Trong lòng Tần Trăn hoảng hốt, hắn ta cúi đầu: “Vâng, lão tổ.”
Hắn ta rất bất đắc dĩ, chưa bao giờ nghĩ chuyện như vậy sẽ xảy ra. Năm đó hắn ta rạch trời xuất thế, vốn định làm thiên kiêu với Âm Dương cảnh quét ngang Thần Võ giới, lại không ngờ rằng ngay lập tức bị Lâm Phàm đánh cho một kích khiến cho rớt thẳng xuống đất. Hắn ta mất hết cả thể diện, cũng trở thành trò cười của Thần Võ giới, sau đó hắn ta nhờ vậy mà tức giận phấn đấu, chăm học khổ luyện cũng đã tu luyện được đến tu vi Thiên Nhân Cảnh tầng một.
Nhưng mà… Trong lòng hắn ta vẫn còn khó chịu. Nếu như so sánh với các thiên kiêu khác cùng cảnh giới ở bên ngoài, hắn ta vẫn đáng kiêu ngạo, nhưng mà nếu như so sánh với Lâm Phàm, quả thực là không bằng một cục phân.
Cô nương xinh đẹp đứng bên cạnh nhìn vào lão tổ, dường như cô ta đã biết rõ mục đích bản thân vì sao lại tới đây. Tuy rằng lão tổ chưa nói gì nhưng cô ta có thể cảm giác được.
Cô ta lắc đầu, cảm thấy buồn khổ trong lòng. Lúc trước cô ta cho rằng sẽ không có chuyện như vậy xảy ra, nhưng ai có thể ngờ được cô ta vẫn không thể chạy thoát được.
Lúc này, Tần gia lão tổ phát hiện những thế lực khác xuất hiện ở thánh địa ai nấy cũng mang theo một cô nương xinh đẹp không ai sánh bằng. Tất cả mọi người nhìn lẫn nhau, từ trong ánh mắt có thể nhìn thấy ánh lửa phát ra.
Xem ra bọn họ đều có cùng một suy nghĩ.
Mục đích của bọn họ chính là mang theo nữ tử trong tộc, lỡ như cơ duyên xảo hợp khiến Lâm thánh tử có chút hứng thú, vậy không phải là cường cường liên hợp sao? Chỉ cần Lâm thánh tử nguyện ý, không cần quan tâm suy nghĩ của mấy nữ tử đó, tất cả mọi người đều phải nghe theo sự sắp xếp của gia tộc hay thế lực của mình.
Thánh chủ sớm đã nhìn thấy một đám người kéo tới đây.
Hay lắm!
Thiên Hoang thánh địa đúng là chưa bao giờ náo nhiệt như vậy. Cảm giác tất cả thế lực có thể lên sàn đều tới đây, hơn nữa đều là lão tổ, chưởng môn dẫn dắt thế lực của mình.
Loại tình huống này, lão chắc chắn phải ra mặt rồi.
Đặc biệt là khi nhìn thấy đám tiểu bối mà mấy tên này mang tới, lại còn có cả con gái. Chuyện này không cần phải, sao có thể không biết chuyện này là như thế nào được. Lão thở dài một hơi, sợ là mấy người phải thất vọng mà về rồi.
Giữa Lâm Phàm và Đường Phi Hồng còn một chuyện rất lớn, nào có chuyện đơn giản như các ngươi nghĩ.
Lão không nghĩ nhiều, ngay lập tức lộ mặt.
“Các vị đại giá quang lâm, không tiếp đón từ xa được…” Thánh chủ cười tủm tỉm ra chào đón.
Ngay sau đó, một đám người nối đuôi nhau tiến lên phía trước, chủ động bắt chuyện với thánh chủ. Cho tới nay, bọn họ đều là cùng ngồi cùng ăn, cũng không có hành động chủ động giống như ngày hôm nay, như thể ai cũng muốn là người thứ nhất bắt chuyện vậy.
“Thánh chủ, chúc mừng. Lão phu mang theo đệ tử trong tộc tới đây, đây là thiên kiêu của tộc ta La Toàn, trời sinh Thần Âm thể…”
“Đây là tộc ta…”
“Đây là…”
Biểu cảm của thánh chủ rất quái dị. Mấy lão già các ngươi cũng không khỏi quá trắng ra rồi. Vừa mới gặp mặt đã giới thiệu người ngay lập tức. Giống như là đang dẫn mối vậy, một đám lão già điên cuồng đẩy mạnh tiêu thụ cho cô nương nhà mình.
