- Tay nghề không tồi nhỉ.
Dương Khai lấy làm ngạc nhiên.
- Chủ nhân thích là được rồi.
Bích Nhã phả hơi như lan bên tai Dương Khai, giọng nói mang theo vài phần chua xót:
- Nô tì không có bản lĩnh nào khác, chỉ biết hầu hạ thôi.
- Hầu hạ nam nhân?
Dương Khai bật cười.
Bích Nhã cười khanh khách, cũng không để tâm đến lời chế giễu của Dương Khai.
- Được rồi, đừng giở trò mê hoặc ta nữa. Thứ thủ đoạn hạ lưu này của ngươi vô dụng với ta thôi.
Dương Khai mất kiên nhẫn, hạ giọng quát.
Động tác của Bích Nhã khựng lại, vội vàng thu lại mị ý, gượng cười:
- Nô tì quen rồi, chủ nhân đừng trách tội!
- Nếu ta muốn nữ nhân, trong thạch thất bên cạnh còn có hai thiếu nữ chưa rành thế sự, ngươi có quyến rũ ta cũng vô dụng.
- Chủ nhân chê nô tì thân không trong sạch, phải không...
Bích Nhã cười khổ, rồi bỗng nhiên nói:
- Vậy có cần nô tì dạy bảo hai cô nương ấy một chút không? Nô tì dạy dỗ nữ nhân cũng rất có thủ đoạn đấy, đảm bảo khiến các nàng không thể chống lại sức hấp dẫn của chủ nhân, sẽ chủ động dâng hiến tấm thân trong trắng, không chỉ mặc người tùy ý định đoạt mà còn chủ động mời gọi.
Sắc mặt Dương Khai tối sầm:
- Ta có chút hối hận vì đã giữ ngươi lại!
Bích Nhã không dám lên tiếng nữa, ngoan ngoãn hầu hạ Dương Khai, nửa vô tình nửa cố ý ép tấm thân nóng bỏng cùng bộ ngực căng tròn mềm mại của mình vào lưng hắn.
Một lúc sau, Dương Khai mới khoát tay nói:
- Ngươi lui ra đi, tự tìm lấy một chỗ ở. Nếu có việc ta sẽ gọi, không có sự cho phép của ta thì không được vào đây.
- Vâng!
Bích Nhã đứng dậy, lắc hông rời đi.
Trong một thạch thất khác, Hòa Miêu nghiêng mình, áp tai vào vách đá, bỗng tức giận nói:
- Tỷ tỷ, Dương Khai quả nhiên đã cấu kết với con yêu nữ Bích Nhã đó rồi, đúng là không biết xấu hổ mà! Muội nghĩ sau này chúng ta vẫn phải đề phòng hắn một chút!
Hòa Tảo khoanh chân ngồi dưới đất, lặng thinh không đáp.
...
Quỷ Tổ có đến nửa tháng không lộ diện, cũng chẳng ai biết lão rốt cuộc đang làm gì.
Trong khoảng thời gian này, Dương Khai chỉ chuyên tâm tu luyện, trong lòng không chút phiền nhiễu.
Trong thạch thất giữa lòng núi, Hòa Tảo, Hòa Miêu, Thần Đồ và Bích Nhã đều rất im ắng. Nhất là Bích Nhã, vốn bản tính phóng đãng nhưng từ sau khi quy thuận Dương Khai, ả trở nên an phận hơn bất cứ ai, không còn hành động ngả ngớn như trước nữa.
Trừ khi Dương Khai cho gọi, nếu không ả ta chỉ đóng cửa ở lì trong phòng không ra ngoài.
Ả biết rõ, mình không thể lay động được nhân vật như Quỷ Tổ, muốn giữ mạng sống, chỉ còn cách hầu hạ Dương Khai cho tốt. Chỉ cần Dương Khai vui vẻ thì ả sẽ có khả năng sống sót.
Vì thế, để thể hiện lòng quyết tâm của mình, ả không ngại trở mặt thành thù với Lã Quy Trần, đến cả bí bảo la bàn dùng để liên lạc với võ giả Tử Tinh cũng giao cho Dương Khai.
