Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 103: CHƯƠNG 103: SUY ĐOÁN CỦA NGUYÊN LÃNG

Cả ba người lúc này không thể nào chấp nhận sự thật kinh hoàng này.

Kẻ nằm trên mặt đất là một cao thủ Li Hợp cảnh, quái đản thay, một cao thủ Li Hợp cảnh đấy! Sao có thể bị một tên Khai Nguyên cảnh giết chết chứ?

Chênh lệch giữa hai bên là hai cảnh giới lớn, thật sự là một trò cười quá đỗi hoang đường.

Tuy trước đó Thái sư huynh đã bị nữ tử kia bế phong nửa công lực, lại phải hao tổn nguyên khí và tâm thần để chế ngự âm khí trong thung lũng, nhưng ít nhiều gì cũng có thể phát huy công lực của Khí Động cảnh chứ? Tại sao lại bỏ mạng?

Sắc mặt cả ba người biến hóa khó lường, xen lẫn kinh hoàng và sợ hãi tột độ!

Mỗi kẻ đều đang nghĩ, nếu mục tiêu vừa rồi của Dương Khai không phải là sư huynh, mà là chính mình thì sao? Kết cục sẽ thế nào? Không nghi ngờ gì nữa, cũng sẽ chôn thân tại nơi này.

Mãi đến lúc này, Nguyên Lãng mới thấu hiểu tầm nhìn và sự cảnh giác của Thái sư huynh, nếu không nhờ sư huynh cảnh tỉnh, thì e rằng hắn đã là người đầu tiên chết trong tay Dương Khai rồi.

- Rốt cuộc sư huynh chết là do đâu?

Kẻ đệ tử có tu vi thấp nhất cuối cùng cũng lên tiếng hỏi, đánh tan sự tĩnh mịch ngột ngạt khó chịu.

Câu này vừa nói ra, cả ba người chợt ngây ra nhìn nhau, nhớ lại trận giao thủ lúc nãy, chúng cuối cùng cũng đã tìm ra manh mối về đòn tấn công của Dương Khai.

Chính là chiêu "Dĩ Thương Hoán Thương" đó! Chiêu thức tấn công duy nhất của Dương Khai trong trận đánh vừa rồi!

- Công lực của hắn mạnh đến vậy sao?

Một kẻ kinh hãi thốt lên.

- Đó không phải là bản lĩnh thực sự của hắn! Trên tay hắn chắc chắn có giấu một món bí bảo có sức sát thương cực lớn nào đó, nếu không tuyệt đối không thể phá vỡ lớp phòng ngự nguyên khí của sư huynh, giáng xuống đòn chí mạng như thế!

Nguyên Lãng nhìn hắn phân tích, đầu óc cũng dần bình tĩnh trở lại.

Kẻ còn lại cũng tán đồng quan điểm này.

Nếu không phải dựa vào uy lực của bí bảo, chỉ với công lực của Dương Khai, sao có thể ra tay đến mức độ này? Cho dù chính Dương Khai đứng ra thừa nhận, bọn chúng cũng không tin được.

- Muốn vận hành mật bảo này phải cần đến một lượng lớn nguyên khí, nhưng công lực của hắn chỉ ở Khai Nguyên cảnh, nên hắn chỉ có một cơ hội để ra tay, tấn công xong, bất kể thành hay bại, hắn cũng phải rút lui cấp tốc!

Sắc mặt Nguyên Lãng trầm xuống, càng suy nghĩ càng rõ ràng, tư duy cũng dần mẫn tiệp hơn, tuy vẫn còn chút ngắc ngứ, nhưng suy đoán của y cũng tương đối phù hợp với hành động đáng ngờ của Dương Khai.

Nguyên Lãng chắc mẩm: - Vậy nên, hiện giờ, cho dù vẫn còn chút khí lực, nhưng hắn cũng đang thế yếu sức tàn, bí bảo đó chắc chắn hắn không thể vận hành được nữa, cộng thêm thương thế nặng nề, hắn chẳng còn gì đáng sợ nữa!

Hai kẻ còn lại cũng thấy phân tích này rất có lý, bất giác cảm thấy bớt lo lắng phần nào.

Hóa ra chỉ dựa vào bí bảo mới làm được vậy, khiến bọn họ kinh hãi tột độ! Nếu công lực của hắn quả thực cao đến mức giết chết Thái sư huynh dễ dàng đến thế, vậy thì bọn ta rửa cổ cho sạch sẽ rồi tự dâng lên cho xong, cần gì phải gắng gượng làm chi.

Ngô sư đệ, kẻ đệ tử có tu vi thấp nhất, nói:

- Sư huynh bị giết rồi, chúng ta có cần quay lại bẩm báo một tiếng không?

Nguyên Lãng quay lại nhìn hắn, quở trách:

- Quay lại làm cái gì?

- Không bẩm báo e là không ổn đâu.

Ngô sư đệ ngập ngừng.

Diệp sư đệ, kẻ còn lại, nét mặt đăm chiêu nhìn Ngô sư đệ, đột nhiên bật cười, nói:

- Ngô sư đệ, đệ không hiểu dụng ý của Nguyên sư huynh à?

Ngô sư đệ ngơ ngác, quay sang nhìn Diệp sư đệ rồi lại hướng về Nguyên Lãng, vẻ mặt đầy ngờ vực.

Nguyên Lãng cất tiếng cười lớn: - Vẫn là Diệp sư đệ suy nghĩ tỉ mỉ, chẳng điều gì có thể qua mắt đệ.

