Trong lòng ngọn núi nơi Quỷ Tổ cư ngụ, lão đã khai mở nhiều thạch thất cực lớn, mỗi thạch thất đều chiếm diện tích không nhỏ, bên trong chất đầy những vật phẩm ngổn ngang, cũng chẳng rõ Quỷ Tổ lấy từ đâu ra.
Không khí khô hanh, khắp nơi trong thạch thất đều điểm xuyết những kỳ thạch tỏa ánh sáng dịu nhẹ, khiến không gian nơi đây sáng rõ.
Ngọn núi này dường như nằm ở vị trí trung tâm của đại lục, trong lòng núi, các thông đạo tỏa đi khắp nơi hội tụ thành một đại trận, kéo linh khí nồng đậm của đại lục hội tụ về đây.
Thủ pháp Dương Khai bố trí ở sơn động cách đây vạn dặm mà so với thủ pháp của Quỷ Tổ thì quả thực ấu trĩ khôi hài hơn hẳn.
Một dòng suối nhỏ đâm xuyên suốt những thạch thất đó, dòng suối trong vắt chảy lững lờ, tuyệt nhiên không phải suối nước bình thường, mà là linh thủy thuần khiết ngưng kết từ linh khí, uống một ngụm bằng với hấp thụ một lượng lớn năng lượng thiên địa, vô cùng có ích cho việc tu luyện.
Dương Khai vác Hòa Tảo và Hòa Miêu vào lòng núi, dùng thần niệm cảm ứng một phen, không khỏi biến sắc, môi trường tu luyện nơi đây quả thực tuyệt hảo không gì sánh bằng, chẳng trách Quỷ Tổ lại chọn đây làm chỗ ở.
Hắn cũng nhìn ra được điểm kỳ lạ của dòng suối, không khỏi thầm than tán thưởng, rồi men theo dòng suối chảy, tiếp tục tiến sâu vào lòng núi.
Từ lúc bị Dương Khai vác lên vai, Hòa Tảo vẫn giữ im lặng, còn Hòa Miêu thì sợ đến run cầm cập, nàng cứ ngỡ tên Dương Khai kẻ mặt người dạ thú này thật sự định làm chuyện đồi bại với mình.
Bên tai vẫn văng vẳng bên tai tiếng quát giận dữ cùng lời chửi rủa xé ruột xé gan của Nguyệt Hi, nàng gần như hét tới khản cả cổ, nhưng cũng chẳng ai để ý tới.
Chẳng mấy chốc sau, Dương Khai dừng bước, hắn tìm bừa một gian thạch thất đi vào, thả Hòa Tảo và Hòa Miêu xuống.
Hòa Miêu lập tức nhảy về sau lưng tỷ tỷ như một con thỏ con, tay nắm chặt vạt áo, sợ hãi nhìn Dương Khai, giọng run run hỏi:
- Ngươi muốn làm gì? Ngươi sẽ không làm gì bọn ta đấy chứ?
- Ngươi nghĩ sao?
Dương Khai nở nụ cười tà ác.
Hòa Miêu không khỏi run bắn cả người, càng thêm kinh hãi.
- Đừng đùa nữa.
Hòa Tảo thản nhiên nhìn Dương Khai, hàng mày thanh tú khẽ nhíu lại:
- Có gì thú vị sao? Cho dù giữa ngươi và sư phụ có xích mích, cũng không nên giày vò người khác như thế, làm vậy... quá tàn nhẫn.
- Tàn nhẫn?
Dương Khai nhướn mày, cười nhạt.
- Người như sư phụ ngươi đáng bị giáo huấn một phen, thời gian các ngươi ở cạnh cô ta chắc chắn không hề ngắn, chẳng lẽ không biết cô ta có khuyết điểm gì?
Hòa Tảo cau mày, khẽ thở dài:
- Sư phụ có lúc quả thật hơi ngốc, có chết cũng không chịu nhận sai. Như thời gian trước, rõ ràng người biết không nên quá cảnh giác ngươi, làm khó ngươi, nên xin lỗi ngươi, cảm tạ vì đã cứu bọn ta, nhưng từ đầu chí cuối vẫn không chịu mất thể diện.
