Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 102: CHƯƠNG 102: GIAO TRANH SÁT NA

- Ngươi vẫn chưa có tư cách đó đâu!

Dương Khai gầm lên, nguyên khí toàn thân hung hãn tuôn trào, cả người tựa như một quả cầu lửa, tỏa ra khí tức nóng bỏng cực độ.

Vừa dứt lời, Dương Khai đã đối một chưởng với Nguyên Lãng. Một tiếng trầm đục vang lên, Dương Khai lảo đảo lùi lại, còn Nguyên Lãng thì kêu lên một tiếng quái dị, thân hình bay ngược ra ngoài.

Lùi lại ba bước, Dương Khai chớp mắt lại rơi vào vòng vây của ba tên còn lại. Thấy đòn đánh của chúng sắp ập đến, Dương Khai vội vàng hạ người xuống tránh được đòn của một tên Ly Hợp cảnh, đồng thời đưa lưng về phía gã đệ tử Huyết Chiến Bang yếu nhất.

Với thế dời non lấp bể, song chưởng của hắn tung ra, ấn thẳng vào ngực vị Thái sư huynh cảnh giác nhất.

Cũng chính kẻ này lúc nãy đã cảnh tỉnh Nguyên Lãng, khiến y không rơi vào cạm bẫy của Dương Khai.

Trong bốn tên, hắn là kẻ cầm đầu, công lực ắt hẳn mạnh nhất, cho dù tu vi bị phong ấn, cũng vẫn còn ở mức Khí Động cảnh nhị tầng. Cho nên Dương Khai đã quyết phải giết hắn trước tiên! Chỉ cần hắn chết, ba tên còn lại không đáng lo ngại.

Trong chốc lát, Dương Khai đã giao thủ với cả bốn người bằng những hình thức khác nhau.

Vị Thái sư huynh thấy Dương Khai bất chấp nguy hiểm tấn công mình, bất giác chau mày. Tuy không biết Dương Khai định làm gì, nhưng hắn vẫn ngầm có dự cảm chẳng lành.

Trong song chưởng này, nhất định ẩn chứa huyền cơ ghê gớm!

Lùi! Kẻ này cũng khá quyết đoán, tuy không tin Dương Khai có thể làm gì được mình, nhưng cẩn thận vẫn hơn. Hắn lập tức lùi về sau, đồng thời giơ tay đỡ lấy song chưởng của Dương Khai, hòng thăm dò công lực của đối phương rốt cuộc sâu cạn thế nào.

Bàn tay còn chưa đẩy ra, hắn đã phát hiện khóe miệng Dương Khai chợt nhếch lên một nụ cười nham hiểm.

Không ổn, trúng kế rồi!

Ngay sau đó, hắn lại thấy song chưởng của Dương Khai dạt ra hai bên, tránh khỏi đòn đỡ của hắn, với tư thế dũng mãnh, ấn thẳng vào ngực mình.

Song chưởng này của hắn dĩ nhiên sẽ đánh trúng mình, nhưng đòn đánh của mình cũng có thể đánh trúng Dương Khai! Đây chẳng phải là muốn dĩ thương hoán thương hay sao?

Ý niệm vừa lóe lên, song chưởng của Dương Khai lại có biến hóa mới. Trên hai bàn tay nóng rực đó thình lình đỏ rực như máu, tựa như có chất lỏng gì đó bao phủ, nhiệt độ lại tăng thêm một bậc.

Không tránh được nữa rồi!

Vị Thái sư huynh lóe lên tia độc ác trong mắt, vận hành nguyên khí toàn thân, để xem sau chưởng này, rốt cuộc ngươi chết hay ta chết!

Lão tử dù gì cũng là cao thủ Ly Hợp cảnh, tuy hiện tại công lực đã bị phong ấn một nửa, có hơi yếu thế, nhưng chất lượng và nồng độ nguyên khí trong cơ thể chẳng lẽ ngươi có thể so bì được sao?

Hai tiếng “bốp bốp” vang lên.

Một chưởng của vị Thái sư huynh đánh vào ngực Dương Khai, đồng thời ngực hắn cũng bị hai chưởng của Dương Khai đánh trúng.

Trong nháy mắt, nguyên khí phòng thủ ở vùng ngực kịch liệt cuộn trào, lồng ngực hắn như sắp tan chảy.

Nguyên khí của tiểu tử này thật tinh thuần!

Hắn kinh hãi, thầm nghĩ nếu không phải cảnh giới của mình cao hơn, uy lực của chưởng này đã có thể khiến hắn trọng thương.

Khiếp sợ chưa tan, hắn đã cảm thấy từ lòng bàn tay Dương Khai lại truyền đến một luồng nhiệt bỏng rát.

Cùng lúc luồng nhiệt này truyền đến, ngực vị Thái sư huynh đau nhói, cảm giác như cơ thể bị thứ gì đó xuyên qua, lục phủ ngũ tạng bỗng quay cuồng.

- Cút ngay cho ta!

Thái sư huynh hầm hầm giận dữ tung ra chưởng lực, Dương Khai cũng không gượng sức thêm được nữa, bèn tức tốc bay ra.

Còn chưa đáp xuống đất, hắn đã bị gã đệ tử Huyết Chiến Bang công lực kém nhất từ sau lưng đâm cho một nhát kiếm. Trong giây phút nguy cấp, Dương Khai cố xoay người lại, nhát kiếm này đâm xuyên qua bả vai, để lại một vết thương rỉ máu.

Vẫn chưa kết thúc, thừa cơ Dương Khai bị thương, một tên Ly Hợp cảnh khác cuối cùng cũng có được cơ hội, hắn đạp mạnh vào mạng sườn Dương Khai, đá văng hắn lên không.

Lúc nãy Dương Khai đã tránh được một đòn của hắn, khiến hắn có hơi mất mặt, nên giờ dĩ nhiên hạ thủ không chút nương tay.

Cùng lúc Dương Khai bay ra, một cái lọ nhỏ đột nhiên rơi ra từ ngực áo, rớt xuống mặt đất.

Giữa không trung, Dương Khai phun ra một ngụm máu tươi, loạng choạng đáp xuống đất, ánh mắt đau đớn nhìn cái lọ vừa rơi, nhưng lại không dám bước đến nhặt về. Dưới chân chợt lóe lên ánh lửa, hắn nhanh như cắt lẩn vào rừng sâu.

Nguyên Lãng thấy vậy, vội vàng xông đến nhặt cái lọ đó lên.

Tiếng cười của Dương Khai từ xa vọng lại:

- Ha ha ha, Huyết Chiến Bang, Ly Hợp cảnh, cũng chỉ có thế mà thôi!

Hắn chạy kiểu gì vậy?

Mấy tên đệ tử Huyết Chiến Bang ngơ ngác nhìn nhau. Tiếng hú của Dương Khai dẫn bọn chúng đến, cái vẻ uy phong lẫm liệt, điệu bộ thề sống chết, ngữ khí ngông cuồng trước đó, chúng cứ tưởng hắn có chỗ dựa gì, ai ngờ bây giờ lại chạy mất dạng.

Thế chẳng phải là thùng rỗng kêu to sao? Bọn chúng còn tưởng Dương Khai có thủ đoạn gì ghê gớm lắm, nhìn theo hướng hắn vừa bỏ chạy, chúng không khỏi khịt mũi khinh bỉ.

- Đuổi theo, hắn đã bị trọng thương, chắc chắn không cầm cự được bao lâu!

Nguyên Lãng vung tay, hung dữ ra lệnh. Lần đấu tay đôi với Dương Khai, y đã thua thiệt không nhỏ, không ngờ chưởng lực của Dương Khai lại khó hóa giải đến thế, đến khi giải được thì trận đấu bên này đã kết thúc rồi.

Trước sau chỉ chưa đầy ba hơi thở, tốc độ nhanh đến mức bọn chúng chỉ biết trơ mắt đứng nhìn.

Nói xong, Nguyên Lãng lập tức truy theo hướng của Dương Khai, những người còn lại cũng tức tốc theo sau.

Nhưng chưa chạy được mấy bước, sau lưng đột nhiên vọng lại âm thanh vật nặng rơi xuống đất. Bọn chúng kinh ngạc quay đầu lại, thì thấy vị Thái sư huynh cao cường nhất đã ngã ngửa trên mặt đất, không còn nhúc nhích.

- Sư huynh, huynh làm sao vậy?

Nguyên Lãng kinh ngạc la lên, nhưng không có tiếng đáp lại.

- Sao lại thế này?

Gã có công lực kém nhất cũng ngơ ngác.

Vừa rồi Thái sư huynh chỉ bị tên Dương Khai đó đánh trúng một chưởng thôi, chẳng lẽ đến mức trọng thương như vậy sao?

- Có gì đó không ổn!

Tên thứ ba cau mày, vội vàng quay lại lật người vị sư huynh này lên, rồi đột nhiên kinh hãi kêu lên một tiếng.

- Thái sư huynh thế nào rồi?

Nguyên Lãng bước lại hỏi, đưa mắt nhìn, y cũng chết sững tại chỗ.

Bởi vì da dẻ vị sư huynh này đỏ bừng, máu dưới da như đang sôi sùng sục, hai con mắt lồi ra, trông không khác gì bộ dạng của Nộ Lãng lúc chết.

Hiện giờ, vị Thái sư huynh này đã không còn chút hơi thở nào, trên lồng ngực có một lỗ thủng nhỏ bằng đầu ngón tay, đang rỉ ra từng giọt máu đỏ thẫm.

- Nóng quá!

Gã đệ tử Huyết Chiến Bang đang ôm xác Thái sư huynh vội vàng buông tay.

Khi ngã ập xuống mặt đất, cái xác nứt toác ra, máu nóng tuôn trào, tung tóe khắp nơi, bốc lên một làn sương tanh nồng mùi máu.

Ba người còn sống bị máu nóng bắn đầy mặt, trong đó còn lẫn cả nguyên khí nóng hừng hực.

Ba tên này kinh hãi tột độ! Chúng không thể ngờ, vị Thái sư huynh cao cường này lại chết một cách không rõ ràng như vậy!

Chết như thế nào? Và Dương Khai đã hạ thủ khi nào?

Ba tên cứ đứng ngây ra tại chỗ, mơ hồ nhìn người sư huynh đã chết không thể sống lại trên mặt đất, vẻ mặt biến ảo khôn lường.

Bốn cao thủ Huyết Chiến Bang đồng loạt ra tay vây công, thế nhưng chỉ trong chớp mắt, Dương Khai đã lấy mạng một người, bản thân tuy trúng một kiếm, một cước, một chưởng mà trọng thương, nhưng cũng đã cao chạy xa bay.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!