“Ta thấy tướng mạo của đạo hữu có khí chất bất phàm, nói vậy lai lịch cũng phi phàm. Chỉ cần đạo hữu nguyện ý, nhận một đồ nhi vừa ý không phải là việc khó. Hà tất phải để bản thân bị liên lụy vì một đồ nhi si dại?” Người xa lạ rất kinh ngạc.
Triệu Đại Chính nhíu mày, lão có tính tình tốt nên không tức giận: “Nếu ngươi không biết nói lời hay đừng nên nói gì cả. Bằng không lão phu chắc chắn sẽ không buông tha cho ngươi.”
Vừa dứt lời, lão thu cần câu lại, nói với Ngô Uân đang chơi đùa trong hồ: “Đồ nhi, đi thôi.”
Ngô Uân cười ngây ngốc bò dậy từ trong hồ, toàn thân cậu ướt dầm dề, Triệu Đại Chính phất tay một cái, hong khô quần áo đang ướt sũng.
“Mệt, mệt, ta muốn cõng.”
Ai!
Triệu Đại Chính lắc đầu, cưng chiều nói với cậu: “Được, được, vi sư cõng ngươi.”
Lão cõng Ngô Uân, chỉ thấy Ngô Uân cắm cọng cỏ dại trong tay lên đầu của Triệu Đại Chính rồi cười ha hả, cả hai càng lúc càng xa, dần dần biến mất khỏi tầm mắt của người xa lạ.
Người xa lạ ngây người nhìn bóng dáng đang rời đi, phảng phất như hắn ta có rất nhiều lời muốn nói, nhưng cuối cùng, những lời muốn nói… đều nghẹn ở trong lòng.
Cuối cùng, hắn ta xoay người rời đi…
Đột nhiên thân thể hắn ngã xuống đất, sau một lúc, hắn ta mới từ từ tỉnh lại: “Ủa? Đây là đâu? Đã có chuyện gì xảy ra vậy?”
Rõ ràng là chuyện vừa mới xảy ra lúc này mà hắn ta thật sự không biết.
Mười mấy năm sau.
Một hơi thở mạnh mẽ bộc phát ra từ U Tử phong, hơi thở mạnh mẽ xông thẳng qua đất trời, các cường giả thánh địa đều bị hơi thở này dọa sợ.
“Sao lại thế này? Khí thế này vậy mà lại khiến ta thấy khủng hoảng.” Trần Tường vội vàng xông tới, lão ta chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy tình trạng hiện tại của U Tử phong. Nhưng mà bây giờ tình trạng này khiến người khác cảm thấy rất không bình thường.
Không chỉ có lão ta xuất hiện, mấy người thánh chủ cũng đều xuất hiện, ai nấy đều có thần sắc nghiêm trọng.
Trong mắt bọn họ, U Tử phong dần bị uy thế cực kỳ khủng bố bao phủ. Trời cao hoán thiên đổi địa, một mảnh hỗn độn. Vô số quy tắc chi lực giống như tiếng sấm vậy, ngưng tụ thành một cột sáng quy tắc khổng lồ đánh xuống rầm rầm.
“Uy thế này, không lẽ hắn lại đột phá?”
Thánh chủ trầm tư. Càng nghĩ càng thấy có khả năng.
Ngoại trừ loại khả năng này, còn gì có thể giải thích được nữa.
“Thánh chủ sư huynh, kể cả là hắn đột phá cũng chưa chắc sẽ có uy thế như vậy. Không lẽ hắn đã đột phá tới Thiên Tôn?” Triệu Đại Chính mở miệng..
Thánh chủ lắc đầu: “Không thể nào, sao có thể đột phá đến Thiên Tôn được, rõ ràng là chuyện không có khả năng. Dù sao con đường Thiên Tôn chắc chắn đã bị cắt đứt.”
Thân là thánh chủ, lão rất tự tin, thậm chí lão có thể xác định mà nói đích xác không có Thiên Tôn.
Cho dù có thì cũng là chuyện của quá khứ mà thôi.
Thiên Tôn bị cắt đứt chắc chắn là có liên quan với biến lớn lúc trước. Dù sao đó cũng là chuyện rất lâu trước kia, vào niên đại mà lão còn chưa sinh ra, đã có chuyện cực kỳ khủng bố xảy ra.
Còn cụ thể là chuyện gì lão không thể biết được.
Trong phòng.