Dương Khai có vài lần cho gọi nhưng cũng không hề động tay động chân với ả. Điều này khiến Bích Nhã vô cùng khó hiểu, không biết Dương Khai có vấn đề gì về phương diện đó không, bằng không cớ sao hắn lại không một chút rung động nào với nữ sắc chứ?
Mình đã tự nguyện dâng lên, không chút phản kháng, vậy mà hắn một chút cũng không động lòng sao?
Tuổi trẻ huyết khí phương cương, dục vọng về chuyện đó phải mãnh liệt hơn bất cứ ai, đừng nói là thân thể thật sự có vấn đề chứ?
Bích Nhã nghi thần nghi quỷ, càng ngày càng ngờ vực, ánh mắt nàng nhìn Dương Khai cũng dần thay đổi, mang theo vài phần đồng cảm và thương hại.
Một ngày nọ, Dương Khai đang tu luyện, đột nhiên phát giác có gì đó không đúng, vội vàng mở mắt, liền thấy Quỷ Tổ đang lặng lẽ đứng trước mặt, đôi mắt kia đang nhìn thẳng vào mình, thần sắc biến hóa.
Toàn thân Dương Khai cứng đờ, kinh hãi.
Thần niệm của hắn hiện giờ cũng tương đối xuất chúng, nhưng vẫn không thể phát hiện ra Quỷ Tổ đã đến chỗ mình từ lúc nào, không thể không nói tu vi của lão quái này quá mức nghịch thiên.
- Tiền bối tìm ta có việc?
Dương Khai hỏi dò.
- Tiểu tử, phải chăng ngươi đã quên nhiệm vụ của mình rồi?
Quỷ Tổ có chút không hài lòng nói.
- Ta cho ngươi vào đây không phải để ngươi nâng cao công lực đâu.
- Đương nhiên là không quên, chỉ có điều không gian của đại lục này vẫn chưa hoàn toàn ổn định. Cứ cho là ta dùng thủ đoạn xé rách không gian cũng không thể tìm ra được gì.
Dương Khai điềm nhiên trả lời, trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Nhưng nếu tiền bối cần, ta có thể đi tìm hiểu việc khác.
- Việc khác?
Quỷ Tổ tỏ ra nghi hoặc.
- Màn trời bảy sắc kia... Nếu ta đoán không nhầm thì nó chính là cái lồng giam cầm đại lục này, cũng vì nó mà tiền bối mới không thể thoát khỏi nơi đây.
- Khá lắm!
Quỷ Tổ hai mắt sáng rực, gật mạnh đầu nói:
- Tiểu tử mắt cũng tinh đấy, không gian đại lục này hội tụ các vực trường của Vực Sâu Hỗn Loạn, còn quỷ dị hơn cả chính Vực Sâu Hỗn Loạn, khiến người ta không nắm được phương hướng, thế nên không ai đủ khả năng bay ra khỏi đại lục này. Ngươi có thể thấy được điều này cũng coi như nằm ngoài dự liệu của lão phu. Đã vậy, ta chẳng ngại đi thăm dò một phen.
Nói rồi, lão trực tiếp tóm lấy Dương Khai, rời khỏi lòng núi như chớp giật, bay đến khoảng không trên đại lục.
Đợi khi Dương Khai lấy lại tinh thần, hắn bất ngờ phát hiện mình đã đứng trên không trung cao vạn trượng so với mặt đất.
- Ngươi nhìn kỹ một chút xem, còn có thể thấy được những gì?
Quỷ Tổ đứng bên cạnh Dương Khai, thản nhiên bảo.
Dương Khai gật đầu, thả thần niệm lan tỏa khắp bốn phương tám hướng.
Một lát sau, hắn cau mày nói:
- Nơi đây quả thực rất hỗn loạn, thần niệm xuyên qua cũng không tìm được phương hướng chính xác, tầng tầng lớp lớp vực trường đã làm nhiễu loạn phán đoán thông thường. Tiền bối ước tính vực trường này bao phủ phạm vi lớn chừng nào?
Quỷ Tổ suy ngẫm một hồi rồi nói:
- Đại lục này cũng không lớn lắm, như vậy phạm vi bao phủ của vực trường hỗn loạn cũng sẽ không quá rộng, ước chừng vài ngàn dặm đến trên vạn dặm.
