Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1028: CHƯƠNG 1028: RỜI ĐI

Chẳng ai ngờ được rằng một người như Dương Khai lại có hiểu biết về huyền bí của không gian. Sức mạnh không gian từ trước đến nay vốn là thứ cực kỳ xa vời, không chỉ khó lĩnh ngộ mà còn vô cùng khó đột phá. Võ giả có thể thấu hiểu được sự huyền diệu của không gian đều cực kỳ hiếm thấy.

Phóng tầm mắt ra toàn bộ Tinh Vực, những võ giả tinh thông áo nghĩa không gian cũng là phượng mao lân giác.

Một cường giả như Quỷ Tổ đã nghiên cứu cả nghìn năm mà cũng chẳng nên trò trống gì, pháp trận không gian lão vẽ ra căn bản không có tác dụng.

- Huynh đệ...

Thần Đồ mấp máy đôi môi khô khốc, lẩm bẩm:

- Ngươi thật sự đến từ một đại lục cấp thấp sao? Đừng nói là trước giờ ngươi toàn giả heo ăn thịt hổ đấy nhé?

Câu hỏi của y cũng chính là tiếng lòng của tất cả mọi người. Ai nấy đều có ý định này, cảm thấy Dương Khai nhất định có xuất thân phi phàm, chẳng qua thời gian qua chỉ đang diễn kịch lừa gạt bọn họ mà thôi.

Dương Khai cười cười:

- Nếu ta không đến từ một đại lục cấp thấp, vậy cũng đã chẳng mù tịt hoàn toàn về Tinh Vực.

Thần Đồ ngẫm lại, khẽ gật đầu:

- Cũng đúng.

Từ khi y và Dương Khai quen biết đến nay, Dương Khai vẫn không ngừng hỏi y những kiến thức thông thường về Tinh Vực, nếu đây cũng là diễn kịch thì quả thật hơi quá rồi.

- Nhưng mà tên tiểu tử nhà ngươi cũng thật khiến người khác kinh ngạc đấy...

Thần Đồ không ngừng cười khổ:

- Giờ ngươi nói với bọn ta những điều này làm gì?

- Là vì ta muốn đưa các ngươi thoát thân, nên cần các ngươi phối hợp.

Vẻ mặt Dương Khai trở nên nghiêm nghị:

- Ta có thể xé rách không gian, đưa các ngươi tiến vào loạn lưu không gian để tìm đường ra. Nhưng không gian mà ta xé rách không giống với thông đạo hư không đã hình thành từ lâu... Thông đạo hư không rất ổn định, nó liên thông hai điểm trong không gian, giúp chúng ta đi lại tự do giữa hai nơi. Còn không gian ta xé ra thì không ổn định.

Sắc mặt mọi người hơi thay đổi, bỗng nhiên ý thức được sự việc không đơn giản như họ tưởng, con đường rời đi này dường như đầy rẫy chông gai.

- Ta cần các ngươi cam đoan với ta, không được sử dụng bất cứ sức mạnh nào bên trong đó!

Dương Khai đưa mắt nhìn tất cả một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Quỷ Tổ:

- Tiền bối, người cũng vậy. Bởi vì một khi các ngươi vận công sẽ có thể quấy động loạn lưu không gian, khiến nơi đó trở nên hỗn loạn khôn lường. Chúng ta rất có khả năng sẽ bị lưu đày đến một khe hở không gian vô định nào đó. Một khi không xác định được vị trí, ngay cả ta cũng đừng hòng thoát ra!

- Hả?

Quỷ Tổ nhếch miệng cười, gật đầu nói:

- Được, lão phu không sử dụng sức mạnh là được chứ gì!

- Các ngươi đều nhớ kỹ cả chưa?

Dương Khai nhìn những người khác.

Mọi người cùng nhau gật đầu.

- Những việc khác cũng không có gì to tát, chỉ cần đi theo ta là sẽ không có trở ngại lớn.

Dương Khai suy nghĩ kỹ, cảm thấy những gì cần dặn dò đều đã nói hết, bèn cất lời:

- Chuẩn bị xong rồi thì chúng ta đi thôi.

Nói rồi, hắn đưa tay xé một phát, hư không lập tức hiện ra một vết nứt. Vết nứt ấy như bị một bàn tay vô hình khổng lồ kéo toạc ra, mở rộng đến mấy trượng, bên trong là một màu đen kịt, không thấy một tia sáng. Lực hư không mãnh liệt bên trong va chạm, giằng xé lẫn nhau, hình thành những địa đới kinh khủng tựa như vũng bùn, trông vô cùng quỷ dị.

Vẻ mặt Quỷ Tổ cũng không khỏi dè chừng, ánh mắt thâm sâu nhìn vào bên trong vết nứt không gian. Những người khác ai nấy cũng đều lo lắng.

Dương Khai cầm một viên kỳ thạch phát sáng lấy từ vách đá, không nói một lời liền chui vào trong.

Ánh mắt Quỷ Tổ lóe lên nhưng không vội vàng đuổi theo, mà tiện tay ném Thần Đồ vào trước.

Sau khi Bích Nhã vội vàng đi theo Thần Đồ, Quỷ Tổ mới ung dung tiến vào, để ba thầy trò Nguyệt Hi đi vào cuối cùng.

Khi cả bảy người đều đã tiến vào, vết nứt bị xé rách kia mới nhanh chóng khép lại rồi biến mất.

Xung quanh là một màu đen âm u lạnh lẽo, chỉ có ánh sáng le lói phát ra từ viên kỳ thạch trên tay Dương Khai, soi đường dẫn lối cho mọi người.

Bọn họ không dám chậm lại dù chỉ một bước, tất cả đều bước đi trong không gian hỗn loạn này như đi trên lớp băng mỏng. Ai nấy đều lặng lẽ nhìn trái ngó phải, thần sắc hoảng sợ.

Bọn họ chưa từng trải qua chuyện kỳ lạ thế này, cũng chưa từng nghĩ có một ngày bản thân lại có thể đi trong khe hở không gian.

Loạn lưu không gian xung quanh hỗn loạn khôn cùng, giống như những con mãnh thú hung hãn đang nhe nanh múa vuốt muốn nuốt chửng bọn họ. Hơn nữa, loạn lưu không gian ấy trông như những đầm lầy hiểm ác nhất, chỗ nào cũng là cạm bẫy, chỉ một chút sơ sẩy là sẽ bị cuốn vào trong, bị trục xuất đến tận cùng thế giới.

Tiếng tim đập thình thịch vang dội từ lồng ngực mỗi người.

Bọn họ vừa kinh ngạc quan sát bốn phía, vừa lo lắng đề phòng.

Điều khiến họ cảm thấy yên tâm là những nơi Dương Khai đi qua, lực lượng không gian của loạn lưu dường như được san bằng, những dòng chảy hỗn loạn cũng trở nên vững chắc như đất bằng, khiến người đi trên đó không gặp quá nhiều nguy hiểm.

Mỗi người đều nhạy bén nhận ra, tinh khí thần toàn thân của Dương Khai dường như đã nảy sinh một sự cộng hưởng kỳ diệu với loạn lưu nơi đây, hắn đã thấu hiểu quy luật của chúng, cho nên mới có thể tìm được đường ra ở nơi này.

Bọn họ nín thở, người sau bước theo dấu chân người trước, lần lượt tiến lên.

Bỗng nhiên, một tiếng kêu khẽ vang lên. Dương Khai không khỏi dừng bước, quay đầu nhìn lại:

- Sao vậy?

- Không có gì...

Hòa Miêu vỗ ngực, vẻ mặt áy náy nói:

- Xin lỗi, ta cứ ngỡ mình bị ngã xuống.

Bên cạnh chân nàng, không gian vỡ ra từng mảng như những mảnh gương vụn, khiến người ta không khỏi nảy sinh ảo giác như đang rơi vào vực sâu.

Dương Khai gật đầu, không nói gì thêm, tiếp tục dẫn đường.

- Nha đầu, đừng có nhất kinh nhất sạ. Lão phu cũng bị ngươi dọa cho mất nửa cái mạng rồi!

Quỷ Tổ quay đầu nhìn Hòa Miêu cười. Nụ cười âm trầm ấy khiến cho sắc mặt vốn đã không tốt của Hòa Miêu càng trở nên khó coi.

Dương Khai đang đi phía trước lại dừng bước lần nữa, giơ tay xé một nhát. Trong bức tường không gian lại có thêm một khe hở mở ra.

Hắn chui ra ngoài.

Mọi người theo sát phía sau.

Không khí trong lành tràn vào mũi, ai nấy đều như vừa đi qua Quỷ Môn Quan, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Nhìn quanh một lượt, vẻ mặt Thần Đồ đột nhiên trở nên kỳ quái:

- Dương Khai, hình như chúng ta chưa đi xa lắm!

Y vừa nói vừa cúi đầu nhìn xuống.

Ở dưới chân mọi người, có một ngọn núi từng bị đốt cháy, trơ trụi một khoảng. Trên khoảng đất bằng ở sườn núi dường như có bóng người, chính là Lã Quy Trần và các võ giả của Tử Tinh.

Bọn họ cũng phát hiện ra tình hình bên này, đang chỉ trỏ nhìn về phía này, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

- Đúng vậy, không xa lắm, chỉ trong vòng một dặm thôi.

Dương Khai gật đầu, giải thích:

- Lần này chỉ là để các ngươi quen dần với cảm giác di chuyển trong loạn lưu không gian, tiếp theo mới là màn chính!

Hắn chỉ vào khoảng không bảy sắc phía trên:

- Chúng ta cần phải xuyên qua không gian này, phá vỡ sự phong tỏa của vực trường hỗn loạn kia.

- Hiểu rồi!

Thần Đồ gật đầu.

- Tiếp tục thôi!

Dương Khai mỉm cười.

- Ta còn có thể thi triển thêm vài lần nữa.

Dương Khai thoáng cảm nhận được dao động của tơ niệm mà hắn để lại khi trước, xác nhận vị trí của nó rồi lại xé rách không gian lần nữa.

Mọi người nối đuôi nhau vào. Hòa Tảo, Hòa Miêu bỗng nhiên quay đầu nhìn xuống dưới, khẽ nói:

- Sư phụ, hình như bọn Lã Quy Trần cũng tìm đến đây.

- Không cần để ý tới chúng, đi theo đi!

Nguyệt Hi thúc giục.

- Vâng.

- Lã Quy Trần, ngươi cứ ở đây mà chờ chết đi!

Nguyệt Hi khẽ cười lạnh, liếc mắt nhìn xuống phía dưới, cuối cùng một mình đi vào.

Một lát sau, Lã Quy Trần ngự sử Tinh Toa tìm đến, hồn bay phách lạc nhìn quanh bốn phía, nhưng chẳng thấy một bóng người. Y đột nhiên ý thức được mình đã bị bỏ lại, sắc mặt phút chốc trắng bệch.

Khi trước Quỷ Tổ triệu tập những người đó, rõ ràng đều có chút quan hệ với Dương Khai, chỉ có đám người Tử Tinh bọn họ là không được gọi.

Y còn đang hả hê vì cho rằng đám người Nguyệt Hi sắp chết đến nơi, nào ngờ đó mới chính là con đường sống duy nhất.

Ngược lại, y cùng ba bốn tên thủ hạ kia, sẽ vĩnh viễn bị bỏ lại nơi này!

Sắc mặt y biến đổi, tức giận gào thét lên.

