“Ngươi nói kết thúc là kết thúc? Ít nhất ngươi phải có thực lực này.”
Lâm Phàm máu nóng sôi trào, trận đánh vừa rồi khiến hắn rất phấn khích, lão già trước mắt thật sự rất mạnh. Rất lâu rồi hắn không gặp được đối thủ mạnh như vậy.
Các tộc trưởng Yêu tộc đều muốn đánh chết Lâm Phàm. Nhìn thấy Lâm Phàm vẫn phách lối như thế, họ cũng đã có chút không thể chịu nổi. Đáng tiếc, bản thân họ không có thực lực đấy. Đã không phải đối thủ của Lâm Phàm, họ chỉ có thể gửi gắm tất cả hy vọng lên người lão giả.
Trong lòng họ đều đang gào thét.
Đánh chết hắn.
Đánh chết hắn.
“Người trẻ tuổi không biết trời cao đất rộng.”
Lão giả đưa tay, Thiên Thủ pháp thân sau lưng thay đổi, chỉ thấy vòng xoáy màu đen cực lớn xuất hiện trước pháp thân, nó xoay tròn rồi liên tục mở rộng.
Trong vòng xoáy đen ẩn chứa sức mạnh cuồng bạo. Khi lỗ đen vòng xoáy dần dần lớn lên, luồng sức mạnh cuồng bạo kia lại càng kinh khủng đến cực hạn.
Lâm Phàm nhíu mày, vẻ mặt rất nghiêm túc. Hắn không biết đây là tuyệt học thần thông gì, càng không cảm nhận được sức mạnh của Quy Tắc. Hay là lão giả trước mắt này đã chạm đến ranh giới Thiên Tôn, nắm trong tay sức mạnh thần bí đáng sợ nào đó.
Trong nháy mắt, lỗ đen vòng xoáy nhanh chóng bao phủ Lâm Phàm, hoàn toàn không cho ngươi ta chút cơ hội phản ứng nào.
“Nơi đây là…”
Lúc này, Lâm Phàm dường như đã đi vào không gian đặc biệt nào đó. Rõ ràng nhìn từ bên ngoài thì đây là một cái lỗ đen, cho đến khi bị lỗ đen này bao phủ, hắn mới đột nhiên phát hiện nơi này giống như ở sâu trong vũ trụ vô tận.
Nơi xa xa lấp lánh ánh sao.
Lão giả xuất hiện, vẫn ngồi xếp bằng như cũ, ánh mắt tập trung vào Lâm Phàm, thủ đoạn sử dụng có thể nói là tài năng như thần.
“Đến đây rồi thì đừng mong ra ngoài.”
Giọng nói khàn khàn, u ám của lão giả đem đến áp lực rất lớn cho Lâm Phàm.
“Nơi này là Lĩnh vực. Ở đây, ngươi sẽ đối mặt với nguy hiểm khó có thể tưởng tượng, tự giải quyết cho tốt đi.”
Vừa dứt lời, lão giả biến mất.
Lâm Phàm nhìn tình hình xung quanh, vẻ mặt rất nghiêm trọng. Tuyệt chiêu mà lão giả thi triển khiến đầu óc hắn mơ hồ, có chút không thể nào hiểu được, không biết rốt cuộc đây là tình huống gì.
Nhưng dù vậy, hắn cũng không hề e dè, gặp phải bất kỳ hoàn cảnh khó khăn nào cũng không cần sợ, không có chuyện gì là không giải quyết được.
Bên ngoài.
Các tộc trưởng của rất nhiều Yêu tộc sững sờ.
Lâm Phàm, người vừa rồi còn ở trước mắt, đã biến mất dạng sau khi bị lỗ đen nuốt chửng, chỉ có thể nhìn thấy lỗ đen vòng xoáy này đang dần nhỏ lại.
“Lão tiền bối, hắn chết rồi sao?” Tộc trưởng Thiên Yêu tộc hỏi. Ông ta bị thương nặng nhưng rất để ý đến sống chết của Lâm Phàm. Chỉ khi Lâm Phàm chết, ông ta mới có thể yên tâm, hoặc có lẽ là ông ta có thể thản nhiên tiếp nhận mọi chuyện xảy ra trước mắt.
Lão giả ngồi xếp bằng trên không trung từ tốn nói: “Chờ cái này hoàn toàn ngưng tụ thành điểm đen thì liền chứng tỏ hắn đã chết.”
