Lâm Phàm cáo lui: “Thánh chủ, nếu như không có việc gì, đệ tử xin phép đi về trước.”
Hắn không quá phù hợp nơi nơi này, nói chuyện với người khác là một việc rất phiền toái, hắn không muốn lãng phí thời gian vào mấy việc này. Hắn chỉ muốn quay về phòng để bế quan tu luyện cho yên tĩnh.
Các nữ tử của các thế lực lớn đang đứng xung quanh nghe thấy Lâm Phàm nói phải rời đi, trái tim bọn họ trở nên run rẩy.
Sao bọn họ nguyện ý để Lâm Phàm rời đi được. Ánh mắt các nàng nhìn về Lâm Phàm thật sự đang phát sáng, lập lòe sáng lên. Sao bọn họ có thể buông tha cho đối phương rời đi được. Đừng nói bọn họ buông tha, ngay cả đám lão tổ kia cũng nghĩ như vậy.
Trong lòng bọn họ, ai có thể thành công liên hôn với Lâm Phàm sẽ có một tương lai khó có thể tưởng được, thật sự là một bước lên trời.
“Ngươi chờ một chút, các vị tiền bối tìm ngươi có việc.” Thánh chủ giữ hắn lại.
Lão muốn để cho Lâm Phàm rời đi, dù sao lão biết tình cảm sư muội dành cho Lâm Phàm, chuyện này cũng không phải là chuyện để đùa, nhưng phiền toái duy nhất chính là nếu cứ để Lâm Phàm rời đi như vậy thì lão cũng không dễ nói chuyện với mọi người đang ở chỗ này.
Chỉ có thể có một biện pháp duy nhất, đó chính là để hắn tự giải quyết.
Lâm Phàm nhìn mọi người: “Không biết các vị tiền bối tìm ta có việc gì?”
Mọi người nhìn lẫn nhau, ai cũng không dám mở miệng đầu tiên. Tần gia lão tổ không nhịn được, trong lòng lão đang cực kỳ bức thiết, đầy hy vọng.
“Không biết Lâm thánh tử đã có hôn phối chưa?” Tần gia lão tổ mở miệng, hỏi vấn đề mà tất cả mọi người đều muốn hỏi.
Tất nhiên, bọn họ đã biết rằng Lâm Phàm chưa có hôn phối, loại chuyện này không che giấu được. Nếu hắn thật sự có hôn phối thì đã được truyền đi khắp nơi, thiên hạ không ai không biết.
“Không có.” Lâm Phàm cười. Hắn lúc này đã biết chuyện mà Phục Bạch sư huynh nói là chuyện gì. Hắn rất bất đắc dĩ. Cảm giác mấy lão già này thật sự có nhiều suy tính.
Hắn tu luyện đến trình độ này đã trở thành một miếng bánh ngon trong mắt mọi người rồi. Ai cũng muốn có thể kéo quan hệ với hắn. Mà quan hệ có thể kéo tốt nhất chính là liên hôn. Đây là thủ đoạn rất thường thấy, rất nhiều thế lực lớn đã làm như vậy, thực ra đây cũng không phải là chuyện gì quái hay hiếm lạ gì.
Mọi người nghe hắn trả lời vậy thì mừng thầm trong lòng.
Một vài lão già còn nghĩ bọn họ chưa từng thấy người đàn ông nào mà không háo sắc cả, đặc biệt là vào lúc tuổi đang còn trẻ, hỏa khí đang còn cháy.
Tần gia lão tổ nói: “Không biết Lâm thánh tử thấy tiểu nữ của Tần gia ta như thế nào? Huyết mạch của Tần gia ta có huyết mạch Thiên Tôn được ẩn tàng. Tuy rằng bây giờ toàn bộ Tần gia chỉ có một mình huyết mạch của Tần Trăn được kích hoạt, nhưng tất nhiên là tiểu nữ của Tần gia ta cũng chảy huyết mạch của Thiên Tôn. Nếu có thể cùng Lâm thánh tử…”
Lão còn chưa nói xong đã bị Lâm Phàm ngắt lời.
“Còn mong Tần lão tổ cứ chờ chút. Lão nhân gia ngài nói những việc mà vãn bối chưa bao giờ nghĩ tới. Vãn bối một lòng theo đuổi cảnh giới càng cao, không có bất kỳ hứng thú gì về mặt tư tình nhi nữ cả.” Lâm Phàm xua tay.