- Đó là vì công lực của ta thấp kém, không được cô ta coi trọng.
Dương Khai chậm rãi lắc đầu.
- Sư phụ không phải là người xấu, người...
- Khỏi cần nói nữa, cô ta đã từng muốn giết ta, thì phải trả giá! Ta sẽ quyết định sinh tử của cô ta dựa vào biểu hiện.
Hòa Tảo rùng mình, bất an nhìn Dương Khai:
- Ngươi muốn giết sư phụ?
- Còn xem thái độ đã. Ta tuyệt đối không dung thứ cho bất kỳ kẻ nào mang địch ý với ta tồn tại trên cõi đời này!
Thần sắc Dương Khai lạnh lẽo như băng.
- Cho dù cô ta có là sư phụ các ngươi thì cũng không! Nếu các ngươi vì vậy mà tìm ta báo thù, ta cũng sẽ không nương tay đâu.
- Ngươi làm thế chẳng phải làm khó bọn ta sao?
Hòa Tảo cười khổ.
- Vậy nên ta mới đưa các ngươi vào đây!
Dương Khai khẽ nói một tiếng, rồi dùng thần niệm kết nối với Quỷ Tổ.
Một lát sau, năng lượng tà ác trói buộc Hòa Tảo và Hòa Miêu bỗng chốc tan biến, trả lại tự do cho hai người.
- Tự tìm chỗ tu luyện đi, tạm thời đừng nghĩ đến chuyện ra ngoài, các ngươi cũng không ra được đâu!
Dương Khai bảo, rồi bỏ đi thẳng.
Đợi cho Dương Khai đi khỏi, Hòa Miêu mới thò đầu ra nhìn, hít một hơi thật sâu, tay vỗ ngực:
- Sợ chết đi được, muội còn tưởng là hắn định làm thật...
Hòa Tảo mỉm cười nói:
- Muội tưởng hắn định làm gì?
Hòa Miêu đỏ cả mặt, xấu hổ không nói gì.
- Hắn không phải là người như vậy, hắn đưa chúng ta vào đây, thứ nhất là để trừng phạt sư phụ, thứ hai là để có lợi cho chúng ta.
- Có lợi cho chúng ta?
Hòa Miêu kinh ngạc.
- Trước đó, lúc Quỷ Tổ định ném hắn vào thông đạo hư không, chẳng phải chúng ta đã nói đỡ giúp hắn sao?
Hòa Tảo mỉm cười, thạch thất cô tịch bỗng chốc như bừng sáng.
- Hắn là người ân oán phân minh, đưa chúng ta vào đây, nhất định là để cho chúng ta tu luyện.
- Vậy à? Muội lại thấy hắn rất đáng sợ.
Vẻ mặt Hòa Miêu đầy hãi hùng, giờ nhớ lại Dương Khai lúc ấy, nàng không kìm được ớn lạnh tận đáy lòng, thầm cảm thấy tên này quá mức tàn nhẫn.
- Phía sư phụ làm sao đây?
Hòa Miêu hỏi, nàng vẫn có thể nghe thấy tiếng chửi rủa của Nguyệt Hi, âm thanh bi phẫn khản đặc đó văng vẳng bên tai, khiến nàng lấy làm lo âu.
Hòa Tảo chợt cười thần bí, lấy bí bảo truyền tin ra, hai tỷ muội nhìn nhau, ánh mắt lóe lên tinh quang.
Hòa Tảo truyền thần niệm vào bí bảo, truyền tin về tình cảnh của hai tỷ muội lúc này cho sư phụ.
Trong một gian thạch thất khác, Dương Khai tìm chỗ khoanh chân ngồi xuống, suy nghĩ về dự định sau này.
Tuy hiện giờ giữa hắn và Quỷ Tổ đã có giao ước, nhưng rốt cuộc có thể dùng cách xé rách hư không để rời khỏi đại lục này hay không, hắn vẫn không có tự tin.
Vừa rồi bị Quỷ Tổ truy kích, hắn đã nhiều lần xé rách không gian, nhưng chỉ có thể hiện thân tại một góc nào đó của đại lục này, không cách nào rời đi để tiến vào Tinh Không, điều này khiến hắn vô cùng chán nản.
Nếu thủ đoạn này mà không có tác dụng, Quỷ Tổ nhất định sẽ không chịu tha cho hắn, đến lúc đó, hắn sẽ phải chịu kết cục thê thảm hơn bất cứ ai.
Cũng may vẫn còn có thể kéo dài thêm chút thời gian, Dương Khai nghĩ hắn phải tìm ra cách giải quyết nhanh nhất có thể, ít nhất phải khiến Quỷ Tổ nhìn thấy được tia hy vọng thì mới ổn thỏa.
Bên ngoài truyền đến tiếng quát của Thần Đồ, Dương Khai giật mình, ngẩng đầu hỏi:
- Tiền bối, bằng hữu của ta có thể vào được không?
- Ngươi muốn cho ai vào cũng được! Dù sao nơi đây cũng có rất nhiều thạch thất.
Tiếng Quỷ Tổ vang lên.
Dương Khai gật đầu, phóng thần niệm ra báo cho Thần Đồ một tiếng.
Một lát sau, Thần Đồ vác theo đủ thứ bao lớn bao nhỏ đi vào, y vừa đi vừa ngắm cảnh, miệng không ngừng tấm tắc khen ngợi, có vẻ cũng phải xiêu lòng trước môi trường tu luyện nơi đây.
Đi tới thạch thất của Dương Khai, y nhẹ nhàng đặt đống đồ vác trên vai xuống, nói:
- Đồ vật mà đám Tử Tinh thu thập được trong thời gian qua đều ở cả đây, Lã Quy Trần không dám giữ lại bất kỳ thứ gì.
- Còn có cả Thánh Tinh nữa!
Sau lưng Thần Đồ vụt ra một bóng người, mỹ phụ Bích Nhã mỉm cười tủm tỉm xuất hiện trước mặt Dương Khai.
Dương Khai liếc ả một cái rồi lại nhìn Thần Đồ.
Thần Đồ khẽ nhún vai:
- Nàng ta tự nguyện đi theo, nếu không, một mình ta khó lòng mang hết chừng ấy đồ vật vào được.
- Tiểu ca... Người ta tới đây là để nói với ngài một lời xin lỗi.
Bích Nhã tỏ vẻ đáng thương, ánh mắt mờ ảo hơi nước, dáng vẻ sợ sệt như một tiểu cô nương phạm lỗi, khẽ cắn môi, nũng nịu cất lời:
- Ngài đại nhân đại lượng, xin đừng chấp nhặt chuyện cũ nữa được không?
Giọng điệu ả mềm mại êm tai, ánh mắt u oán.
Sâu trong đôi mắt ấy, dường như ẩn chứa nỗi hối hận sâu sắc, khiến người khác lầm tưởng ả thật lòng nhận lỗi, lập tức nảy sinh cảm giác muốn che chở, tha thứ cho mọi hành vi trước đây của ả.
Nhưng Thần Đồ đứng một bên lại không kìm được run bắn cả người, đưa tay xoa cổ, bất mãn nói:
- Mẹ kiếp, hại lão tử nổi da gà khắp người! Ngươi không thể nói chuyện bình thường được sao, cứ phải nũng nịu như vậy?
Bích Nhã trừng mắt nhìn y một cách hung tợn, rồi lại mỉm cười nhìn Dương Khai:
- Ta biết mình rất ti tiện, nhưng chỉ cần tiểu ca không chê, từ nay về sau ta chỉ nghe lời một mình ngài thôi, mặc cho ngài sai khiến, nguyện làm trâu làm ngựa cho ngài, tuyệt đối không oán thán.