Diệp sư đệ cũng cười sảng khoái:

- Anh hùng chí lớn gặp nhau thôi.

Ngô sư đệ nhìn hai kẻ này đánh đố, suy nghĩ mãi vẫn không lĩnh hội được dụng ý, bèn lên tiếng:

- Hai vị sư huynh, có thể nói đơn giản hơn chút được không?

Nguyên Lãng liếc nhìn hắn rồi mới nói:

- Ngô sư đệ nghĩ thử xem bí bảo của Dương Khai kia đẳng cấp thế nào?

Ngô sư đệ nghe xong, trầm tư một lát, rồi chậm rãi đáp:

- Bị bốn chúng ta bao vây, mà hắn có thể một chiêu giết chết Thái sư huynh, bí bảo này chắc chắn không phải cấp thấp, ít nhất thì cũng là Địa cấp trung phẩm! Cũng có khả năng là Địa cấp thượng phẩm.

Bọn chúng đều đã chứng kiến Hạ Ngưng Thường dùng Thiên cấp bí bảo để thi triển phòng ngự, lúc này trong tay Dương Khai lại xuất hiện một Địa cấp bí bảo thì có đáng gì đâu? Nói là Địa cấp thì cũng là đánh giá thấp nhất của Ngô sư đệ rồi, suy đoán này cũng xem như hợp tình hợp lý.

Nguyên Lãng khẽ gật đầu:

- Nếu chúng ta bẩm báo chuyện này với Văn đường chủ, đệ nói xem sẽ thế nào?

Ngô sư đệ buột miệng nói theo bản năng:

- Dương Khai sẽ chết, bí bảo sẽ bị Văn đường chủ...

Nói được một nửa, hắn chợt hiểu ra tất cả.

Nếu Văn đường chủ biết Dương Khai có Địa cấp bí bảo, vậy bọn chúng còn có phần nào không? Thiên cấp bí bảo trên người nữ tử kia đã bị Long Huy thiếu gia nắm chắc rồi, Văn đường chủ không ăn được thịt, thì cũng phải húp canh chứ? Còn mấy huynh đệ chỉ e đến chút canh cũng chẳng thể nào chạm tới.

Cùng lắm thì khi trở về, Văn đường chủ sẽ ban thưởng cho chút ngân lượng. Chuyến đi này nguy hiểm, các huynh đệ đã chết mấy người, không lẽ chỉ thu về được chút lợi lộc ấy sao?

Hi sinh tính mạng vì người khác, thì cũng phải có chút hồi báo mới được, bọn chúng vừa rồi đã đi lại mấy lần giữa cửa sinh tử, kinh hoàng đến mức đến giờ tim vẫn còn đập loạn xạ, một chút vàng bạc há có thể bù đắp được?

Hơn nữa, Văn đường chủ trước giờ rất hà tiện, kể cả có thưởng thì cũng không được nhiều.

- Ý của hai vị sư huynh...

Ngô sư đệ dò hỏi.

Nguyên Lãng và Diệp sư đệ nhìn nhau, Diệp sư đệ khẽ gật đầu:

- Nguyên sư huynh nói thế nào thì chúng ta làm thế đó.

Nguyên Lãng cất tiếng cười lớn: - Nếu hai vị sư đệ đã không có dị nghị gì, vậy chúng ta không cần bẩm báo nữa.

- Được!

Hai kẻ này gật đầu.

- Về phần bí bảo trong tay Dương Khai... Nguyên Lãng mỉm cười, quay sang nhìn hai vị sư đệ, -

- Ai có thể giết hắn trả thù cho Thái sư huynh, kẻ đó sẽ được sở hữu món bí bảo này, chư vị thấy sao?

Diệp sư đệ gật đầu:

- Cứ làm như Nguyên sư huynh nói!

- Chúng ta phải tách ra à?

Ngô sư đệ có tu vi thấp nhất, vừa rồi chứng kiến Thái sư huynh bỏ mạng tại chỗ, giờ đây tự nhiên có chút hoảng loạn, e sợ mình sẽ phải đơn độc đối đầu với Dương Khai.

Diệp sư đệ kia nói: -

- Đệ sợ cái gì? Dương Khai đã vận hành bí bảo một lần, còn lại bao nhiêu nguyên khí nữa đâu? Huống hồ trước đó hắn đã quyết chiến một trận với đám Phong Vũ Lâu, rồi lại bị chúng ta tấn công, giờ ai gặp hắn cũng sẽ dễ dàng đánh bại hắn thôi.

Ngô sư đệ nghĩ thấy cũng đúng, trước khi đám người mình đến, Dương Khai đã đánh nhau một trận với Nộ Lãng, chắc chắn đã tiêu hao nhiều, đám người mình cũng đã thấy vết thương của hắn, trong hoàn cảnh khắc nghiệt ở vùng đất này, hắn còn phải tiêu phí nguyên khí và tâm thần để chế ngự âm khí, công lực e là đã mất đi bảy, tám phần rồi, nếu gặp được hắn, mình tùy tiện ra tay cũng có thể giết chết hắn.

Tình hình hiện tại, thay vì nói giết Dương Khai báo thù cho Thái sư huynh, thà rằng nói đi truy tìm Địa cấp bí bảo trong tay hắn, ai giết được hắn trước, bí bảo sẽ thuộc về người đó, sao có thể cùng hành động được?

Nghĩ đến đây, hơi thở của Ngô sư đệ chợt nóng hừng hực.

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!