Lúc này, trong đại điện chật ních người, những cường giả thế hệ trước đã có vị trí, rồi nhóm hậu bối chỉ có thể đứng ở phía sau bọn họ. Với hậu bối như bọn họ, cho dù là đi đâu, kể cả có là tông môn có chút mạnh thì bọn họ cũng có một chỗ ngồi. Nhưng mà tới nơi này thì lại không như thế, bọn họ chỉ có thể thành thật đứng phía sau tiền bối của mình.
Lúc này, thánh chủ rất đau đầu.
Người tới quá nhiều, nhất thời khiến lão không biết nên tiếp đãi như thế nào.
Chỉ cần nghe bằng tai thôi cũng đã đủ thấy tình trạng lộn xộn như thế nào, ai cũng có lời muốn nói cả, nếu như mà lão mở miệng định nói chuyện, chắc chắn sẽ bị mấy lão già này bao phủ lại.
Nhưng mà vào lúc này, một bóng người xuất hiện.
Lâm Phàm đi theo mấy người Phục Bạch vào trong đại điện.
Kể từ khi Lâm Phàm tiến vào, tất cả mọi ánh mắt đều dừng trên người Lâm Phàm. Những cường giả lớp người già khi nhìn thấy Lâm Phàm đều phát ra âm thanh đầy kinh ngạc cảm thán. Rõ ràng là hắn đã vượt quá ý liệu của bọn họ, trẻ tuổi, thật sự là quá trẻ tuổi.
Rất nhiều thế hệ trước biết đến Lâm Phàm nhưng chưa bao giờ gặp, chủ yếu là vì Lâm Phàm dùng đa số thời gian để bế quan tu luyện. Hắn chưa bao giờ lộ mặt ra bên ngoài, cũng chưa từng tiếp xúc với mấy lão già này.
Giọng nói khe khẽ truyền ra, ai nấy đều đang châu đầu ghé tai vào nhau.
Trái lại, những nữ tử mà bọn họ mang tới khi mới nhìn thấy Lâm Phàm đều sợ ngây ngời, ánh mắt ai cũng đang phát sáng. Các nàng chưa từng gặp người đàn ông nào như Lâm Phàm cả, giống như tiên hạ phàm vậy, quá có mị lực. Chỉ cần liếc mắt một cái đã khiến bọn họ không thể dời mắt.
Nếu như lúc tước, đối với việc bản thân trở thành sản vật liên hôn theo ý của lão nhân nhà mình, các nàng kháng cự. Bọn họ đều đang theo đuổi một tương lai tốt đẹp, đâu ai nguyện ý trở thành vật phụ thuộc người khác. Nhưng mà bây giờ, sau khi nhìn thấy khuôn mặt của Lâm Phàm, các nàng đã động lòng rồi.
Từng khuôn mặt lúc trước vốn lạnh lùng đã sớm thay đổi, ai nấy đều mang theo nét ngượng ngùng.
Nếu không phải người tại hiện trường quá nhiều, bọn họ đều muốn chủ động bắt chuyện với Lâm Phàm, nguyện ý liên hôn. Cho dù có bị xem như một hàng hóa mà trao đổi cũng không sao cả, chỉ cần có thể làm bạn bên cạnh cũng đã đủ rồi.
Quả nhiên, phụ nữ đều nông cạn, một đám đều trầm luân dưới mị lực vô địch của Lâm Phàm
Một vài lão nhân nhìn thấy cô nương nhà mình thay đổi cảm xúc, bọn họ để lộ ra sự vui mừng. Xem ra… đều rất thích thú, chỉ là nhân số quá nhiều, áp lực cạnh tranh thật lớn.
“Không biết các vị có chuyện gì?” Lâm Phàm hỏi.
Tần gia lão tổ giành nói: “Lâm thánh tử, lúc trước Tần Trăn của Tần gia ta có vài mâu thuẫn với ngươi. Hôm nay ta cố ý dẫn hắn tới đây nói lời xin lỗi với Lâm thánh tử, hy vọng Lâm thánh tử đại nhân có đại lượng, không chấp nhặt với tiểu bối như hắn.”
Tần Trăn đứng ở phía sau phát ngốc.
Lúc tới đã nói là không liên quan gì tới ta, đứng nhìn là được rồi, sao bây giờ lại lôi ta vào. Hơn nữa chung quanh còn có nhiều người như vậy, ta cũng cần phải có chút thể diện chứ.
