Có hy vọng.
Nhưng mà mấy tên này ngay cả một con Thôn Linh hổ cũng không đánh thắng được, quả thực là một đám phế vật.
Sau một hồi.
Từng tảng thịt vẫn còn độ ấm rải rác đầy trên mặt đất.
Một cái đầu tròn vo lăn lông lốc trên mặt đất, chủ nhân nó chết còn chưa nhắm mắt.
Rắc rắc!
Móng vuốt khổng lồ hạ xuống, ngay lập tức dẫm nát đầu tên kia, rắc, máu tươi bắn ra đầy đất, nhuộm đỏ cả một khoảng đất.
“Là ta quá cẩn thận, bọn họ còn yếu hơn cả ta tưởng tượng.”
Sau khi Thôn Linh hổ giết chết toàn bộ những tên này, nó mới đưa ra kết luận cuối cùng.
Nó rất muốn thông báo cho đại ca chiến tích quang vinh của nó, nhưng nó ngẫm lại, vẫn nên chờ sau khi đại ca tới mới nói cho hắn. Nhưng mà bây giờ, nó đã phát hiện tính nghiêm trọng của vấn đề.
Lúc trước có người còn lượn lờ ở xung quanh, nó còn cảm giác có vấn đề.
Nhưng bây giờ, nó có thể xác định trăm phần trăm, đây đâu phải chỉ là có vấn đề, bọn họ hoàn toàn cố ý tới nơi phong ấn này.
Thôn Linh hổ nhìn phong ấn, nói rất bá đạo: “Chỉ cần có Thôn Linh hổ ta ở đây, ngươi cũng đừng mong có thể làm mấy chuyện lung tung ngay dưới mí mắt ta.”
“Hết hy vọng đi.”
Thôn Linh hổ bá đạo uy vũ, khí thế bất phàm.
Nó phát triển cùng với Lâm Phàm nên đã sớm có thay đổi long trời lở đất. Nó không phải như nó đã từng tưởng tượng, thực lực bây giờ của nó đã sớm có tiến triển vượt bậc, nó cũng không là Thôn Linh hổ của lúc trước nữa.
Tại địa phương này, nó qua rất tốt.
Nó được đến không ít các loại bảo bối, thực lực tăng lên nhanh chóng. Lúc trước nó từng gặp phải những sinh vật nó không thể sánh được, nhưng bây giờ nó chính là Thôn Linh hổ hoàn toàn mới. Gặp phải một vài kẻ địch, trong mắt nó nhìn như rất mạnh, nhưng nếu như thật sự động thủ nó thấy những tên đó vẫn rất yếu.
Lúc trước nó không cảm giác được, bây giờ nó đã có cảm giác sâu sắc rồi.
Thôn Linh hổ nó… thật sự đã trở nên mạnh mẽ hơn rồi.
Lâm Phàm còn chưa biết những việc ở thiên kiêu vực, hắn cũng không quá để tâm tới những việc này.
Hắn vẫn luôn bế quan tu luyện, bây giờ hắn đã tu luyện đến Đạo cảnh, khoảng cách đến Đại Viên Mãn cũng chỉ cần một ít thời gian nữa thôi. Nếu như không có chuyện gì, hắn tuyệt đối sẽ không xuất quan.
Đôi khi, thời gian trôi qua dùng tốc độ rất nhanh trôi qua khỏi đầu ngón tay.
Hắn không muốn lãng phí thời gian vào bất chuyện gì không liên quan tới việc tu luyện.
Ngoại trừ chuyện của sư tôn, những chuyện khác có chuyện gì có thể ảnh hưởng đến hắn chứ?
Lâm Phàm tiếp tục bế quan ẩn thân,
Thần Võ giới vẫn tiếp tục phát triển như bình thường, không có thay đổi gì quá lớn. Nếu nói về thay đổi duy nhất, đó chính là kể từ khi Lâm Phàm trấn áp được phía Bắc, quan hệ của Yêu tộc và Nhân tộc được hòa hoãn hơn. Hoặc có thể nói là không phải hòa hoãn, chỉ là đột nhiên quan hệ giữa hai bên tốt hơn. Những cường giả mạnh mẽ của Yêu tộc đều hạ mệnh lệnh với Yêu tộc rằng không thể nô dịch Nhân tộc, càng không thể tùy tiện ăn Nhân tộc.