Thần Đồ kinh ngạc:
- Ngươi cũng biết là mình ti tiện à?
Da mặt Bích Nhã co giật, vẻ mặt như thể muốn bóp chết Thần Đồ ngay lập tức, nhưng ngại có Dương Khai ở đây nên đành nén giận, gương mặt trở nên khó coi.
- Làm trâu làm ngựa?
Dương Khai nhếch miệng cười, nụ cười đầy thú vị.
Bích Nhã gật đầu:
- Người ta thật lòng mà.
- Ngươi muốn gì?
Dương Khai hỏi ả.
- Muốn sống.
Câu trả lời của Bích Nhã ngắn gọn nhưng hàm chứa nhiều ý nghĩa.
- Được, nể mặt ngươi thành thực, sau này ngươi cứ theo ta!
Dương Khai khẽ gật đầu.
Đôi mắt Bích Nhã lập tức tỏa ra ánh sáng lay động lòng người, mừng rỡ nói:
- Đa tạ tiểu ca, nô tỳ nhất định sẽ tận tâm tận lực hầu hạ ngài, không khiến ngài thất vọng đâu... Ừm, vậy sau này nô tỳ gọi ngài là gì đây... Chủ nhân được không ạ?
Mặt ả thoáng ửng hồng, dường như rất xấu hổ, vừa có phần chân tình ý thật, vừa có phần lay động lòng người...
Thần Đồ nhìn thấy mà không khỏi trợn tròn mắt, lắc đầu lia lịa:
- Ả đàn bà này đúng là diễn xuất tinh xảo, nếu không biết rõ con người ngươi thế nào, có khi ta đã bị ngươi lừa rồi.
Bất cứ ai nhìn thấy ả lúc này, e rằng sẽ động lòng trắc ẩn, lơi lỏng cảnh giác với ả.
- Hai chủ tớ cứ từ từ mà 'trò chuyện', ta không quấy rầy nữa.
Thần Đồ nói một tiếng, hỏi:
- Dương Khai, ta có thể tìm một nơi trong này ở lại được không?
- Được!
Dương Khai gật đầu.
- Đa tạ!
Thần Đồ nhếch miệng cười, đang định rời đi thì thấy Dương Khai ném tới một bình ngọc, y giơ tay đón lấy:
- Đây là cái gì?
- Một bình Thánh Đan! Dùng để tu luyện.
Thần Đồ cười khà khà:
- Huynh đệ có lòng rồi, hai người cứ thoải mái, ta sẽ đóng kín thần thức, đảm bảo sẽ không nghe thấy bất cứ động tĩnh nào.
Y nói đầy hàm ý, nhanh chóng biến mất không dấu vết.
- Chủ nhân... có muốn nô tỳ xoa bóp vai giúp ngài không ạ? Nô tỳ thấy ngài có vẻ rất mệt!
Bích Nhã đưa ánh mắt duyên dáng nhìn Dương Khai, vẻ mặt nũng nịu, cổ trắng ngần ửng hồng lạ thường, dường như đến hơi thở cũng trở nên nóng bỏng.
Nói rồi, ả cũng chẳng quan tâm Dương Khai có đồng ý hay không, đi thẳng tới sau lưng hắn khoanh chân ngồi xuống, thân thể mềm mại chủ động dán sát vào, đôi tay ngọc ngà đặt lên vai Dương Khai, nhẹ nhàng vuốt ve.
Động tác của ả dịu dàng như nước, tựa như đang chạm vào người mình si mê, lực đạo vừa đủ, từng luồng năng lượng lạ thường xuyên thấu qua đầu ngón tay ả, kích thích cơ thể Dương Khai, khiến hắn toàn thân thư thái, mọi mệt nhọc do tiêu hao sức mạnh quá độ vì bị Quỷ Tổ truy kích bỗng chốc tan biến, trong phút chốc vẻ mặt hắn trở nên hưng phấn, khỏe khoắn hơn hẳn.