Mặc kệ chuyện có như thế nào, chỗ tốt duy nhất chính là hắn cũng có đủ thời gian để tu luyện.
Một tháng một quy tắc Đạo Văn, dưới điểm phụ trợ mà bạo kích đem lại, hơn hai mươi ngày là hắn có thể cô đọng lại một cái, tốc độ phải nói là rất nhanh. Có thể nói nếu không có bạo kích tiểu phụ trợ, hắn thật sự rất khó để đạt được thành tựu như thế này. Muốn cô đọng một quy tắc Đạo Văn, chỉ sợ hắn phải cần mấy chục năm, thậm chí là trăm năm.
Thiên Kiêu vực.
“Không tốt, thật muốn liên lạc với đại ca quá. Có người lén động thủ với nơi này.” Thôn Linh hổ nhìn hoàn cảnh trước mắt, khuôn mặt nó lộ lên vẻ lo lắng. Đối phương có nhân số đông đảo, khiến nó thấy áp lực không hề nhỏ.
Nhưng nó tu luyện Thiên Yêu Đồ Thần pháp của Thiên Yêu tộc, thực lực của bản thân đã tăng đến lợi hại.
Tuy rằng nó không chắc có thể làm được gì đám người này, nhưng nó chắc chắn có thể mang tới phiền toái không nhỏ cho bọn họ.
Nghĩ tới nghĩ lui, nó vẫn chuẩn bị động thủ.
Nó vẫn luôn nhớ kỹ trong lòng lời của đại ca.
Khi thấy có người tới nơi phong ấn, cần phải ngăn lại. Nhưng mà nó vẫn nghĩ mãi mà không ra, đám người cuối cùng là như thế nào? Khi thiên kiêu vực mở ra, bọn họ tiến vào đây. Hơn nữa sau khi tiến vào không đi nơi nào cả mà xuất hiện ở xung quanh đây.
Thôn Linh hổ có thể xác định duy nhất một điều là đám người này không nhìn thấy phong ấn.
Nhưng hình như có một đồ vật nào đó chỉ dẫn bọn họ, giúp cho bọn họ cảm ứng được.
Rất thần kỳ!
Nó trầm tư một lát!
Nó biết không thể ngồi chờ chết, cần phải nghĩ cách mới được. Với nhân số và thực lực trước mắt của đối phương, có lẽ nếu bọn họ đơn đả độc đấu chưa chắc đã là đối thủ của nó. Nhưng dưới tình huống quần ẩu, ai mà biết đối phương có thủ đoạn gì. Cần phải cẩn thận mới được, bằng không, chỉ cần vô ý một chút, nó tất sẽ lâm vào vạn kiếp bất phục.
Lúc này.
Một đám người thần bí mang cùng một loại trang phục, dùng khăn đen che mặt, trong tay bọn họ cầm một công cụ kỳ quái đi xung quanh nơi bị phong ấn như là đang tìm kiếm một thứ gì đó.
Thôn Linh hổ chau mày, nhìn cả buổi mà vẫn không nhìn ra bọn họ đang làm cái gì.
Gào!
Tiếng gầm giận dữ vang vọng khắp thiên địa, tạo nên chấn động như sấm sét.
Những tên thần bí đó nghe thấy tiếng rống, khuôn mặt dưới lớp mặt nạ thay đổi, dường như bọn họ nghĩ tới việc sẽ bị nhắm vào.
Bọn họ tìm kiếm mục tiêu, thình lình phát hiện một con Thôn Linh hổ có thân hình rất lớn.
Cảm nhận được uy thế của Thôn Linh hổ, bọn họ không dám cử động lung tung. Thiên kiêu vực có hạn chế về mặt cảnh giới, bọn họ thuộc loại cảnh giới gần với hạnh chế nên mới tới đây.
Tuy rằng thực lực mạnh mẽ, nhưng nếu như so sánh với một vài sinh vật đáng sợ ở thiên kiêu vực, bọn họ vẫn không bằng.
“Cẩn thận một chút. Đây là Thôn Linh hổ, am hiểu cắn nuốt linh hồn người khác.”
Thôn Linh hổ nghe thấy câu nói như vậy, tâm tình của nó trở nên rất tốt, có cảm giác sảng khoái nói không nên lời. Không ngờ hổ đại gia ta cũng là người có tiếng tăm lừng lẫy bên ngoài.
Nhìn bộ dáng run bần bật của mấy tên này, nó đã nhìn ra đây là vì sự bá đạo của nó.
Gào!
Nó lại gầm lên đầy giận dữ. Nó không có ý gì khác, chỉ muốn nói cho mấy tên thần bí này không có việc gì thì nhanh cút đi, đừng có tự tìm đường chết trước mặt ông đây,
Dần dần.
Thôn Linh hổ giằng co với bọn họ.
Hai bên nhìn nhau, ai cũng không nói gì cả, mắt to trừng mắt nhỏ.
“Đáng chết!”
Thôn Linh hổ cảm giác nếu cứ tiếp tục như vậy thì không được, cần phải cho mấy tên này một bài học. Bọn họ chưa dám động đậy, chắc chắn là bọn họ nghĩ rằng Thôn Linh hổ nó chỉ đi ngang qua nơi này. Không được, cần phải làm ra một vài chuyện để bọn họ biết rõ, bọn họ tiếp tục ở chỗ này chính là tìm chết.
Sau khi suy nghĩ xong, Thôn Linh hổ thong thả cúi đầu đi tới, chân trước dùng sức đè mạnh trên mặt đất. Phịch! Nó ngay lập tức lao ra ngoài, tốc độ cực nhanh, nó hóa thành một tàn ảnh, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt bọn họ.
Nó nâng móng vuốt khổng lồ của mình lên, hung hăng hạ xuống, lực đạo rất mạnh.
Đám người thần bí này nhanh chóng tránh được, bọn họ có thể cảm nhận được một sức mạnh cực mạnh từ móng vuốt khổng lồ kia.
Nếu như gắng chống đỡ chỉ sợ sẽ có vấn đề xảy ra, bọn họ chỉ có thể né tránh.
Móng vuốt rớt xuống đất để lại một dấu vết khổng lồ, vết nứt lan tràn ra bốn phương tám hướng.
“Sức mạnh kinh khủng!”
Người thần bí lộ ra vẻ kinh hãi. Thôn Linh hổ trước mắt còn ngang ngược hơn những gì bọn họ nghĩ.
Ngay vào lúc bọn họ tự cho là bản thân đã tránh né được, một sức mạnh mạnh mẽ xông tới. Ngay tức khắc, bọn họ cảm thấy không ổn, bên tai còn truyền tới giọng nói bá đạo của Thôn Linh hổ.
“Đừng có sơ sẩy chứ.”
Rầm!
Rầm!
Cái đuôi Thôn Linh hổ giống như một lưỡi dao sắc bén, đột nhiên quét qua, ngay lập tức đã chặt ngang người của hai người thần bí.
Một màn này khiến những người thần bí may mắn sống sót phải trợn mắt há hốc.
Sao có thể?
Tuy rằng bọn họ biết Thôn Linh hổ rất mạnh, nhưng sao nó lại có thể mạnh tới mức này được.
Quả thực là không thể tưởng tượng!
Thôn Linh hổ sao có thể nói cho bọn họ ông đây là người có đại ca, được truyền Thiên Yêu Đồ Thần pháp, chỉ với các ngươi mà cũng dám làm càn với ta? Quả thực là tìm chết.
“Cẩn thận, Thôn Linh hổ này có vấn đề.”
Bọn họ đã phát hiện ra được vấn đề.
Thôn Linh hổ mạnh thì mạnh thật, nhưng đương nhiên không có khả năng chỉ quét đuôi một cái đã đủ để chặt ngang người bọn họ.
Trong phong ấn.
Lão già thần bí biết mọi chuyện đang xảy ra xung quanh, lão gấp muốn mắng người. Bà mẹ nó, một đám phế vật, vậy mà không thể đánh được một con súc sinh. Không biết các ngươi bình thường ăn cái gì.
Đánh nó! Đánh nó đi!
Lão biết có người muốn thả lão ra. Đáng tiếc, nhóm người này thật sự là quá yếu, muốn phá vỡ được phong ấn của Phạt Thiên Thiên Tôn phải nói là độ khó cực lớn.
Nhưng bọn hắn ít nhất đã có biện pháp để khống chế được nó.
Chương 891 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]