Dương Khai cũng chẳng mấy bận tâm. Nơi này là Ô Mai trấn, cách Lăng Tiêu Các gần như vậy, các đệ tử xuống núi dạo chơi cũng là chuyện thường tình.
Chẳng bao lâu, Dương Khai đã đến tiệm gạo Hà thị. Tiệm gạo chiếm hai gian nhà mặt tiền, buôn bán rất phát đạt, một tiểu nhị tất bật chạy ra chạy vào, ông chủ tiệm đang tính sổ sách sau quầy, còn bà chủ thì niềm nở chào hỏi khách hàng.
Đợi một lúc lâu, khi khách mua gạo đã vãn dần, Dương Khai mới bước vào.
- Bà chủ.
Dương Khai cất tiếng chào, bà chủ trạc ngoại tứ tuần ngẩng đầu lên nhìn, đoạn mỉm cười:
- Tiểu huynh đệ, lại đến mua gạo à?
- Vâng.
Dương Khai đi thẳng đến chỗ bao gạo lứt rẻ nhất, chỉ vào đó rồi nói:
- Cho con một túi.
Bà chủ đáp một tiếng, vừa lấy túi vải đựng gạo, vừa cằn nhằn:
- Tiểu huynh đệ, mỗi tháng ngươi đến mua một lần, từng này sao đủ ăn?
Dương Khai đáp:
- Cơ bản là đủ ạ.
- Xạo!
Bà chủ liếc mắt nhìn Dương Khai:
- Nhìn ngươi xem, tay chân gầy gò thế kia, không phải do ăn không đủ no thì là gì?
Dương Khai cười gượng:
- Con cũng hay lên núi săn thú, nên không đến nỗi đói.
Ông chủ đang chuyên tâm tính sổ sách sau quầy, không ngẩng đầu lên mà nói:
- Mình à, bên kia có ít gạo cũ, để đó cũng chẳng làm gì, cho tiểu huynh đệ này đi.
- Tất cả nghe theo ông chủ nhà.
Bà chủ cười đáp.
- Sao có thể như vậy được, hai vị cũng chỉ là buôn bán nhỏ thôi mà.
Dương Khai vội vàng xua tay.
Bà chủ sa sầm mặt:
- Có gì mà không được, đằng nào số gạo cũ ấy cũng sắp mọt cả rồi, bán cũng chẳng ai mua. Ông chủ nhà ta nói rồi, gạo có mọt còn bổ hơn gạo trắng. Đợi chút, ta đi lấy cho ngươi.
Nói rồi, bà liền đi vào phía sau.
Trong lòng Dương Khai ngũ vị tạp trần, chẳng biết nên nói gì cho phải. Thời gian qua, mỗi lần đến đây mua gạo, ông bà chủ đều tốt bụng cho thêm một ít, lại còn viện đủ cớ, chẳng hạn như gạo bị mọt. Kỳ thực, đó toàn là loại gạo trắng thượng hạng. Điều này khiến Dương Khai, người từng cho rằng chân tình trên thế gian này đã không còn tồn tại, cảm thấy sống mũi cay cay.
- Cảm ơn Hà thúc!
Giọng Dương Khai có chút run rẩy.
Ông chủ ngẩng đầu lên cười:
- Một thân một mình, ai mà không có lúc túng thiếu? Sau này nếu đói, cứ đến đây, tiệm gạo của chúng ta thứ khác thì không nhiều, nhưng gạo thì đủ cho ngươi ăn no.
- Vâng.
Dương Khai cúi đầu. Trên đời này, vẫn còn có người tốt như vậy.
Trong lúc hắn đang bùi ngùi xúc động, lại có hai người bước vào tiệm gạo. Tiểu nhị trong quán nhiệt tình ra đón, còn chưa kịp mở miệng thì đã bị một kẻ trong đó đá cho ngã lăn ra đất.
- Uỵch…
Tiểu nhị ngã sóng soài trên đất, cú ngã này quả không nhẹ, hồi lâu vẫn chưa gượng dậy nổi.
