chết.”
Tiếng kêu thảm thiết không ngừng.
Từng người từng người cường giả Yêu tộc bị chém giết.
Đã có tộc trưởng Yêu tộc bị Lâm Phàm giết cho run như cầy sấy, thấp thỏm lo âu chỉ muốn chạy trốn, không còn bất kỳ lòng tin nào dám đánh một trận với Lâm Phàm.
Bọn họ muốn chạy nhưng đâu ai ngờ, vì đối phó với Lâm Phàm mà bọn họ bày ra đại trận khí cụ phong toả, lại ngăn cản cả bọn họ.
Nhìn Lâm Phàm dùng một đấm đánh bại một tên Yêu tộc.
Cảnh tượng dùng một chưởng đánh chết một tên cường giả.
Bọn họ thật sự bị sợ đến choáng váng.
Tộc trưởng Thiên Yêu tộc che ngực, hai tay đập xuống mặt đất, tức giận gào thét, hốc mắt đỏ bừng. Ông ta thật sự không ngờ sẽ xảy ra chuyện thế này, nhìn từng cường giả Yêu tộc bị giết chết.
Lòng ông ta đang rỉ máu.
Đây đều là cường giả của Yêu tộc đứng vững phía bắc bọn họ.
Ông ta ngẩng đầu lên nhìn trời xanh.
Đáy lòng tuyệt vọng.
Nhưng vào lúc này.
Ông ta trợn to mắt, đột nhiên phát hiện bầu trời có thay đổi.
Trời xanh đã bị vỡ nát lại xuất hiện một vòng xoáy, một mảnh đen kịt, không nhìn thấy bất cứ thứ gì ở bên trong.
Ngay sau đó.
Một tiếng nói hùng hậu đến cục điểm vọng đến.
“Đủ rồi, nên dừng tay thôi. Ngươi đã ép Yêu tộc đến đường cùng rồi.”
Giọng nói này già nua lại hùng hậu, tựa như đến từ một sinh vật cổ xưa nào đó. Tiếng nói êm ái nhưng mang lại cho người ta cảm giác kỳ lạ từ tận sâu trong lòng.
Hai mắt đục ngầu của tộc trưởng Thiên Yêu tộc đột nhiên loé lên ánh sáng.
Giọng nói này…
Chẳng lẽ…
Ông ta không dám tưởng tượng, sợ đến cuối cùng lại phải thất vọng.
Lâm Phàm nhíu mày, ánh mắt nhìn về vòng xoáy hư không, tức giận quát: “Đủ? Không đủ, còn lâu mới đủ. Đã nói từ lâu rồi, mục đích của ta là tiêu diệt cường giả của Yêu tộc, chỉ dựa vào một câu của ngươi mà đã muốn ta dừng tay, ngươi cho rằng ngươi là ai.”
Hắn không hề nể nang gì.
Nhưng hắn biết, tiếng nói truyền ra từ sâu trong vòng xoáy nảy rất không đơn giản. Chắc chắn là cường giả mà còn mạnh hơn tất cả mọi người ở hiện trường.
“Ừ?”
Một giọng nói kinh ngạc tiếp tục truyền đến từ bên trong vòng xoáy.
Dường như bị lời nói và hành động của Lâm Phàm làm cho bất ngờ.
Dù sao không phải lão ta chưa từng nhìn thấy Nhân tộc ngông cuồng như thế nhưng ít ra ở niên đại hiện tại thì lão ta thật sự chưa gặp phải.
Lâm Phàm giơ tay lên, quy tắc ngưng tụ trong lòng bàn tay rồi hoá thành mũi tên nhọn, khi đối phương đang chú ý đến thì vút một tiếng, mũi tên nhọn xé gió lao đi, trực tiếp bắn xuyên qua đầu của một cường giả Yêu tộc.
Trước mắt bao người.
Hoàn toàn không nể mặt người kia.
Thậm chí còn coi lời nói của đối phương như gió thoảng qua tai, hoàn toàn không để tâm.
“Khốn kiếp!”
Tiếng rống giận long trời lở đất bộc phát ra, tiếng nói ẩn chứa sức mạnh đáng sợ, không gian bị nổ tung, tựa như sấm chớp vang vọng trong không gian, trực tiếp nổ tung hoàn toàn.
Một luồng uy thế nặng nề rơi xuống.
Rơi mạnh lên người Lâm Phàm.
Lâm Phàm ngạo nghễ ngẩng đầu, tầm mắt nhìn chằm chằm vào vòng xoáy hư không.
Cho dù uy thế của đối phương đúng là rất mạnh.
Nhưng hắn vẫn không cúi đầu.
Ngay sau đó.
Một bóng dáng xuất hiện.
Những Yêu tộc còn lại đều đang quan sát, ánh mắt bọn họ tràn đầy hy vọng tựa như muốn nhìn thấu màn sương này, trong lúc tuyệt vọng nhất thì cuối cùng tiền bối của Yêu tộc bọn họ cũng xuất hiện.
Bọn họ muốn khóc nhưng đều cố kìm nén.
Bọn họ sợ hãi, tuyệt vọng.
Dần dần, bọn họ nhìn thấy bóng đang kia.
Là một lão giả, hai bàn chân hiện lên từ trong lốc xoáy, ngồi xếp bằng trên không trung.
Nhìn qua vị lão giả này gầy như que củi nhưng lão ta tản ra uy thế kinh khủng quấn quanh cơ thể lão ta tạo thành một phạm vi khủng bố đáng sợ.
Mảnh lĩnh hội này hỗn loạn, vặn vẹo, từng giây từng phút đều tản ra ác ý hung tàn.
“Ngươi là ai?”
Lâm Phàm nhìn vào bóng dáng trên không trung kia, vẻ mặt dần trở nên nghiêm trọng, không nhìn thấy bản thể, khi chỉ nghe thấy giọng nói hắn đã biết người kia là cường giả. Bây giờ tận mắt nhìn thấy bản thể của đối phương hắn biết mình đã đánh giá thấp đối phương rồi.
Vị lão giả này từ trên cao nhìn xuống, quan sát Lâm Phàm.
Không nói gì.
Không nói gì, chỉ híp mắt nhìn hắn.
Lâm Phàm cảm nhận được uy thế phát ra từ trên người đối phương, không hề sợ hãi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đối phương. Trái lại, hắn muốn xem xem đối phương ra vẻ cái gì.
Ánh mắt nhìn nhau.
Va vào nhau.
Tựa như có dòng điện dữ dội đang đụng chạm.
Xoẹt xoẹt rung động.
“Đủ chưa?” Lão giả hỏi.
“Chưa đủ.” Lâm Phàm nói.
Lúc bọn họ nói chuyện với nhau.
Cường giả Yêu tộc còn sống sót nhìn bóng dáng trong hư không kia, bọn họ cảm nhận được khí tức Yêu tộc trên người lão giả nhưng bọn họ không biết vị này là vị tiền bối nào của Yêu tộc.
Vô cùng lạ lẫm.
Trước giờ chưa từng gặp.
Với câu trả lời của Lâm Phàm.
Luồng khí thế kinh khủng của lão giản dần sôi trào lên, đã có sát ý sục sôi.
Chương 876 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]