“Ừ… Ngươi vừa mới thi triển Phạt Thiên Thuật? Phạt Thiên Thiên Tôn là gì của ngươi?” Lão giả kinh ngạc nói.
Trái lại, không ngờ Nhân tộc trước mặt này lại nắm Phạt Thiên Thuật trong tay, đây chính là sát chiêu được xưng tôn là mạnh nhất ở thời kỳ cổ xưa.
“Liên quan gì đến ngươi.”
Lâm Phàm đã xác định kẻ này chắc chắn đã sống rất lâu, thậm chí còn biết Phạt Thiên Thuật, có thể biết đến loại tuyệt học này thì chắc chắn là nhân vật thời kỳ cổ xưa.
“Người trẻ tuổi, ngươi đang muốn chết đấy.”
Ánh mắt lão giả híp lại, giơ ngón tay lên mãnh liệt chọc vào hư không, nhìn thấy thế tay của đối phương, Lâm Phàm lập tức nghiêm túc lại, hắn biết lão giả này rất lợi hại.
Không đơn giản như vậy.
Quả nhiên.
Hư không trước mặt hắn xuất hiện từng gợn sóng nhỏ rung động, tiếp đó có vô số ngón tay xuất hiện trực tiếp bao vây lấy hắn, từng ngón tay cường hãn kia tựa như xuyên thủng thiên địa.
Lâm Phàm trực tiếp cản lại, sáu tay không ngừng vung đến trước mặt, tốc độ đã đạt đến cực hạn, hoàn toàn không thể nhìn rõ bằng mắt thường. Khi đối diện với lão giả, hắn có cảm giác bị hạn chế khắp nơi, hoàn toàn không sảng khoái như đối phó với đám Yêu tộc Đạo cảnh kia.
Nhưng hắn có thể hiểu được.
Là đang gặp phải cường giả.
Chỉ khi đối mặt với cường giả mới có cảm giác này.
Đừng nói Lâm Phàm tán dương thực lực của đối phương cường hãn mà gợn sóng trong lòng lão giả còn lớn hơn Lâm Phàm, lão ta không ngờ Thần Võ giới lại xuất hiện yêu nghiệt như thế.
Lão ta nhìn xuyên thấy tu vi của Lâm Phàm chỉ là Đạo cảnh, hơn nữa còn chưa đạt đến Đạo cảnh viên mãn.
Trên lý thuyết.
Thì không tiếp nổi cả một đầu ngón tay của lão ta.
Nhưng đâu ai ngờ, đừng nói là tiếp mà còn có bản lĩnh chống lại lão ta, hai bên đánh qua đánh lại.
Điều này thực sự khiến lão ta khiếp sợ.
Đồng thời cũng biết tại sao những hậu bối Yêu tộc này lại sợ hãi đối phương đến vậy, nếu để cho hắn tiếp tục phát triển thì nhất định sẽ là một đại hoạ.
Thay đổi tâm lý.
Lão ta đã không muốn nương tay.
Đã như vậy thì nhật định phải giết chết đối phương tại đây, không thể cho đối phương bất kỳ cơ hội vùng lên nào nếu không tương lai ắt thành tai hoạ. Hơn nữa đối phương thi triển Phạt Thiên Thuật, lão ta rất có hứng thú, tuyệt học chí cao thời kỳ cổ xưa mà bất cứ kẻ nào cũng muốn có được, chỉ là Phạt Thiên Thiên Tôn quá mạnh, áp chế khiến không một ai có gan có suy nghĩ như vậy.
Hôm nay, truyền nhân của lão xuất hiện.
Cần gì phải sợ, trực tiếp giết thôi.
Theo sự thay đổi tâm lý của lão ta.
Khi tức mà lão giả tản mát ra càng thêm cuồng bạo kinh khủng, đã hoàn toàn bao phủ lấy trời xanh.
Ầm!
Trận chiến tiếp tục, khói bụi mù mịt che phủ bầu trời. Các tộc trưởng Yêu tộc còn sống vô cùng phấn khích. Họ đã thấy được hy vọng. Dưới sự đánh phá điên cuồng của lão tiền bối Yêu tộc, họ phát hiện Lâm Phàm đã không còn ngạo mạn như trước.
Đối với họ, đây là một chuyện tốt.
Cuộc tấn công kinh thế hãi tục kết thúc.
Lão giả vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, khinh thường nhìn Lâm Phàm.
Lúc này, Lâm Phàm lui về sau rất xa, cả người đều toát lên vẻ gọn gàng nóng bỏng. Sát chiêu vừa rồi của đối phương đúng là áp lực cực lớn cho hắn, cho dù là tốc độ hay sức mạnh thì cũng đã đạt tới cực hạn.
"Lão già này, mẹ nó, thật đúng là quá mạnh." Lâm Phàm lẩm bẩm trong lòng.
Đúng là hắn cảm thấy phiền phức.
Có lẽ đây chính là sự chênh lệch về cảnh giới.
“Lão già, tu vi của ngươi đạt đến Thiên Tôn rồi?” Lâm Phàm chỉ hỏi một chút, không có ý gì khác, nhưng hắn cảm thấy không có khả năng. Nếu Yêu tộc có Thiên Tôn thì Nhân tộc bọn họ chắc chắn cũng phải có. Sao có thể đến giờ vẫn chưa xuất hiện?
Mắt lão giả sáng như đuốc, nghe được hai chữ ‘Thiên Tôn’ thì trong lòng nóng lên, chậm rãi nói: “Nếu là Thiên Tôn, sao có thể cho phép ngươi làm càn ở đây?”
“A, vậy thì không phải là Thiên Tôn. Nhìn tình hình này của ngươi, chắc hẳn là Bán Bộ Thiên Tôn.” Lâm Phàm híp mắt, cẩn thận quan sát lão già. Từ đầu đến giờ, lão già này không hề nhúc nhích một bước. Từ đầu đến cuối lão ta đều dùng pháp thân sau lưng tấn công, đúng là hơi khó đánh nhưng dù khó, hắn cũng không sợ chút nào.
Miễn là không đánh chết hắn chỉ với một đòn thì đã chứng tỏ có khả năng tiếp tục đấu tiếp.
“Thiên Tôn là Thiên Tôn, nói gì mà Bán Bộ Thiên Tôn? Đó chỉ là một kiểu tự an ủi của người đời. Ngươi là nhân tài có thể bồi dưỡng, đáng tiếc, ngươi là Nhân tộc, lại còn muốn ra tay với Yêu tộc. Sao lão phu có thể cho phép ngươi?”
Vừa dứt lời, lão giả liền đánh một chưởng về phía hắn. Tức khắc, vô số bàn tay khổng lồ từ trên không đánh xuống, hoàn toàn bao phủ khu vực này, không có bất cứ chỗ nào để có thể chạy trốn.
Lâm Phàm di chuyển qua lại, muốn tránh sát chiêu đáng sợ này, nhưng phạm vi tấn công của đối phương thật sự quá dày đặc. Dưới tình huống không thể tránh khỏi, hắn chỉ có thể mạnh mẽ chống đỡ.
Sức mạnh dồi dào và kinh khủng hoàn toàn bộc phát ra, tạo thành làn sóng cuộn lên mãnh liệt, trực tiếp đối đầu với thế tấn công của lão giả.
Va chạm giữa hai bên ảnh hưởng rất lớn đến khu vực này, uy thế của mỗi một đòn bộc phát ra dường như có thể khai thiên lập địa.
Lâm Phàm lợi dụng thời cơ, hung hãn ra tay.
Sát chiêu Phạt Thiên thuật đánh tới.
Đối mặt với sát chiêu của Lâm Phàm, lão giả mặt không đổi sắc, ung dung đối mặt. Sát chiêu mà bất kỳ Đạo cảnh nào cũng không thể ngăn cản lại không gây ra bất cứ thương tổn gì cho lão giả.
Đây là một trận đánh dài.
Ít nhất trong mắt Lâm Phàm là thế.
Mặt đất rung chuyển, hai chân Lâm Phàm đã chôn sâu xuống đất, những đường nứt ra tựa như mạng nhện lan rộng ra khắp mặt đất xung quanh.
Ầm ầm!
Một chưởng sau cùng hạ xuống, thế tấn công dồn dập chấm dứt.
Lão giả híp mắt, lão ta thật sự rất không hài lòng với tình huống lúc này, hiển nhiên là không ngờ Lâm Phàm lại có thể chống đỡ đến mức này.
Đồng thời, lão ta nhận thấy khí thế của tên nhóc trước mắt này đang dần tăng lên. Đó là một luồng chiến ý khó có thể nói rõ.
“Nên kết thúc rồi.”
Lão giả chậm rãi lên tiếng.
Chương 878 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]