Phục Bạch trợn mắt há hốc, hắn ta vội vàng lôi kéo Trần Uyên cũng đang phát ngốc rời khỏi nơi này, bọn họ lao về phía U Tử phong.
Hắn ta cảm giác có chuyện sắp xảy ra.
Không phải là vì người ta đánh tới cửa mà là Lâm sư đệ đã trở thành miếng bánh ngon rồi.
Mấy lão già này chuẩn bị sắc dụ Lâm sư đệ!
…
“Sư đệ, sư đệ, có chuyện xảy ra rồi.”
Từ ngoài cửa truyền tới giọng nói của Phục Bạch.
Lâm Phàm đang bế quan tu luyện mở mắt ra, nghe giọng nói là biết ngay Phục Bạch sư huynh. Ấy! Kì quái! Phục Bạch sư huynh khi nào cũng ổn trọng, sao bây giờ nghe giọng có vẻ như đang rất nóng nảy vậy.
Nếu như đây là giọng của Trần Uyên, hắn tất nhiên sẽ rất bình tĩnh, hắn cũng có thể hiểu được.
“Làm sao vậy?”
Lâm Phàm mở cửa ra thăm hỏi.
Còn chưa đợi hắn thấy rõ người, Phục Bạch đã vỗ lên vai hắn: “Sư đệ, chuyện lớn của ngươi tới rồi. Bây giờ thế lực lớn khắp Thần Võ giới đều đã tới.”
“Tới thì tới thôi, có gì mà lớn?” Lâm Phàm cười ra tiếng.
Hắn không hiểu ý của sư huynh là gì. Vì những việc mà hắn làm thì những thế lực lớn đi vào thánh địa cũng có thể lý giải được. Dù sao hắn bây giờ là một người không thể khống chế được, lỡ như nếu có một vài việc xảy ra, bọn họ chắc chắn sẽ cho rằng không ngăn lại được.
Có lẽ điều làm cho bọn họ sợ hãi nhất chính là hắn khống chế sinh tử của cường giả Yêu tộc phía Bắc. Nếu bây giờ hắn bảo bọn họ làm một vài chuyện, chắc chắn là không thành vấn đề. Cường giả quá nhiều, hơn nữa ngay cả bản thân hắn cũng rất mạnh, ai có thể đấu được hắn?
Phục Bạch cười: “Mấy lão già đó đều đem theo nữ tử nhà mình tới đây. Một đám ai nấy đều xinh đẹp như hoa, lúc trước có gặp thì cũng chỉ gặp qua mà thôi. Mà giờ đây, bọn họ vừa mới thấy mặt thánh chủ thì câu đầu tiên đã giới thiệu nữ tử nhà mình. Ta thấy đây là tới liên hôn, ai, không ngờ sư đệ được hoan nghênh đến trình độ này.”
Đầy đầu Lâm Phàm là dấu chấm hỏi. Hắn có chút ngốc, không hiểu được tình huống này.
Liên hôn?
Mẹ nó đúng là chỉ có nhân tài mới có thể nghĩ ra được.
“Sư huynh, ta thấy ngươi nên nói rõ với thánh chủ để đuổi mấy người kia ra ngoài thôi.”
Hắn có thể hiểu được mấy lão già kia điên cuồng đến chừng nào.
Dù sao, hắn bây giờ chính là một miếng bánh ngon, ai cũng muốn đi lên gặm mấy miếng.
“Thôi, ta vẫn nên đi một chuyến với sư huynh thì hơn.”
Lâm Phàm muốn xem xem mấy lão già này muốn thế nào.
Phục Bạch nói tiếp: “Sư đệ, ngươi có suy nghĩ như vậy rất là tốt. Nếu như sư đệ tránh đi không gặp ai, ngược lại càng khiến mấy lão già đó cho rằng sư đệ khinh thường bọn họ, sẽ có ý kiến với sư đệ. Tất nhiên, với tình trạng hiện tại của sư đệ, cần gì phải xem mặt mấy lão già kia.”
Lâm Phàm chỉ cười cười, hắn không nói thêm gì.
Hắn đột nhiên phát hiện sư huynh hình như trong lúc vô tình có hơi chút nịnh nọt.
Tuy rằng chỉ bé nhỏ không đáng kể nhưng hắn có thể cảm nhận được.
Chương 887 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]