Chỉ cần nhấc tay thôi hắn đã có thể khiến thiên kiêu vực thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Nơi phong ấn.
Vào lúc Lâm Phàm tiến vào thiên kiêu vực, Thôn Linh hổ đã ngửi được mùi của hắn. Nhưng nó không đi tới hỏi mà lại chờ đợi, nó biết đại ca chắc chắn sẽ tới nơi này.
Quả nhiên, chỉ trong chớp mắt, thân hình của đại ca đã xuất hiện ngay trước mặt nó.
“Đại ca.”
Thôn Linh hổ đi tới cạnh Lâm Phàm. Đột nhiên nó phát hiện hơi thở của đại ca thay đổi, trở nên khổng lồ, thần bí hơn, phảng phất như có một vị thánh nhân đang đứng trước mặt nó vậy.
Đã rất nhiều năm, rất rất nhiều năm nó không nhìn thấy đại ca, không ngờ đại ca tiến bộ thần tốc như vậy.
Trước mặt đại ca, nó cảm giác ngay cả một ngón tay của nó cũng không thể động đậy được.
Thôn Linh hổ nói toàn bộ chuyện trong mấy năm nay cho đại ca. Mỗi một lần thiên kiêu vực mở ra sẽ có một đám kẻ thần bí lén lút đi vào nơi phong ấn, nhưng bọn chúng đều bị nó chém giết.
Ai kêu Thôn Linh hổ nó đủ mạnh, những tên tiến vào đã không thể đối kháng được với nó.
Sau khi nghe vậy, Lâm Phàm không nói thêm gì, nhưng trong lòng hắn thầm hiểu, nếu như theo tình huống bình thường mà nói, người có thể có suy nghĩ này tất nhiên là Vu Thần tộc.
Bằng không hắn cũng không thể nghĩ ra được là ai khác nữa.
Lâm Phàm đi tới trước phong ấn.
“Đã lâu chưa gặp.”
Lâm Phàm chuẩn bị tán gẫu một chút với kẻ thần bí bị phong ấn tại nơi này.
“Ha ha, là thật lâu chưa gặp. Ấy… tình huống của ngươi…” Kẻ thần bí kinh ngạc, có chút không thể tin. Tuy rằng hắn ta bị phong ấn nhưng hắn ta cũng có thể cảm nhận được hơi thở phát ra từ người Lâm Phàm khủng bố đến chừng nào.
Không thể tưởng tượng được, thậm chí là không thể tin.
Không biết vì sao, kẻ thần bí có cảm giác nghiêm trọng không thể nói nên lời. Chưa bao giờ có người như vậy, cho dù là Phạt Thiên Thiên Tôn cũng không có năng lực như vậy.
“Tình huống bình thường. Ta muốn hỏi một chút, vì sao mảnh thiên địa này hiện giờ không thể bước vào được Thiên Tôn cảnh, bởi vì ngươi sao?”
“Ngươi đoán xem.”
“Ta đoán là đúng vậy. Ngươi bị Phạt Thiên Thiên Tôn phong ấn, Phạt Thiên Thiên Tôn cả đời đều nghĩ tới việc Phạt Thiên. Theo ta thấy, ngươi có thể chính là một bộ phận của trời, bởi vì thiếu hụt một bộ phận nên không ai có thể bước vào được Thiên Tôn cảnh.”
“Ha hả!”
Từ trong phong ấn phát ra tiếng cười, phảng phất là đang đồng ý với lời của Lâm Phàm, lại phảng phất như đang phủ định.
“Cho tới bây giờ, gặp phải tình trạng này, ta muốn thử một lần. Có lẽ Phạt Thiên Thiên Tôn phong ấn ngươi ở nơi này là muốn sáng tạo cơ hội cho người đời. Một cơ hội để có thể hoàn toàn trấn áp được ngươi. Bằng không, nếu có ngươi tồn tại, e là thế gian khó có người có thể đạt tới Đạo cảnh viên mãn, bởi vì ngươi sẽ không để người có thể uy hiếp được ngươi sống sót.”
“Ta nói có đúng không?”
Lâm Phàm cẩn thận nghĩ tới vấn đề trong đó, cuối cùng sau khi tu luyện thức cuối cùng của Phạt Thiên Cửu Thức, hắn hoản toàn hiểu rõ tình huống nội bộ.
Kẻ thần bí nói: “Ngươi dám thả ta ra sao?”
