Vị này đột nhiên bước ra khỏi đám đệ tử Lăng Tiêu Các đang vây quanh, lượn lờ mấy vòng quanh hai kẻ kia, vẻ mặt ngạo nghễ, ánh mắt dần lộ rõ vẻ giễu cợt.
Hai tên kia thấy người này có vẻ không thiện chí bèn nhíu mày, tên đang đứng đỡ trừng mắt quát:
- Tiểu tử nhà ngươi cứ đi qua đi lại, làm lão tử chóng hết cả mặt, ngươi muốn gì?
Thiếu niên kia cười khẩy, đứng trước mặt hai người bọn họ, nhìn chằm chằm vào kẻ đang “trúng độc” rồi nói:
- Sắc mặt xanh xao thế này, xem ra trúng độc không nhẹ nhỉ.
- Đúng vậy!
Tên đang đỡ người kia gằn giọng đáp lại, sát khí đằng đằng:
- Nếu không thì hai huynh đệ bọn ta sao lại không tìm cách chữa trị mà lại mạo hiểm tính mạng chạy đến đây? Chính là để vạch trần bộ mặt của lão già gian ác này, cho tất cả mọi người biết được chân tướng của lão, sau này đừng ai tới đây mua gạo nữa.
Ông chủ Hà mặt mày tái mét, hoàn toàn không hiểu mục đích của hai tên này là gì. Nếu nói chúng muốn lừa đảo tống tiền thì còn dễ hiểu, nhưng chuyện vu oan giá họa này thực sự khiến ông không tài nào hiểu nổi.
Đang lúc ông trầm tư, Dương Khai ở bên cạnh khẽ hỏi:
- Hà thúc, gần đây thúc có đắc tội với ai không?
Ông chủ Hà trầm ngâm suy nghĩ, mặt mày đưa đám:
- Không hề.
- Vậy có lẽ nào tiệm gạo của thúc đã cản trở chuyện làm ăn của người khác?
Dương Khai tuy nhỏ tuổi nhưng đã chứng kiến không ít chuyện lừa lọc trên đời, hắn cho rằng khả năng này rất lớn.
- Ta chỉ buôn bán nhỏ lẻ, sao có thể cản đường ai được chứ?
Ông chủ Hà lắc đầu nguầy nguậy.
Thế thì lạ thật! Dương Khai nheo mắt lại, nhìn vào đám đông suy nghĩ, trong đầu phỏng đoán đủ loại khả năng nhưng vẫn cảm thấy có gì đó không thông suốt.
Thiếu niên của Lăng Tiêu Các sau khi hỏi một câu thì đột nhiên cười nhạt, hướng về phía tên mặt mày xanh lét kia mà quát:
- Xem chiêu!
Y vừa dứt lời liền tung ra chiêu Hắc Hổ Đào Tâm, nhắm thẳng vào ngực của kẻ trúng độc.
Biến cố đột nhiên xảy ra. Kẻ vốn mang thần sắc ủ rũ, từ lúc xuất hiện đã rên rỉ không ngớt như sắp chết đến nơi, đối mặt với cú đấm kia lại đột nhiên bật lùi về sau một cách nhanh nhẹn. Thân pháp của gã nhẹ nhàng, mau lẹ, nào có dáng vẻ của người sắp bước vào Quỷ Môn Quan.
Gã vừa động, sắc mặt tái nhợt trên mặt cũng tiêu biến sạch sẽ, trong nháy mắt trở nên hồng hào khỏe mạnh.
Đám đông vây xem kinh hô thất thanh, rõ ràng là bị sự thay đổi đột ngột này làm cho kinh hãi.
- Trúng độc cơ à?
Thiếu niên Lăng Tiêu Các nhìn hai tên kia đầy mỉa mai.
- Trúng độc mà thân thủ vẫn nhanh nhẹn đến vậy, tại hạ thực sự bái phục, bái phục.
Hai tên này bị một chiêu của y vạch trần quỷ kế, sắc mặt cũng trở nên lúc xanh lúc trắng, trông lại càng giống như bị trúng độc thật.
Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán. Bọn họ cũng đâu phải kẻ ngốc, xem đến đây rồi mà còn chưa hiểu chân tướng sự việc hay sao? Hai tên này không rõ vì mục đích gì lại chạy đến đây giả vờ trúng độc để vu khống cho tiệm gạo nhà họ Hà, và đã bị vị thiếu niên của Lăng Tiêu Các này lật tẩy.
Trong phút chốc, những ánh mắt khinh bỉ đều đổ dồn về phía hai tên kia, còn những lời tán tụng dành cho vị thiếu niên Lăng Tiêu Các thì không ngớt. Y trông có vẻ rất được lòng người, lần này, danh tiếng thiếu niên anh hùng xem như đã nắm chắc trong tay.
Dương Khai bỗng hiểu ra vấn đề, cứ như một màn kịch được sắp đặt sẵn. Ra tay hành hiệp trượng nghĩa, cứu giúp kẻ yếu, sau đó là đến màn báo đáp ơn nghĩa! Nếu lúc đến đây mình không để ý thấy bọn chúng đi cùng nhau trong con hẻm thì có khi bây giờ cũng đã bị chúng xỏ mũi rồi.
Nhưng bọn chúng làm vậy rốt cuộc là vì mục đích gì?
Lúc này, hai tên kia cũng không thể giả vờ được nữa, liền trợn mắt nhìn thiếu niên Lăng Tiêu Các, hỏi:
- Tiểu tử, ngươi là ai? Dám xen vào chuyện của huynh đệ bọn ta?
Vị thiếu niên Lăng Tiêu Các vẫn giữ phong thái ngạo nghễ:
- Tại hạ là đệ tử Lăng Tiêu Các, Tô Mộc!
Nghe thấy ba chữ Lăng Tiêu Các, một trong hai tên lộ vẻ kiêng dè, khó chịu nói:
- Hóa ra là đệ tử Lăng Tiêu Các, chẳng trách khí độ bất phàm. Hôm nay hai huynh đệ ta nhận thua, tiểu tử nhà ngươi cứ nhớ lấy, hẹn ngày tái ngộ!
Mấy lời thoái thác này cứ như đã được sắp đặt sẵn, khiến Dương Khai nghe xong chỉ muốn bật cười.
Tô Mộc cười khẩy:
- Đi thong thả, không tiễn!
Sự việc diễn ra đến nước này, nếu không có gì thay đổi, hai tên này sẽ rời đi, sau đó Tô Mộc nhất định sẽ được mọi người tán dương, đặc biệt là được ông chủ Hà cảm tạ.
Thế nhưng, Dương Khai lại không muốn ông chủ Hà cứ mơ hồ không rõ sự tình, bèn nhân lúc chúng chưa đi, cất cao giọng hô:
- Không được để chúng đi! Hạng người này thủ đoạn hèn hạ, vu cáo người lương thiện, hôm nay là tiệm gạo nhà họ Hà, nếu không dạy cho chúng một bài học, nói không chừng ngày mai lại đến lượt hiệu may nhà họ Lưu, hiệu tạp hóa nhà họ Tưởng đấy!
Đa số những người đang đứng xem đều là chủ các cửa hiệu gần đó, vốn chỉ định xem náo nhiệt, nhưng khi nghe câu này thì không khỏi giật mình. Nghĩ lại cũng đúng, sao có thể để hai tên tiểu nhân bỉ ổi này đi dễ dàng như vậy? Hôm nay nếu để chúng đi, lỡ ngày mai chúng lại chạy đến tiệm của mình gây rối, chẳng phải vừa mất tiền vừa bại hoại thanh danh sao? Đến lúc đó có khi còn chẳng may mắn được như ông chủ Hà, có người ra tay giải vây.
Vừa nghĩ đến đây, những người đang định nhường đường lập tức đứng yên, dùng ánh mắt bất thiện găm thẳng vào hai tên kia.