Chuyện này đối với những tên yêu thích ăn Nhân tộc có chút không thể tiếp thu, nhưng sau khi nhìn thấy Yêu tộc vì không thể tiếp thu mà kháng nghị, rồi cuối cùng bị chém giết bởi cường giả cùng tộc thì những Yêu tộc có sở thích này đều trở nên thành thật hơn, không dám có bất kỳ dị nghị nào.
Cường giả Yêu tộc thay đổi đã tạo nên thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Mà đám lão tổ thế lực lớn sau khi quay về từ thánh địa đã có cái nhìn mới về Thiên Hoang thánh địa. Lúc trước từng cùng ngồi cùng ăn, bây giờ trong lòng bọn họ, Thiên Hoang thánh địa mạnh hơn rất nhiều so với bọn họ. Loáng thoáng có cảm giác bọn họ đã xem Thiên Hoang thánh địa trở thành đệ nhất đại tông ở Thần Võ giới.
Ý nghĩ ban đầu của bọn họ rất đơn giản, đó chính là liên hôn với Lâm Phàm. Nhưng ai có thể ngờ được đối phương hoàn toàn không có hứng thú với phương diện này, khiến mọi người ở đó đều có chút ngốc. Rốt cuộc cái này hoàn toàn không giống với những gì bọn họ tưởng tượng, hắn vậy mà không có hứng thú một chút nào. Điều này khiến bọn họ rất bất đắc dĩ.
Cũng may là Lâm Phàm đã nói rất rõ ràng, không quấy nhiễu lẫn nhau cũng khiến bọn họ nhẹ thở ra.
Nếu Lâm Phàm có ý định gì với bọn họ vậy thì mọi chuyện thật sự không ổn. Đối phương khống chế bản mạng thần hồn của cường giả Yêu tộc, một khi bọn họ gia nhập, ai có thể chống đỡ được.
…
Phía Đông, phong cảnh chi địa.
Triệu Đại Chính thường dẫn đồ nhi ngu dại đi du lịch bên ngoài, lúc trước lão đã từng nghĩ chữa trị cho Ngô Uân, nhưng bây giờ, lão không nghĩ những việc này nữa mà cứ để cho nước chảy bèo trôi, mặc cho số phận.
Với tình trạng của đồ nhi bây giờ, cậu ta không thể tu luyện, chỉ có thể chờ chết. Tuổi thọ của đồ nhi không thể so với lão. Có lẽ là vài thập niên, có lẽ là hơn một trăm năm.
Nên đến lúc kết thúc, đây là điều mà lão không muốn nhìn thấy, nhưng lão không thể ngăn cản loại chuyện này xảy ra.
Bởi vậy lão chỉ muốn dẫn đồ nhi đi khắp nơi ngắm cảnh, du sơn ngoạn thủy, có lẽ trời có thể thấy lão đáng thương mà giúp cho đồ nhi của lão khôi phục thần trí không chừng.
Bờ sông.
Triệu Đại Chính câu cá, Ngô Uân ngây ngốc nhảy vào chơi đùa trong sông, cậu thường hay hắt nước sông lên trên bờ. Triệu Đại Chính mỉm cười nhìn cậu, lão không tức giận. Dưới tình trạng không có bất kỳ cách nào, lão đã từ bỏ tất cả suy nghĩ, có thể khiến đồ nhi vui vẻ tồn tại là lão đã thấy đủ rồi.
Gió lạnh thổi tới, lạnh lẽo quét qua.
“Đạo hữu thật có nhã hứng.” Một bóng người tới từ nơi xa, đi tới cạnh người Triệu Đại Chính: “Có người chơi đùa trong hồ, cá bị quấy nhiễu, sợ là đạo hữu khó câu được cá.”
Triệu Đại Chính ngẩng đầu nhìn người xa lạ đứng gần mình, lão mỉm cười: “Không sao, ta cũng không phải đang câu cá mà đang xem đồ nhi của ta chơi đùa.”
“Ấy, mạo muội xin hỏi, ta thấy khuôn mặt của đồ nhi ngươi hình như quá chút…” Hắn không dám chê quá trắng ra, cảm thấy nếu nói trắng ra không được tốt cho lắm.
Triệu Đại Chính thản nhiên trả lời: “Đây là đồ nhi của ta, lúc trước cậu ấy không phải như vậy, cậu ấy khắc khổ, cần cù, tôn sư trọng đạo. Chỉ là đáng tiếc, không biết vì sao lại đột nhiên trở nên si dại.”
Chương 892 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]