- Ta xé rách không gian một lần, nhiều nhất có thể đi được sáu bảy trăm dặm... Nếu phạm vi của vực trường này lớn như vậy, có nghĩa là ta phải xé rách không gian ít nhất mười mấy lần mới có thể thoát khỏi sự bao phủ của nó. Hơn nữa, mỗi lần đều không được có sai sót!
Dương Khai cau mày, lắc đầu nói:
- Khó lắm!
- Nếu ngươi thấy khó làm thì ta còn giữ ngươi lại làm gì?
Quỷ Tổ cười nhạt.
- Chẳng bằng giờ ta giết ngươi, dùng Sưu Hồn Thuật tra ký ức của ngươi, lão phu tự mình nghĩ cách!
Dương Khai cười ha hả:
- Đây là bước cuối cùng, không phải vạn bất đắc dĩ thì tiền bối cũng không muốn làm như vậy, phải không?
Quỷ Tổ hừ lạnh.
- Chuyện này có vội cũng không được, tiền bối đợi thêm nửa tháng nữa đi. Sau nửa tháng, vực trường không gian của đại lục chắc sẽ ổn định, tới lúc đó ta lại nghĩ cách.
- Cũng chỉ có thể như vậy.
Quỷ Tổ không còn cách nào khác, đành gật đầu.
- Tiền bối còn điều gì chỉ bảo không? Nếu không, vãn bối xin cáo từ.
- Đợi đã!
Quỷ Tổ giơ tay nói. Dứt lời, lão đột nhiên vươn tay đặt lên vai Dương Khai. Trong khoảnh khắc, một luồng sức mạnh âm hàn đến cực điểm luồn vào cơ thể Dương Khai, như châu chấu tràn qua, càn quét từng tấc máu thịt của hắn, tra xét từ trong ra ngoài đến mấy lần.
Dương Khai đột nhiên biến sắc, không biết Quỷ Tổ cớ gì lại làm như vậy.
Ngay sau đó, Quỷ Tổ thần sắc hơi động, khẽ vẫy tay một cái, trên tay liền xuất hiện một vật.
Ma Thần Bí Điển!
Sắc mặt Dương Khai thoáng chốc trở nên khó coi vô cùng, trong mắt lóe lên vẻ cảnh giác, nhìn chằm chằm Quỷ Tổ.
- Ngươi cho rằng lão phu không cảm nhận được sự tồn tại của món bảo bối cất giấu trong cơ thể ngươi sao?
Quỷ Tổ cười lạnh.
- Lão phu chỉ là không thèm để ý mà thôi. Nhưng thứ này dường như có chút kỳ lạ. Ngươi từ đâu mà có?
- Ở đại lục nơi ta sinh ra.
Dương Khai thành thật trả lời.
- Bên trong nguyên bản dường như có một truyền thừa?
Quỷ Tổ tiếp tục hỏi.
- Đúng vậy!
Dương Khai trong lòng kinh hãi nhưng ngoài mặt vẫn không đổi sắc.
- Chả trách trong người ngươi tồn tại hai luồng sức mạnh hoàn toàn khác nhau... Còn có một vài ngoại lực kỳ lạ cũng tồn tại trên cơ thể ngươi.
Dương Khai hiểu, ngoại lực mà lão nói là chỉ hình xăm Long Hoàng Phượng Hậu trên người mình.
- Tiểu tử, ngươi đã bao giờ nghĩ đến việc dung hợp hai nguồn sức mạnh hoàn toàn khác biệt này vào nhau chưa?
Quỷ Tổ bỗng hỏi.
- Dung hợp vào nhau?
Dương Khai ngạc nhiên.
- Đúng vậy. Ngươi có hai nguồn sức mạnh để sử dụng, nhưng không cảm thấy rất bất tiện sao? Thuộc tính của chúng hoàn toàn trái ngược, mỗi khi dùng loại này thì loại còn lại phải tạm thời gác lại, đúng không?
- Vâng.
- Nếu có thể dung hợp hai nguồn sức mạnh này, thực lực của ngươi sẽ có biến hóa kinh thiên động địa!
- Phải làm thế nào, kính xin tiền bối chỉ giáo!
Dương Khai lập tức hạ giọng. Lời của Quỷ Tổ như mở ra một thế giới mới, khiến hắn không khỏi phấn chấn.
Nào ngờ Quỷ Tổ liếc mắt lườm:
- Sao ta biết được? Đây là việc của ngươi, ngươi tự nghĩ cách đi. Tuy nhiên, lão phu năm đó quả thật đã thấy có người dung hợp hoàn mỹ hai nguồn sức mạnh thủy và hỏa. Người đó là một quái tài! Ngươi có làm được hay không phải xem nỗ lực của bản thân thôi, chuyện như vậy lão phu không giúp được, cũng không có kinh nghiệm.
Dương Khai cười gượng:
- Vậy tiền bối nói với ta những điều này làm gì?
- Bởi vì lão phu thấy sức mạnh của ngươi càng cao thì chúng ta càng chắc chắn thoát được khỏi nơi này! Hơn nữa, công lực của ngươi dù có cao tới đâu cũng không thoát khỏi lòng bàn tay ta, thế nên lão phu không lo lắng việc ngươi trở nên mạnh hơn, ngược lại còn rất mong đợi nữa.
Lão khẽ cười ha hả, trong mắt không hề có lấy một tia coi trọng Dương Khai.
- Điều này cũng đúng!
Dương Khai miễn cưỡng cười gật đầu.
Một nhân vật cấp Tinh Chủ và Hư Vương Cảnh, lẽ nào lại để ý đến một kẻ nhỏ bé như hắn.
- À, bên trong bí bảo này còn có một gốc quái thụ? Cái cây này cũng phải mất mấy ngàn năm mới lớn được đến mức này nhỉ?
Quỷ Tổ bỗng kêu lên, thần niệm của lão du đãng khắp trong Ma Thần Bí Điển của Dương Khai, miệng tấm tắc khen ngợi sự tồn tại của Thần Thụ.
Lão làm ngơ, không thèm để ý đến sắc mặt khó coi của Dương Khai, không ngừng dò xét bí mật trong Ma Thần Bí Điển.
- Linh Dịch, Linh Nhũ với Linh Cao này là thứ gì vậy, hình như cũng rất tốt đấy.
Quỷ Tổ tiếp tục kinh ngạc.
- Thứ Linh Cao này hẳn là đã đạt đến cấp Thánh Vương.
- Tiền bối có thể trả lại cho ta không?
Dương Khai sắc mặt sầm xuống, cảm giác bất lực dâng trào.
Quỷ Tổ cười khẩy một tiếng:
- Ngươi sợ lão phu thèm muốn bảo bối của ngươi sao? Không cần phải nghĩ nhiều, mặc dù những thứ này đối với ngươi rất tốt, nhưng với ta chẳng có chút tác dụng nào. Ừm, ta không cướp đâu...
Lão vừa nói vừa tiếp tục xem xét.
Chợt, thần sắc lão biến đổi, kinh ngạc kêu lên:
- Ngươi có cả thứ này?
- Cái gì?
Dương Khai ngỡ ngàng, không hiểu Quỷ Tổ rốt cuộc đã phát hiện ra điều gì trong Ma Thần Bí Điển mà vẻ mặt lại như gặp phải quỷ.
- Ngươi lấy thứ này từ đâu?
Quỷ Tổ đưa tay ra, trên tay có thêm ba viên đá.
Trong đó có một viên màu đỏ như máu, bên trong chứa đựng huyết khí khổng lồ, chính là viên Huyết Tinh Thạch mà lúc trước Dương Khai lấy được.
Hai viên còn lại là những hòn đá đen kịt kỳ lạ, trên bề mặt có vô số đường vân tựa như kinh mạch trong cơ thể con người. Nếu tỉ mỉ lắng nghe, dường như còn có thể nghe thấy tiếng động nhịp nhàng phát ra từ bên trong viên đá.
Dương Khai nhìn sắc mặt có chút thay đổi của Quỷ Tổ, thấy biểu hiện trịnh trọng của lão, bỗng nhiên ý thức được hai viên đá đen này chắc hẳn có lai lịch rất lớn.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe