Ba người họ vừa thương nghị xong, đang định hành động thì Diệp sư đệ đột nhiên nhìn Nguyên Lãng hỏi:
- Nguyên sư huynh, lúc Dương Khai vừa chạy đi có làm rơi đồ, là thứ gì vậy?
Nguyên Lãng ngây người, cười nhạt:
- Diệp sư đệ quan sát thật tỉ mỉ.
Vừa nói, y vừa mở lòng bàn tay ra, chiếc lọ nhỏ xuất hiện trong lòng bàn tay, y nói:
- Chắc là một lọ đan dược.
- Đệ xem được không?
Diệp sư đệ khẽ cười. Trên người Dương Khai và nữ tử kia đều có bí bảo cao cấp, giá trị phi phàm. Lúc nãy khi chiếc lọ này vừa rơi ra, Dương Khai rõ ràng đã lộ vẻ luyến tiếc, thứ đan dược khiến hắn không nỡ bỏ chắc chắn cực kỳ quý giá.
Chính vì thế, Diệp sư đệ mới không muốn thứ này bị Nguyên Lãng độc chiếm. Tất cả đều tham gia vào trận chiến, dĩ nhiên ai nấy cũng phải có phần.
- Có thể!
Nguyên Lãng cũng biết Diệp sư đệ đang nghĩ gì, ắt sẽ không độc chiếm chiến lợi phẩm này. Y vừa nói vừa mở lọ ra nhìn vào bên trong, lập tức khẽ thốt lên kinh ngạc.
- Hình như là đan dược thuộc tính dương! Nguyên Lãng mừng rỡ.
Hai kẻ Diệp sư đệ và Ngô sư đệ cũng phấn chấn:
- Thật sao?
- Các đệ nhìn đi là biết.
Nguyên Lãng vừa nói, vừa đổ ra ít đan dược ném cho hai tên sư đệ.
- Đúng là đan dược thuộc tính dương!
Ngô sư đệ vô cùng phấn chấn, nhận được vài viên đan dược, hắn liền cảm thấy khí lạnh xung quanh đã tiêu tan, thậm chí không cần hao phí nguyên khí chế ngự âm khí nữa. Đan dược này nhất định là khắc tinh của âm khí trong thung lũng rồi.
Chẳng trách Dương Khai lại không nỡ bỏ, trong môi trường ác liệt này, thứ cần thiết nhất chính là đan dược thuộc tính dương này. Hắn đánh mất nguồn lực này rồi, chỉ e sẽ càng thêm bất lợi.
Nguyên Lãng lắc lắc chiếc lọ nói:
- Đan dược cũng đã chia rồi, nhưng hai vị sư đệ, đan dược này nói không chừng có ẩn giấu huyền cơ, các đệ đừng nuốt vào bụng, mang theo bên người là được rồi. Sư huynh đi trước đây.
Dù gì đây cũng là đan dược Dương Khai đánh rơi, ngộ nhỡ bên trong có độc thì sao? Bọn chúng tuy không thông minh như Thái sư huynh, nhưng cũng không ngốc đến mức đi nuốt đồ của kẻ thù vào bụng.
Dứt lời, Nguyên Lãng thi triển thân pháp, biến mất nhanh chóng.
Lập tức, hai kẻ còn lại cũng nhét đan dược vào trong ngực áo, đuổi theo về hướng của Dương Khai.
Dương Khai như con thú đang tự liếm vết thương, lặng lẽ ẩn mình trên một tán cây, cố hết sức thu liễm hơi thở, hai mắt cảnh giác dò xét động tĩnh xung quanh.
Tình trạng hắn hiện giờ rất tệ, sau đại chiến với năm đệ tử Phong Vũ Lâu, hắn đã chịu không ít thương thế; sau cuộc vây công của bốn kẻ Huyết Chiến Bang vừa rồi, thương thế lại càng thêm nghiêm trọng.
Nhất là nhát kiếm đâm xuyên qua bả vai, chắc chắn đã động đến tận gân cốt, khiến tay trái Dương Khai không còn chút sức nhấc lên được.
Để tránh bọn chúng men theo vết máu mà truy ra tung tích, Dương Khai đã dùng Dương Dịch hun nóng tất cả các vết thương một lần, phong bế huyết mạch, ngăn máu chảy.
Bất Khuất Chi Ngao tuy giúp công lực hắn luôn duy trì ở điên phong chi cảnh, nhưng rốt cuộc hắn cũng chỉ là một võ giả Khai Nguyên cảnh tứ trọng. Phải đánh liên tiếp như vậy, thể lực và tinh thần đều hao tổn cực lớn. Nếu không phải ý chí bất khuất kiên cường trong tâm khảm, e là đã gục ngã từ lâu rồi.
Hồi tưởng lại trận chiến nguy hiểm vừa rồi, Dương Khai bất giác khẽ cười nhạt một tiếng.
Thái sư huynh đó không hổ là cao thủ Li Hợp cảnh, tuy đã bị bế phong một nửa tu vi, nhưng mình phải tốn đến mười giọt Dương Dịch mới chọc thủng được màn phong tỏa nguyên khí nội thể của hắn, giáng xuống một đòn chí mạng.
Nhưng thế cũng đáng! Mười giọt Dương Dịch này tuy khó khăn lắm mới ngưng luyện được, nhưng đổi lấy mạng một cao thủ Li Hợp cảnh, thì chẳng hề lãng phí.