“Lúc trước không dám, bây giờ ta dám.” Lâm Phàm kiên định.
“Ha ha, được, vậy tới đi. Ta thì lại thấy ngươi đang khoe khoang.” Kẻ thần bí nói lời này giống như là đang kích thích Lâm Phàm để Lâm Phàm thật sự thả hắn ta ra.
“Ngươi biết thực lực bây giờ của ta sao?” Lâm Phàm hỏi.
Hắn biết đối phương muốn đi ra, bằng không cũng sẽ không lừa dối hắn mấy lần. Nhưng hắn cảm thấy đối phương có lẽ không để vào mắt tình trạng của hắn. Rốt cuộc là vì thực lực của hắn còn chưa đủ để đối phương để tâm tới hay là… hắn ta căn bản nhìn không thấu?
“Đạo cảnh viên mãn, rất khó để nhìn ra sao?” Kẻ thần bí nói.
“Thật sự chỉ có Đạo cảnh viên mãn sao? Giọng điệu mới nãy của ngươi cũng không phải nói như vậy.” Lâm Phàm nói.
“Ha hả.” Kẻ thần bí chỉ cười, vẫn không nói thêm gì vô nghĩa.
Lâm Phàm nhìn phong ấn trước mắt, hắn rơi vào trầm tư. Hắn vẫn chưa xúc động phá vỡ phong ấn, mà đang suy nghĩ đến phần thắng của bản thân.
Hắn bây giờ rất tự tin với thực lực của bản thân, Đạo cảnh trong mắt hắn chỉ như con kiến.
Cho dù Thiên Thủ tộc lão tổ lúc trước hắn cũng có thể tùy tiện mà nghiền nát. Mà Thiên Tôn mạnh thì mạnh nhưng chưa chắc có thể chống lại hắn. Đồng thời, một khi có cơ hội có thể đột phá Thiên Tôn, hắn có thể đột phá bất kỳ khi nào và bất kỳ nơi nào.
Chờ đến loại thời điểm này, thực lực của bản thân hắn đã có thể nói là thật sự tiến bộ vượt bậc. Tuyệt đối không đơn giản như trong tưởng tượng.
Hắn trầm tư hồi lâu.
“Có gì mà phải sợ. Ai sợ ai chứ? Con đường bị phong tỏa, con đường phía trước không có. Nếu không mở đường, thật sự là không còn đường nào có thể đi nữa rồi.”
Vừa dứt lời, hắn phá hủy phong ấn ngay lập tức.
Rầm!
Một tiếng gầm chấn động thiên địa phát ra.
Yên lặng ngắn ngủi cùng với giọng nói không thể tin của kẻ thần bí.
“Ngươi vậy mà lại thật sự dám thả ta ra…”
“Ha ha ha…”
Tiếng cười cuồng vọng vang vọng toàn bộ trời cao.
Thiên kiêu vực chấn động, phảng phất khi nào cũng có thể bị rách nát ra vậy. Kẻ thần bí được thả ra nhanh chóng rời khỏi thiên kiêu vực, hắn ta không phải hình người mà là một đám sương mù. Vèo một tiếng, hắn bay về phía trời cao.
Lâm Phàm nhanh chóng rời đi, cũng đồng dạng xuất hiện trong thiên địa.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời cao.
Rầm rầm!
Chỉ trong khoảng nửa khắc, toàn bộ Thần Võ giới đều đang chấn động. Trời cao xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất, toàn bộ thế giới giống như đang sôi trào vậy. Tầng mây quay cuồng, kinh động đến tất cả cường giả của Thần Võ giới.
Tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn lên không trung. Trong đầu bọn họ toàn là dấu chấm hỏi, hoàn toàn không biết có chuyện gì xảy ra.
Mới nãy đang còn êm đẹp đột nhiên nảy sinh biến hóa như vậy, hoàn toàn khiến bọn họ chấn kinh. Không thể hiểu được, quá kỳ quái, nhưng có cảm giác tất cả mọi người đều để ý đến. Chính là trời cao ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ, khác với thiên địa lúc trước.
Lúc này.
“Cảm nhận được, quả nhiên giống những gì ta nghĩ. Thời điểm trời hoàn toàn viên mãn, vị trí Thiên Tôn xuất hiện, có thể chứng kiến Thiên Tôn. Thế gian này người có thể ngồi vào vị trí Thiên Tôn mạnh nhất chỉ có thể là Lâm Phàm ta!”
Chương 894 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]