Dương Khai có thể nhìn thấy một tia kinh ngạc và lúng túng thoáng qua trong mắt Tô Mộc. Đúng lúc này, Tô Mộc cũng hướng ánh nhìn về phía Dương Khai, hai người bốn mắt nhìn nhau, Tô Mộc lập tức điều chỉnh lại thần sắc.
Dương Khai khẽ cười, cố tình làm khó y:
- Vị sư đệ này, tục ngữ có câu “Người tốt phải làm đến cùng, đưa Phật phải đưa đến Tây Thiên”, hay là đệ và ta cùng nhau xử lý hai tên này đi?
Tô Mộc nhìn thân thể gầy yếu của Dương Khai, trông tướng mạo trói gà không chặt, vậy mà lại gọi mình là sư đệ, cộng thêm kế hoạch đã bị phá hỏng, nên không giấu được vẻ căm tức:
- Ai là sư đệ của ngươi?
Dương Khai đáp:
- Ta cũng là đệ tử Lăng Tiêu Các, gia nhập tông môn đã hơn ba năm rồi.
Tô Mộc im bặt, người này đúng là sư huynh của hắn.
- Đừng nói những lời vô ích.
Dương Khai nghiêm mặt nói:
- Tại hạ hành tẩu giang hồ, luôn đặt chữ ‘Hiệp’ lên hàng đầu, hành hiệp trượng nghĩa là bổn phận không thể chối từ. Sư huynh không thể để sư đệ một mình giành hết tiếng thơm, hôm nay hãy để huynh đệ chúng ta liên thủ đánh bại hai tên tiểu nhân bỉ ổi này, trả lại công bằng cho ông chủ Hà và sự yên bình cho Ô Mai trấn!
Chỉ vài lời nói đã khiến cả đám đông khen ngợi không ngớt. Tô Mộc trong lòng rối như tơ vò, cảm giác như bị vị sư huynh từ trên trời rơi xuống này lôi lên thuyền giặc, muốn xuống cũng không được nữa.
Hai gã kia cũng nhìn về phía y, Tô Mộc ngẩng đầu lên nhìn chúng, không khỏi chột dạ.
- Sư đệ, chúng ta lên nào!
Dương Khai vỗ vai Tô Mộc, xông thẳng về phía trước.
Chuyện quái gì thế này! Tô Mộc khóc không ra nước mắt, rốt cuộc gã sư huynh này từ đâu chui ra vậy, làm hỏng hết đại sự của ta! Nhưng sự đã đến nước này, Tô Mộc cũng chẳng còn cách nào khác, một mặt xông về phía hai tên kia, một mặt ra hiệu cho chúng, ám thị chúng khoan hãy manh động, nếu có cơ hội nhất định sẽ thả cho chúng đi.
Hai gã kia khẽ gật đầu, tất cả đều bị Dương Khai thu vào tầm mắt, nên hắn càng chắc chắn hơn với suy đoán của mình.
Ông chủ Hà lo Dương Khai gặp bất lợi, bèn chộp lấy một quả cân rồi lao tới, hét lớn:
- Bà con lối xóm đừng đứng xem nữa, mau lại giúp hai vị tiểu huynh đệ một tay!
Ông chủ Hà đã xông lên, gã tiểu nhị của tiệm gạo cũng gầm gừ biểu lộ lòng trung thành, một tay cầm bao gạo xông tới. Lúc nãy gã bị một trong hai tên kia đá cho một cước, nên lúc này đương nhiên muốn rửa hận.
Được ông chủ Hà hô hào, mọi người cũng thôi không đứng nhìn nữa mà đồng loạt xông lên. Trong chốc lát, phía trước tiệm gạo nhà họ Hà đã chật kín người, náo nhiệt vô cùng.
Hai tên kia vốn chẳng hề để tâm, nhưng vừa thấy cảnh này thì lập tức sợ xanh mặt, chỉ kịp hét lên một câu:
- Đừng đánh vào mặt!
Rồi chúng ôm đầu ngồi xổm xuống đất.