“À?” Lâm Phàm nhìn về phía Tần Trăn rồi cười: “Không sao, cái gì đã qua thì cho qua đi. Lâm Phàm ta cũng không phải là người keo kiệt.”
“Nếu Tần thiên kiêu nguyện ý xin lỗi, ta tất nhiên cũng bình thản tiếp thu.”
Tần Trăn chớp mắt, mí mắt hắn giật lợi hại.
Nếu tách riêng từng chữ ra, hắn ta có thể hiểu được, nhưng nếu như gộp chúng lại với nhau thật khiến người mê mang, hoàn toàn không hiểu hai người đang nói cái gì.
“Tần Trăn…” Tần gia lão tổ mở miệng.
Lão tổ mở miệng, cho dù hắn ta không cam lòng cũng không có bất kỳ ý kiến nào. Hắn ta thành thật đi tới trước mặt Lâm Phàm, khom lưng nói: “Lâm thánh tử, lúc trước có điều đắc tội, hy vọng ngài có thể tha thứ.”
Cung kính, bái phục, không có bất kỳ sự bất mãn nào.
Lão tổ còn đang đứng cạnh, hắn ta nào dám không vui.
Lâm Phàm cười rồi đặt tay lên đầu hắn ta: “Không sao cả, không cần để ở trong lòng. Ta không có bất kỳ bất mãn gì với ngươi cả. Năm đó hai chúng ta chỉ luận bàn với nhau mà thôi.”
Tần Trăn muốn khóc, còn muốn mắng người nữa.
Ngươi đây là có ý gì? Dám đặt tay lên trên đầu ta, đừng nhìn cả hai chúng ta đều trẻ mà tưởng nhầm, tuổi của ta còn lớn hơn cả ngươi, ngươi có thể cho ta thấy chút tôn trọng không?
Hắn ta muốn hất bàn tay của Lâm Phàm xuống, nhưng mà hắn ta không dám.
Chỉ cần hắn dám hất xuống, chắc chắn hắn sẽ chết mà còn không biết vì sao lại chết nữa.
Không còn cách nào khác, hắn ta chỉ đành để lộ nụ cười miễn cưỡng.
Tần gia lão tổ lộ ra nụ. Tốt, quá tốt, thật sự quá tốt. Đây chính là cảnh mà lão muốn nhìn thấy nhất. Chỉ có như vậy, Tần gia mới có thể tồn tại mãi mãi.
Hơn nữa, từ trước tới nay Tần gia bọn họ ai cũng thân thiện, chưa bao giờ nảy sinh xung đột với bên ngoài. Lâm Phàm của Thiên Hoang thánh địa có tu vi tăng mạnh, thở thành người mạnh nhất của Thần Võ giới, Tần gia bọn họ chắc chắn sẽ tới chúc mừng. Những thiên kiêu của các thế lực mạnh mẽ khác nhìn thấy Tần Trăn ngoan ngoãn để đối phương vuốt đầu như vậy, trong lòng bọn họ rất chấn động. Nếu không phải đối phương thật sự mạnh mẽ đến mức độ này, ai nguyện ý để cho người khác vuốt đầu như vậy chứ?
Tất cả những gì diễn ra trước mắt đều khiến bọn họ hiểu rõ một đạo lý.
Đó chính là đừng suy nghĩ miên man, đây thật sự không phải là người mà bọn họ có thể đắc tội được, cần phải thành thật mà làm thân với người ta.
Thánh chủ ngồi ở chủ tọa rất vui mừng. Thiên Hoang thánh địa thánh địa trở nên hưng thịnh trong tay lão. Tuy rằng trước kia cũng rất hưng thịnh, nhưng mà trăm triệu lần không thể đạt tới tình trạng như lúc này. Tất cả đều là nhờ có Lâm Phàm. Nếu không có hắn, muốn đạt tới loại trình độ này cũng không biết cần bao lâu nữa.
Lúc này, Tần Trăn ngoan ngoãn lùi lại ra sau lưng lão tổ. Thật sự mà nói, hắn ta có chút không cam lòng nhưng cũng chỉ đành chôn giấu nó ở trong lòng. Hắn vẫn luôn tự cổ vũ bản thân phải nỗ lực, nhất định phải nỗ lực, tu luyện cho thật tốt. Nhỏ yêu nhất thời không tính là gì cả, sẽ có một ngày Tần Trăn ta có thể hoàn toàn đứng dậy.
Chương 888 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]