Tộc trưởng của nhiều Yêu tộc nhìn về phía vòng xoáy đang dần nhỏ lại, hai mắt đều rực lửa. Họ mong tốc độ thu nhỏ có thể nhanh hơn. Họ đều đã không thể chờ nổi nữa rồi.
Đối với họ, ảnh hưởng của Lâm Phàm đến họ thật sự quá ghê gớm, quá lớn.
Yêu tộc hùng mạnh mà lại bị một mình hắn làm cho gà bay chó sủa, ai có thể chấp nhận được? Nhìn những cường giả Yêu tộc bị Lâm Phàm giết mà trái tim họ rỉ máu. Chỉ một trận vừa rồi đã khiến Yêu tộc mất đi rất nhiều cường giả. Về mặt đối đầu với Nhân tộc, họ đã không còn bất cứ ưu thế gì nữa rồi.
Nhưng không giống trước nữa rồi.
Vị lão tiền bối thần bí này xuất hiện là niềm kiêu hãnh của Yêu tộc bọn họ. Yêu tộc có cường giả mạnh nhất rồi chắc chắn có thể hoàn toàn phất lên. Nhân tộc nào mà không phải là Nhân tộc, quả thật là tào lao.
Tộc trưởng Thiên Yêu tộc cung kính nói: “Xin hỏi tiền bối là tiền bối của tộc nào trong Yêu tộc?”
Không chỉ ông ta muốn biết mà ngay cả các tộc trưởng Yêu tộc khác cũng rất muốn biết. Một số tộc trưởng Yêu tộc chờ mong trong lòng, nếu như vị lão tiền bối trước mắt này là tiền bối của tộc họ. Vậy chẳng phải là nói… có thể trở thành tộc đứng đầu Yêu tộc sao?
Tất cả mọi người đều chờ mong.
“Bản tọa chính là Thiên Thủ tộc, đã sống suốt bốn ngàn năm.”
Nghe được lời này của lão giả, các cường giả Yêu tộc giật nảy mình. Bốn ngàn năm?
Vậy mà sống trọn vẹn bốn nghìn năm. Điều này cũng quá kinh khủng rồi đấy. Nếu là họ thì đã sớm trở về với cát bụi rồi.
Nhưng rất nhanh, lúc họ biết được vị lão tiền bối trước mặt này là Thiên Thủ tộc, trong lòng đều kinh ngạc.
Ngay vào lúc này, một giọng nói truyền đến.
“Tộc trưởng đương nhiệm của Thiên Thủ tộc cung nghênh lão tổ tông.” Tộc trưởng Thiên Thủ tộc còn sống phịch một tiếng, quỳ rạp xuống đất, hướng về phía lão giả kêu gào.
Cả người tộc trưởng Thiên Thủ tộc đang run lên, không phải vì sợ mà là kích động.
Địa vị của Thiên Thủ tộc bọn họ trong Yêu tộc chẳng hề cao, vẫn luôn ở tầm trung và hạ, thuộc tộc yếu trong Yêu tộc. Bất kỳ chuyện trọng đại gì, chủng tộc Yêu tộc bậc trên đều có thể chiếm được món hời lớn, mà những tộc yếu như bọn họ chỉ có thể ăn chút cơm thừa canh cặn.
Bây giờ, lão tiền bối xuất hiện lại là người của Thiên Thủ tộc bọn hắn, điều này làm sao có thể không khiến cho lão ta phấn khích.
Tộc trưởng Thiên Yêu tộc, U Minh lão tổ, Chước Thần cụt tay đều liếc nhìn nhau.
Từ trong mắt họ, rõ ràng nhìn ra họ cũng rất bất đắc dĩ với lão già Thiên Thủ tộc có thể sống lâu như vậy. Xem ra sau này Yêu tộc thật sự phải lấy Thiên Thủ tộc là chủ.
Đây là một lão tổ đáng sợ xuất hiện, ảnh hưởng mà lão ta mang tới thật sự quá mạnh mẽ bá đạo rồi.
Lão giả nhìn tộc trưởng đương nhiệm của Thiên Thủ tộc lắc đầu nói: “Không ngờ Thiên Thủ tộc khi xưa lại sa sút đến mức này. Tuy tu vi của ngươi là Đạo cảnh nhưng Quy Tắc lĩnh ngộ được thật sự quá ít. Nhớ năm đó, Thiên Thủ tộc lớn mạnh biết bao, khiến người ta e ngại nhường nào.”
“Lão tổ khiển trách đúng.” Tộc trưởng Thiên Thủ tộc cúi đầu không dám phản bác.
Trong lòng ông ta kinh động vô cùng.
Chương 879 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]