Tộc trưởng Thiên Yêu tộc càng kêu gào thảm thiết hơn: “Lão tổ, đồng bào Yêu tộc của chúng ta bị hắn giết, tuyệt đối không thể giữ lại đường sống cho hắn đâu.”
Ông ta gào bi thương gần chết.
Bị Lâm Phàm ép đến đường cùng, cũng không biết nên làm thế nào cho phải, bây giờ lão tiền bối của Yêu tộc xuất hiện, ông ta đành gửi gắm tất cả hy vọng lên người tiền bối.
Nhưng vào lúc này.
Khí tức của lão giả chấn động, lão ta nâng bàn tay gầy guộc lên chậm dãi rơi về phía Lâm Phàm, đột nhiên một bàn tay khổng lồ hiện ra, bàn tay khổng lồ toả ra ánh sáng chói mắt, còn có một ánh Phật quang, tựa như bàn tay của Phật tổ lại tựa như Ngũ Chỉ Sơn trấn áp hầu tử, rơi xuống từ không trung che khuất bầu trời.
Kình khí cường đại ma sát ra ngọn lửa giữa các ngón tay của bàn tay khổng lồ, giống như mặt trời gay gắt bao phủ.
Lâm Phàm nhíu mày.
Vận hành hết sức mạnh trong cơ thể.
Đưa tay đập ra một chưởng.
Xuất hiện một bàn tay khổng lồ giống vậy, bàn tay khổng lồ của hắn là do quy tắc ngưng tụ thành, hoàn toàn không hề xem nhẹ đối phương.
Ầm ầm!
Va vào nhau.
Đất rung núi chuyển, khi hai luồng sức mạnh đập vào nhau đã hình thành nên sóng xung kích, cuốn sạch toàn thiên địa, vẻ mặt những cường giả Yêu tộc vây xem thay đổi mạnh.
Mạnh quá.
Thật sự rất mạnh.
Khiến bọn họ không thể nào cản được.
Đồng thời bọn họ cũng tràn đầy niềm tin với vị lão giả này, nhất định có thể chiến thắng, thực lực như vậy hoàn toàn không có vấn đề gì.
“Rất mạnh, ta nói kẻ như ngươi đúng là có chút bản lĩnh, xem ra chính cái bản lĩnh này đã cho ngươi sự tự tin như thế, đúng không?” Lâm Phàm nói.
Tuy rằng đối phương cường đại, mang đến cho hắn cảm giác khác lạ.
Nhưng những gì nên nói thì vẫn phải nói.
Lão giả chậm rãi nói: “Khủng khiếp, không ngờ tại Thần Võ giới lại xuất hiện một thiên kiêu như ngươi.”
“Đừng, tuyệt đối đừng dùng thiên kiêu để miêu tả ta, từ này dành cho thế hệ trẻ. Ta và các ngươi có địa vị ngang hàng, thực lực tương đương, đừng có nâng địa vị của bản thân lên trước mặt ta.” Lâm Phàm nói.
“Đúng là tiểu bối ngạo mạn.” Lão giả lắc đầu.
Như thể nhìn thấy được tương lai của Lâm Phàm.
Tiểu bối trẻ tuổi ngạo mạn như thế, suy cho cùng là không có tương lai.
Lão giả chắp tay trước ngực.
Lập tức.
Một luồng sức mạnh kinh hãi thế tục hoàn toàn bộc phát ra, hình thành sóng khí cuốn sạch trời xanh, một Thiên Thủ Pháp Thân cực lớn xuất hiện ở sau lưng.
Thiên Thủ Pháp Thân này to lớn cao ngạo đến cực điểm.
Dáng vẻ phục tùng, che mắt, trang nghiêm uy vũ lại lộ ra một loại khí tức u ám.
“Pháp Thân này…”
Vẻ mặt Lâm Phàm nghiêm nghị đến cực điểm, hắn ngửi được khí tức khác từ bên trong Pháp Thân này.
Tiếng nói của lão giả vọng đến bên tai.
“Bây giờ hối hận vẫn còn kịp.”
Tiếng nói này giống như bùa đòi mạng, quẩn quanh trong lòng Lâm Phàm.
“Ha ha, không ngờ ngươi lại ngạo mạn như thế, ta nói ngươi bao tuổi rồi, nói chuyện trầm ổn một chút, đừng có suốt ngày ba hoa với đám người kia.” Lâm Phàm nói.
Lão giả lại lắc đầu.
Đã không muốn nói thêm bất kỳ lời vô nghĩa nào nữa với Lâm Phàm.