“Lực chi quy tắc, đạo văn thứ 81 cuối cùng, chín đạo Long Cốt viên mãn đều được bao phủ bởi đạo văn viên mãn. Bây giờ thực lực của ta đã đạt tới cực hạn. Phiến thiên địa này sao có thể chịu đựng được ta.”
“Nhưng vận mệnh chú định lại có một sức mạnh thần bí ngăn cản ta.”
Lâm Phàm nhíu mày, hắn truy tìm trường sinh, vì nhu cầu của bản thân mình cũng vì nhu cầu của những người bên cạnh hắn. Hắn không thích đưa ma cho người ta, càng không muốn nhìn thấy người bên cạnh rời đi.
Hắn phóng lên cao, phá vỡ phòng ốc, hắn trôi nổi giữa không trung, ngẩng đầu nhìn trời cao.
“Mảnh trời này không được đầy đủ. Bây giờ tuổi thọ của ta đúng là được tăng mạnh nhưng mà lại cách trường sinh cả một chân trời. Cuối cùng đây là chuyện như thế nào?”
“Hay là…”
Hắn trầm tư, phảng phất nghĩ ra được cái gì.
Nhưng vào lúc này, mấy bóng người xuất hiện.
“Lâm Phàm, ngươi đã đột phá đến Thiên Tôn cảnh?”
Người mở miệng ra hỏi chính là thánh chủ. Lão có thể cảm nhận được sức mạnh hồn hậu từ trên người Lâm Phàm. Sức mạnh này là sức mạnh mà lão khó có thể tưởng tượng.
“Không có, chỉ mới Đạo cảnh viên mãn mà thôi.” Lâm Phàm trả lời.
Thánh chủ giương miệng, Đạo cảnh viên mãn?
Từ khi nào Đạo cảnh viên mãn có thể có uy thế như thế này. Lão có cảm giác kỳ quái, nhưng mà tiểu tử trước mặt chỉ cần trừng mắt mọt cái có lẽ có thể trừng chết lão.
“Thánh chủ, các ngươi đi sai đường. Sau Đạo cảnh viên mãn không phải là Bán Bộ Thiên Tôn mà là Thiên Tôn. Bán Bộ Thiên Tôn không tồn tại, chỉ là một loại hình dung để lừa mình dối người mà thôi.” Lâm Phàm nói.
Thánh chủ nhíu mày, tự hỏi theo lời của Lâm Phàm, cái hiểu cái không.
“Ai!”
Một tiếng thở dài phát ra, chính là thánh chủ.
Lão thấy đáng tiếc. Lão biết Lâm Phàm chính là đệ tử mạnh nhất mà lão từng gặp, thiên phú của hắn cũng mạnh nhất. Nhưng mà tình huống hiện tại không quá tốt. Con đường Thiên Tôn đã hoàn toàn bị cắt đứt, cho dù hắn có thiên phú ngang trời cũng khó có thể làm được gì trong tình huống này.
Lâm Phàm biết thánh chủ thở dài có ý gì.
Là tỏ vẻ tiếc nuối vì hắn có thiên phú mạnh mẽ như vậy mà lại không có cách nào để bước vào Thiên Tôn cảnh.
“Thánh chủ, ta đi ra ngoài một chuyến.”
Hắn chuẩn bị đi thiên kiêu vực nhìn một cái. Nơi đó chắc hẳn cất giấu nhân tố mấu chốt mà hắn muốn biết. Hắn không dám, cũng không muốn nhưng bây giờ đã tới tình trạng này, hắn không thể không đi xem.
Ngay vào lúc hắn chuẩn bị rời đi, Đường Phi Hồng xuất hiện trước mặt hắn: “Cẩn thận.”
“Ừ.” Lâm Phàm gật đầu.
Hắn cảm giác sư tôn thay đổi rất lớn, hoặc là loại tâm ma này đã hoàn toàn bị áp chế. Bà không tiến thêm một bước, không phải là bà không nghĩ tới việc đó mà là bà không muốn.
Tuyệt học “Thái Thượng Vong Tình lục” này rất mạnh.
Nhưng bà sợ không thể khống chế cảnh giới cuối cùng mà trở nên vô tình vô dục, xem nhẹ tất cả mọi thứ.
…
Thiên kiêu vực.
Kể từ khi Lâm Phàm xuất hiện, thiên kiêu vực chấn động. Điều này chứng tỏ hắn đã tu luyện Phạt Thiên Cửu Thức đến viên mãn, mối liên kết giữa hắn và thiên kiêu vực đã tới mức cực kỳ chặt chẽ.
Chương 893 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]