- Sao vậy?
Ông chủ Hà vội vàng chạy từ sau quầy ra, Dương Khai cũng đỡ tiểu nhị dậy, đoạn nhìn về phía hai kẻ kia. Chỉ thấy cả hai mặt đằng đằng sát khí. Một kẻ trong đó sắc mặt trắng bệch, tay ôm bụng, dáng vẻ vô cùng yếu ớt. Kẻ còn lại đang đỡ y, thân hình vạm vỡ như gấu như hổ, chính là kẻ vừa tung cước đạp ngã tiểu nhị.
- Ai là ông chủ?
Kẻ đang đỡ người gầm lên.
- Là ta, là ta.
Ông chủ Hà khẩn trương đáp. Ông chỉ là một thương hộ bình thường, đối mặt với hai kẻ mặt mày hung tợn, lưng dắt đao kiếm, vừa nhìn đã biết không dễ chọc, nào dám chậm trễ.
- Tốt lắm, lão chủ tiệm lòng lang dạ sói nhà ngươi, lại dám bán gạo độc cho huynh đệ của ta! Ngươi xem huynh đệ ta bây giờ đi, một thân thể cường tráng mà sau khi ăn gạo của ngươi liền biến thành thế này đây. Huynh đệ của ta ngày thường tay không đánh chết hổ cũng không phải chuyện lạ, vậy mà giờ lại nằm đây bất tỉnh nhân sự. Lão chủ tiệm lòng lang dạ sói, vì chút tiền tài mà coi mạng người như cỏ rác!
Một tràng chửi mắng giận dữ dọa cho ông chủ Hà sợ đến mức mặt mày tái mét:
- A, sao có thể, sao có thể như vậy được?
Kẻ đó lại quát lên:
- Ta làm sao biết được? Huynh đệ của ta sáng nay đến chỗ ngươi mua gạo, nấu một nồi cháo, ăn xong thì thành ra thế này. May mà lúc đó ta chưa ăn, không thì cũng đã xuống hoàng tuyền đoàn tụ với huynh đệ rồi!
Trán ông chủ Hà vã mồ hôi lạnh, không ngừng lấy tay áo lau, miệng nói:
- Vị tráng sĩ, trong chuyện này e là có hiểu lầm.
- Hiểu lầm? Hiểu lầm cái mẹ nhà ngươi! Nếu không phải ăn gạo của ngươi, huynh đệ ta có ra nông nỗi này không?
Tên kia không chút nhượng bộ, gào lên đầy căm phẫn.
Dương Khai chỉ đứng bên lạnh lùng quan sát. Bản tính của ông chủ Hà thế nào, chẳng lẽ hắn lại không rõ? Một người luôn sẵn lòng giúp đỡ, cho không người khác, một người tốt như vậy sao có thể làm ra chuyện đó? Chưa nói đến việc ông chủ Hà căn bản không phải loại người lòng dạ hiểm độc, cho dù có là kẻ như vậy, ông cũng không thể tự tay bán gạo độc.
Nếu chuyện này đồn ra ngoài, sau này ông ấy làm ăn buôn bán thế nào? Còn ai dám đến mua gạo nữa?
Cái cớ của hai kẻ này quả thực thô thiển đến cùng cực, căn bản không thèm đắn đo suy nghĩ.
Cho nên, hai tên này chắc chắn là bọn lừa đảo, có điều thủ đoạn này có chút nham hiểm, quả thực là muốn chặn đường sống của người khác.
Dương Khai tuy thân thể gầy yếu, nhưng dù sao cũng là người luyện võ, lại là thiếu niên nhiệt huyết, ông chủ Hà lại có ân với mình, sao có thể khoanh tay đứng nhìn. Hắn lập tức nghiêm mặt, cất giọng lạnh lùng:
- Hai vị…
- Cái gì?
Một tên trong số đó trừng mắt nhìn Dương Khai, vẻ mặt hung dữ.