Trạng thái bây giờ của lão ta đã đạt đến cảnh giới huyền diệu.
Lão giả vung một chưởng.
Lâm Phàm đột nhiên cảm nhận được không gian bên cạnh bắt đầu rung động mạnh liệt, một cảm giác nguy hiểm ập tới, muốn tránh đi nhưng vẫn chậm một chút, chỉ đành vung quyền ra ngăn cản.
Ầm ầm!
Lâm Phàm phát hiện không gian bên cạnh mở ra, có bàn tay không lồ đánh tới với tốc độ cực nhanh, hoàn toàn không kịp phản ứng lại. Nếu không phải tu vi của hắn cao thâm thì đúng là khả năng sẽ bị đối phương trấn áp.
“Tuyệt học kỳ lạ, đây là dung hợp tuyệt học và quy tắc không gian vào với nhau sao?”
Hắn tự hỏi.
Nhưng vẫn không hiểu được, không biết rốt cuộc tình huống này là thế nào.
Hắn ngẩng đầu nhìn lão giả, phát hiện lão giả vẫn khí định thần nhàn ngồi xếp bằng ở chỗ đó như cũ, không hề nhúc nhích, cũng không vì tình huống vừa rồi mà lộ ra vẻ mặt kỳ lạ.
Mặc kệ ngươi có bản lĩnh gì.
Hoàn toàn không sai khi chủ động ra tay.
Lâm Phàm không muốn cho lão giả bất cứ cơ hội nào, bước lên một bước, lập tức biến mất. Hắn vung sáu cánh tay lên, đánh mạnh về phía lão giả nhưng không ai ngờ, lão giả vẫn không chút sứt mẻ như trước. Lâm Phàm chợt trợn to mắt, Thiên Thủ Pháp Thân ở sau lưng lão giả ra tay với tốc độ cực nhanh.
Từng cái tàn ảnh phá vỡ hư không… Hoặc nên nói là xuyên thẳng qua không gian, tập trung đánh về phía hắn.
Bịch!
Bịch!
Âm thanh dữ dội không ngừng.
Lâm Phàm liên tục né tránh, ngăn cản. Đúng là không thể so sánh thực lực của lão giả với đám tộc trưởng Yêu tộc kia.
Thật sự rất mạnh.
Các tộc trưởng Yêu tộc vây xem, trong lòng lại một lần nữa cháy lên hy vọng.
Thực lực của bản thân họ vốn không kém.
Nhìn thấy tình hình này thì đều siết chặt hai nắm tay.
Suy cho cùng đây là lão tiền bối bên trong Yêu tộc, mạnh, thật sự rất mạnh.
Ầm ầm!
Thân hình Lâm Phàm lùi nhanh, bị sát chiêu dày đặc ép lui, hai chân rơi trên mặt đất rồi trượt thẳng về phía sau, để lại một khoảng trống rất sâu trên mặt đất.
Hắn cảnh giác nhìn vị lão giả hư không kia.
Đúng là một kẻ mạnh.
Thế tấn công vô cùng dày đặc.
Hoàn toàn không tìm được cơ hội để nhúng tay vào.
Ngay tại lúc hắn cân nhắc điều này.
Song chưởng của lão giả hợp lại.
Bổ mạnh về phía đỉnh đầu Lâm Phàm.
Theo động tác của lão ta, Thiên Thủ Pháp Thân ở sau lưng cũng chuyển động, nghìn tay khép lại, rơi xuống liên miên không dứt.
“Phạt Thiên Thuật…”
Lâm Phàm thi triển chiêu thức thứ ba, đánh thẳng về phía lão giả, sức mạnh khinh khủng bắt đầu va chạm. Chiêu thức tuyệt sát Phạt Thiên Thuật bất khả chiến bại thế mà lại không gây ra bất kỳ tổn thương gì cho lão giả, đây cũng là chuyện hắn không ngờ tới.
Đúng là không thể xem thường.
Thực lực của người này đã không còn là Đạo cảnh, chắc chắn không phải Đạo cảnh, nếu là Đạo cảnh thì không thể nào chống được đến mức này, chẳng lẽ…
Hắn nghĩ đến một khả năng.
Chính là tu vi của lão giả này đã đạt đến nửa bước Thiên Tôn.
Chắc chắn là như vậy.
Nếu là Thiên Tôn cảnh thì hắn không cần giao thủ với đối phương mà chạy trốn ngay lập tức mới là sáng suốt nhất.
Chương 877 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]