Tuy rằng những người này đều rất xinh đẹp giống như tiên hạ phàm, nhưng mà hắn thật sự không có hứng thú.
Đang yên đang lành tự tìm phiền toái cho mình cũng không phải là một lựa chọn sáng suốt.
Nếu như sư tôn biết, e là bà ấy có thể đánh nát đầu các ngươi.
Hơn nữa hắn không muốn làm chuyện có lỗi với sư tỷ.
Một mình nuôi con, lẻ loi hiu quanh chờ đợi hắn, sao hắn có thể tiêu sái ở bên ngoài được. Nếu như vào lúc tuổi trẻ, có lẽ hắn còn có thể hơi kích động, bây giờ hắn đã xem nhạt mọi thứ từ lâu.
Không có gì thú vị.
Tần gia lão tổ ngây người, hiển nhiên là lão không ngờ Lâm Phàm cự tuyệt quyết đoán như vậy. Trong lòng lão gào thét, ngươi nhìn cho kỹ vào, đây chính là xinh đẹp như hoa đấy. Khắp Thần Võ giới này không biết có bao người nguyện ý nghĩ nát óc thậm chí còn có người giống như chó điên vậy, khi nào cũng bu quanh người nàng chảy nước dãi.
Sao trong mắt ngươi ngươi lại không có chút hứng thú nào vậy?
Đây cũng không khỏi quá…
Ai!
Lão không biết nên nói cái gì nữa.
Kể từ khi Lâm Phàm từ chối ý tốt của Tần gia lão tổ, những lão tổ của các thế lực khác đều lộ vẻ thất vọng trên mặt. Bọn họ ai cũng ôm hy vọng tới đây, sao có thể ngờ được chuyện như này sẽ xảy ra.
Bọn họ cũng không nghĩ Lâm Phàm sẽ chỉ chọn một người. Cho dù có lựa chọn ba bốn người bọn họ cũng có thể tiếp nhận được.
Dù sao đứng ở đỉnh Thần Võ giới, có nhiều người phụ nữ cũng là chuyện rất bình thường, có gì mà phải làm như là kỳ quái. Nhưng mà con mẹ nó, ai có thể ngờ được hắn vậy mà không lựa chọn một ai cả.
Điều này khiến bọn họ bó tay, không có chút biện pháp nào.
“Các vị tiền bối, vãn bối cáo từ trước. Các ngươi có chuyện gì có thể nói với thánh chủ. Nhưng vãn bối có thể bảo đảm ở đây rằng ta không hề có bất kỳ ác ý gì với các ngươi, chỉ cần các ngươi đừng chủ động chọc tới ta là được.”
Lâm Phàm ôm quyền, vội vàng rời đi dưới ánh mắt khát cầu của đông đảo những nữ tử xinh đẹp.
Thật là điên cuồng.
Mấy người Phục Bạch cũng rời đi theo hắn.
Bên ngoài.
“Sư đệ, ngươi thật sự không hề hứng thú với một ai cả sao?” Phục Bạch dò hỏi.
Hắn ta vừa mới nhìn, những nàng kia đều là nhân gian tuyệt sắc. Nếu như có nhà ai nguyện ý kén rẻ, chỉ sợ là người đăng ký có thể xếp hàng dài từ đầu Đông đến cuối Tây.
“Không có hứng thú, bây giờ ta chỉ có hứng thú với việc tu luyện mà thôi.” Lâm Phàm cười.
Phục Bạch không còn lời nào để nói, hắn ta cũng không biết nên nói cái gì cả.
Trần Uyên thì trợn mắt há hốc. Thật lòng mà nói, hắn ta vừa mới liếc nhanh một vòng xung quanh cũng đã nhìn trúng vài cô nương. Nếu không phải hắn ta cảm giác bản thân không xứng, hắn ta đã chủ động nói ra rồi.
Phục Bạch cảm thán, bội phục sự kiên trì mà sư đệ dành cho tu luyện. Một khi đã như vậy, hắn ta cũng không tiện nói thêm gì nữa. Tất nhiên, hắn ta cũng biết suy nghĩ của đám thế lực lớn này, bọn họ không phải là thấy thực lực của sư đệ mạnh mẽ nên mới tính toán như thế sao?
“Hai vị sư huynh, ta về tu luyện trước. Các ngươi nếu như cảm thấy hứng thú có thể ở lại mà xem. Ta nghĩ với địa vị của hai vị sư huynh dư sức xứng với những nàng kia.” Lâm Phàm cười.
Chương 889 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]