Dương Khai còn chưa kịp nói, ông chủ Hà đã vội vàng chạy đến chắn trước mặt hắn, ra hiệu rồi khẽ lắc đầu.
- Hà thúc…
Dương Khai ngạc nhiên.
- Phá tài tiêu tai!
Ông chủ Hà hạ giọng nói.
Dương Khai bất đắc dĩ thở dài. Ông chủ Hà có thể nói ra những lời đó, rõ ràng đã nhìn thấu ý đồ của hai kẻ kia. Nhưng mở cửa làm ăn, dĩ hòa vi quý, vừa rồi ầm ĩ đã thu hút không ít người hiếu kỳ, nếu còn dây dưa, e rằng danh tiếng của tiệm gạo sẽ bị tổn hại.
Ngay cả khi biết chúng là kẻ lừa đảo, ông chủ Hà cũng đành phải nhượng bộ, chỉ mong nhanh chóng tống tiễn hai tên ôn thần này đi.
Hết cách, ông chủ Hà chỉ có thể nặn ra một nụ cười, mở miệng nói:
- Độc tố trong người vị huynh đệ này không liên quan tới gạo của ta.
Vừa nghe vậy, hai tên kia lập tức nổi giận, ông chủ Hà lại nói tiếp:
- Tuy nhiên, dù không liên quan, nhưng đã đến tiệm gạo của ta, Hà mỗ ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Vị huynh đệ đã khổ sở như vậy, người khác nhìn thấy cũng không đành lòng, hay là mau chóng đi mời thần y xem bệnh. Đương nhiên, nếu hai vị không có tiền, Hà mỗ xin được chi trả giúp một ít.
Lời này nói ra, rõ ràng là muốn phá tài tiêu tai. Nếu hai kẻ này thực sự là phường lừa đảo tống tiền, thấy vậy cũng sẽ xuôi lòng. Hơn nữa, cách nói của ông chủ Hà cũng khéo léo để cho những người ngoài cuộc có thể suy ra chân tướng sự việc, không làm tổn hại đến danh dự của tiệm gạo, có thể xem như vẹn cả đôi đường.
Nào ngờ hai kẻ đối diện nghe xong lại không có chút ý muốn thỏa hiệp, tên đang đỡ người lập tức giận dữ:
- Lão già lòng lang dạ sói, ngươi nghĩ huynh đệ ta là phường trộm cướp lục lâm sao? Thật nực cười, hai huynh đệ ta hành sự quang minh chính đại, cả đời không thẹn với lương tâm! Lão chủ tiệm nhà ngươi bán gạo độc, lương tâm để đâu hả?
Lời lẽ chính khí lẫm liệt, nói năng hùng hồn khí phách, Dương Khai đứng bên cạnh nghe mà bĩu môi. Cái đức hạnh này mà cũng gọi là quang minh chính đại, không thẹn với lương tâm sao?
Ông chủ Hà cũng ngây người tại chỗ. Chuyện gì thế này? Hai tên này không phải đến để tống tiền sao?
Đang lúc không biết phải xử lý thế nào, từ trong đám đông vây xem có một thiếu niên bước ra. Thiếu niên này trạc tuổi Dương Khai, nhưng khôi ngô tuấn tú, môi hồng răng trắng, vừa nhìn đã biết điều kiện sống tốt hơn Dương Khai gấp trăm ngàn lần.
Thiếu niên này thản nhiên đi đến gần hai kẻ kia, có chút hứng thú đi quanh chúng một vòng, vừa đi vừa không ngừng chép miệng, phát ra thành tiếng.
Mọi người đều không hiểu chuyện gì, riêng Dương Khai thì nheo mắt lại. Hắn đột nhiên nhớ ra, vừa rồi trên đường đi đã thấy ba người này trong một con hẻm nhỏ.
Tên đang đỡ người lúc nãy còn trừng mắt nhìn hắn, mà thiếu niên trước mắt này cũng có mặt lúc đó.
Ba tên này không phải cùng một giuộc sao? Dương Khai lập tức ngửi thấy mùi âm mưu.