Trên khoảng không bảy sắc, đủ loại vực trường đến từ những ngôi sao trong vực sâu hỗn loạn hội tụ lại, khiến cho cả phạm vi trên ngàn vạn dặm trong khu vực này còn quỷ quái bí hiểm hơn cả khe hở không gian.

Tại một nơi nào đó, không gian đột nhiên mở ra một vết nứt, Dương Khai từ bên trong bước ra, nhắm mắt cảm nhận một lượt, trong lòng đã chắc chắn.

Tơ niệm ngày trước để lại ở cách đây không xa. Mặc dù có chút sai lệch nhưng không ảnh hưởng gì lớn. Chỉ cần thuận theo quỹ tích của tơ niệm mà đi, hắn dám chắc sẽ đến được vực sâu hỗn loạn.

Tới được vực sâu hỗn loạn thì sẽ có được tự do thật sự.

Từng bóng người nối tiếp nhau xuất hiện phía sau hắn. Đợi mọi người thấy rõ cảnh sắc trước mắt, tất cả đều kinh ngạc thốt lên, bởi bốn phía toàn là ánh sáng bảy sắc, xán lạn rực rỡ, đẹp đẽ dị thường.

Tuy nhiên, mọi người nhanh chóng phát hiện ra ở đây, thần niệm của mình hoàn toàn không thể tỏa ra xa, vì sẽ bị vực trường hỗn loạn nơi đây ảnh hưởng, trở nên đứt quãng, thậm chí không thể thu hồi lại được.

Quỷ Tổ khẽ gật đầu:

- Rất tốt, quả nhiên ngươi có bản lĩnh thoát khỏi đây. Lão phu không tin lầm ngươi.

Lão vừa nhìn là biết nơi đây là một vị trí nào đó phía trên đại lục lơ lửng, là nơi mà từ trước tới giờ lão chưa từng đặt chân đến. Lão không khỏi tràn đầy niềm tin vào Dương Khai, dường như tâm nguyện suốt hai ngàn năm qua sắp thành hiện thực. Vẻ mặt của lão cũng không còn âm trầm, đáng sợ như trước nữa, ngược lại còn luôn mỉm cười, lòng đầy mong đợi.

Dương Khai liếc mắt nhìn lão một cái, điềm nhiên cười.

Ký hiệu mặt người trên cánh tay truyền ra dao động còn âm hàn hơn cả trước kia.

Hắn biết rằng, Quỷ Tổ đang đề phòng hắn, đề phòng hắn sẽ đột nhiên bỏ lão lại.

Nếu thật sự bị bỏ lại nơi đây, Quỷ Tổ không chắc có thể trở về đại lục đó hay không.

Quả thật Dương Khai có ý nghĩ này, nhưng hắn không dám manh động chút nào. Hắn không dám giở trò trước mặt Quỷ Tổ, nên vô cùng an phận.

Hắn cảm nhận lại vị trí của tơ niệm phía trước, rồi tiếp tục xé rách không gian.

Một lần dịch chuyển là cách xa đến cả ngàn dặm. Dương Khai dẫn sáu người xuyên qua loạn lưu không gian. Mọi việc đều tiến hành thuận lợi, khoảng cách đến vực sâu hỗn loạn ngày càng gần.

Sau khi xé rách không gian chừng năm lần, bước ra từ trong loạn lưu, Dương Khai lập tức ngồi xuống, thở hổn hển dặn dò:

- Các ngươi đợi một lát, ta phải hồi phục trước đã.

Mỗi lần thi triển thủ đoạn này đều cực kỳ hao tổn sức lực. Dương Khai không thể cứ tiếp tục không ngừng nghỉ. Hắn biết sức mạnh trong thức hải đã tiêu hao quá nửa, cần phải bổ sung thêm, tránh khi có gì bất trắc lại không có đủ sức mạnh để xử lý.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!