Trong nghịch cảnh này, đầu óc Dương Khai tỉnh táo hơn bất cứ lúc nào. Hắn biết, nếu như mình thất bại, thì không những mất đi tính mạng, mà cả Hạ Ngưng Thường cũng bị liên lụy.
Việc lớn như thế, Dương Khai sao dám có chút lơi lỏng?
Huyết Chiến Bang ngoài Long Huy và kẻ mạnh nhất đó ra, vẫn còn ba tên. Công lực ba kẻ này không bằng Thái sư huynh, một chọi một thì Dương Khai không sợ, nhưng nhỡ chúng liên thủ thì khó lòng đối phó.
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng! Dương Khai buộc phải tìm hiểu rõ động thái của ba kẻ Huyết Chiến Bang đó thì mới có kế hoạch sát địch đúng đắn được.
Cho nên, trước khi đi, hắn mới cố ý để lại bình đan dược. Có thể nói, mục đích chủ yếu của trận vừa rồi chính là để che đậy dấu vết đan dược hắn làm rơi, tiếp theo mới là giết chết Thái sư huynh. May thay, cả hai mục tiêu đều hoàn thành thuận lợi.
Thứ bỏ lại là một bình Bích Huyết Huyền Dương Đan, chính là đan dược do Hạ Ngưng Thường luyện chế từ mười mấy đóa Bích Huyết Huyền Dương Hoa Dương Khai tìm được vài ngày trước.
Vì Dương Dịch trong đan điền không đủ, cộng thêm lúc đó đang trên đường đi, nên Dương Khai vẫn chưa uống vào bụng, không ngờ bây giờ lại dùng đến.
Có lúc, đan dược không phải cứ nuốt vào bụng mới gây họa khôn lường. Dương Khai muốn cho chúng biết, đan dược của hắn, cho dù bỏ trong ngực thì cũng sẽ có vấn đề.
Hắn tin kế hoạch của mình có thể thành công, dù sao nơi này cũng là nơi Cửu Âm hội tụ, âm khí trêu người. Đột nhiên có một bình đan dược thuộc tính dương, bọn chúng tất sẽ không suy nghĩ nhiều.
Chỉ cần bọn chúng mang theo Bích Huyết Huyền Dương Đan bên người, Dương Khai có thể dựa vào Dương Nguyên Ấn để dò la vị trí của chúng, như thế sẽ nắm được quyền chủ động trong tay!
Ẩn nấp một hồi, Dương Nguyên Ấn trong lồng ngực quả nhiên đã có phản ứng. Dương Khai nghiêm sắc mặt, vội nín thở, áp chế nhịp tim.
Không lâu sau, có một kẻ lướt qua, Dương Khai nhìn thấy bèn nhướn mày.
Sao chỉ có một kẻ?
Đợi thêm chốc nữa, cách đó không xa lại có thêm một kẻ vội vàng đi đến.
Trong giây lát, kẻ thứ ba đột nhiên bước đến dưới gốc cây mà Dương Khai ẩn thân. Dương Khai lặng lẽ nhìn xuống dưới, phát hiện kẻ này là đệ tử Huyết Chiến Bang có công lực kém nhất.
Kẻ này quan sát xung quanh một lúc rồi cũng nhanh chóng biến mất.
Kỳ lạ, sao ba kẻ này lại tách ra? Dương Khai cau mày suy nghĩ nhưng vẫn không hiểu được.
Hắn đâu có biết, ba kẻ này nghĩ hắn đã sức cùng lực kiệt, trong tay lại có Địa cấp bí bảo với sức sát thương cực mạnh, nên mới chia nhau ra thử vận may xem ai là người tìm được hắn.
Cũng không trách được tại sao ba kẻ này lại nghĩ vậy. Đổi lại là võ giả Khai Nguyên cảnh bình thường, nguyên khí tàng trữ trong cơ thể chắc chắn sẽ không nhiều. Nếu phải qua vài trận chiến sinh tử, nguyên khí ắt sẽ cạn kiệt. Nhưng Dương Khai thì khác, nguyên khí trữ trong kinh mạch của hắn quả thật không nhiều bằng các võ giả Khai Nguyên cảnh khác.
Nhưng trong đan điền của hắn thì có nhiều Dương Dịch! Trước khi xuất phát, trong đan điền của Dương Khai có tích trữ hơn bốn mươi giọt Dương Dịch. Nguyên khí trong kinh mạch có tiêu hao sạch cũng không sao, một giọt Dương Dịch là đã đủ bổ sung, giúp hắn phục hồi tinh thần và sức lực.
Có thể nói, chỉ cần trong đan điền vẫn còn Dương Dịch dự trữ, về thể lực và tinh thần, Dương Khai chính là một cỗ máy chiến đấu không biết mệt mỏi.
Nếu Thái sư huynh đó mà còn sống, với sự thận trọng của hắn, tuyệt đối sẽ không để người của mình tách ra hành động, giúp Dương Khai có cơ hội đánh bại. Song, Dương Khai đã liều mạng giết chết hắn, đến lượt Nguyên Lãng làm chủ, lấy chữ lợi làm đầu, đương nhiên là chúng sẽ không suy nghĩ nhiều lắm.
Dương Khai không hiểu nội tình bên trong, nhưng tình hình bây giờ thuận lợi hơn hắn dự kiến rồi, há có thể bỏ qua cơ hội trước mắt chứ?
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn