Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1029: CHƯƠNG 1029: ĐỪNG GÂY THÊM RẮC RỐI CHO TA

Một canh giờ sau, Dương Khai đã hồi phục hoàn toàn, liền dẫn mọi người tiếp tục xé rách hư không, tiến về phía trước.

Mỗi lần thi triển thủ đoạn này, hắn đều phải dựa vào việc định vị tơ niệm đã lưu lại từ trước, nếu không sẽ hoàn toàn mất phương hướng trong thất sắc vực trường này.

Mọi việc thuận lợi hơn dự liệu rất nhiều. Những điều Dương Khai lo lắng trước đó đều không xảy ra.

Sáu người theo sau Dương Khai cũng cẩn thận ghi nhớ lời dặn của hắn, không dám vận dụng bất cứ sức mạnh nào, ngay cả Quỷ Tổ cũng tỏ ra vô cùng an phận, cực kỳ phối hợp.

Xem ra cứ tiếp tục như vậy, mọi người sẽ nhanh chóng đến được Vực Sâu Hỗn Loạn.

Hy vọng đã ở ngay trước mắt, vẻ mặt ai nấy đều phấn chấn hẳn lên.

Tại một nơi nào đó trong bầu trời bảy sắc, thân hình Dương Khai lại một lần nữa hiện ra. Đợi sau khi sáu người còn lại cùng xuất hiện, vết rách không gian mới chậm rãi khép lại.

Hắn mỉm cười nhìn mọi người:

- Đây là chặng đường cuối cùng rồi, chỉ cần xuyên qua vết rách không gian thêm một lần nữa là chúng ta có thể đến Vực Sâu Hỗn Loạn!

Nghe hắn nói vậy, tất cả mọi người đều hai mắt sáng rực, trong mắt tràn ngập vẻ mong chờ.

- Tiểu tử, nhanh tay lên một chút, lão phu chờ hết nổi rồi, ta cần phải đi xem thế giới bên ngoài.

Quỷ Tổ nhếch mép cười khẩy, lên tiếng thúc giục.

- Ta còn phải hồi phục một chút!

Dương Khai thản nhiên đáp.

- Ừm, nhanh lên!

Dương Khai không nói thêm lời nào, khoanh chân ngồi xuống. Hắn cũng không hề nói dối, phía trước quả thực chỉ còn lại một chặng đường cuối cùng. Chỉ cần xé rách không gian thêm một lần nữa, hắn có thể chắc chắn đến được Vực Sâu Hỗn Loạn, nhưng càng đến nước này, hắn lại càng cảm thấy bất an.

Sự bất an đến từ Quỷ Tổ.

Hắn không có cách nào để áp chế lão quái vật đã sống hơn hai ngàn năm này phải tuân thủ lời hứa sau khi thoát nạn.

Hắn chỉ có thể bị động lựa chọn tin tưởng lão, cầu nguyện lão sẽ không lật lọng.

Cảm giác này khiến Dương Khai vô cùng khó chịu.

- Tiền bối có thể thu lại thứ trên cánh tay của ta được không?

Dương Khai đột nhiên mở mắt, nhìn về phía Quỷ Tổ.

- Tiền bối sắp được tự do rồi, cũng không cần phải giám sát ta nữa chứ?

Quỷ Tổ khẽ mỉm cười, cũng không nói nhiều, chỉ gật đầu. Từ vị trí ký hiệu mặt người trên cánh tay Dương Khai, một oan hồn đột nhiên thoát ra, chui vào cơ thể Quỷ Tổ, ký hiệu kia cũng theo đó biến mất.

Dương Khai cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, có ảo giác như vừa thoát khỏi gông xiềng.

- Tiểu tử, ngoan ngoãn làm việc đi, lão phu sẽ không làm gì ngươi đâu.

Quỷ Tổ khẽ hừ một tiếng.

- Tiền bối rộng lượng.

Dương Khai cười hề hề, đứng dậy, hít một hơi thật sâu. Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, hắn đưa tay xé rách không gian.

Hắn vẫn là người đầu tiên chui vào, đi trước dẫn đường.

Sau khi bước một chân vào loạn lưu không gian, vẻ mặt Dương Khai bỗng trở nên nghiêm trọng, hắn đứng im tại chỗ không tiến lên mà lặng lẽ cảm nhận xung quanh.

- Lề mề cái gì? Đừng nói ngươi định giở trò gì vào thời khắc cuối cùng này chứ?

Quỷ Tổ bước vào thấy hành động của hắn kỳ quái, không khỏi quát khẽ.

Dương Khai không đáp, tiếp tục cảm nhận.

Bỗng nhiên, sắc mặt hắn đại biến, hét lớn:

- Đi mau, đừng dừng lại. Loạn lưu không gian ở đây hỗn loạn hơn bất cứ nơi nào, chắc hẳn là do gần với Vực Sâu Hỗn Loạn.

Vẻ mặt hắn như gặp phải đại địch, khiến sáu người còn lại đều biến sắc, vội vã theo sát gót hắn, nhanh chóng di chuyển về phía trước.

Những nơi Dương Khai đi qua, loạn lưu không gian tạm thời được san phẳng để họ không bị cuốn vào. Nhưng giờ đây, tất cả mọi người đều mơ hồ cảm nhận được mặt đất dưới chân vốn nên ổn định lại trở nên có chút sền sệt, níu kéo thân thể. Vách ngăn không gian bốn phía lại càng lúc càng vặn vẹo đáng sợ. Từng luồng loạn lưu tựa châu chấu bay loạn xạ không ngớt quanh họ, khiến người ta không rét mà run.

Răng rắc...

Tiếng vỡ vụn giòn tan chi chít truyền đến tận sâu trong tâm hồn. Vách ngăn không gian bốn phương tám hướng dường như nứt toác ra trong khoảnh khắc này. Từng đường khe hở không gian lần lượt hình thành.

Từ trong những khe hở không gian ấy, một lực hút không gì sánh được truyền ra, như muốn nuốt chửng tất cả mọi người.

Tuy mọi người không tinh thông ảo diệu không gian, nhưng ai cũng biết khe hở không gian đáng sợ đến mức nào. Những khe hở đó đen kịt không một tì vết, không ai biết rốt cuộc chúng thông đến vị trí nào trong Tinh Vực. Một khi bị nuốt vào trong, e là không ai có thể tìm thấy họ được nữa.

Vì vậy, họ đều dồn hết sức lực đi theo sau Dương Khai, không một chút lơ là.

Sắc mặt Dương Khai nghiêm nghị, không nói một lời, thân hình di chuyển cấp tốc, đến một vị trí phía trước rồi đưa tay xé một đường.

Vách ngăn không gian bị xé mở. Trong vết rách đó, những cảnh tượng quen thuộc hiện ra trước mắt.

Những ngôi sao khổng lồ, năng lượng dồi dào phân tán khắp các ngóc ngách của Vực Sâu Hỗn Loạn, vẫn đẹp đẽ mê hồn như ngày nào.

Vực Sâu Hỗn Loạn!

Dương Khai mừng rỡ ra mặt, chuẩn bị xuyên qua.

Nhưng chính vào lúc này, Thần Đồ và Bích Nhã đột nhiên thất thanh kinh hô, phía sau dường như đã xảy ra biến cố.

Nghe thấy tiếng hét của họ, Dương Khai quay đầu nhìn lại thì thấy Quỷ Tổ với vẻ mặt sốt ruột, thân hình khẽ động, chuẩn bị thoát ra ngoài trước tất cả mọi người.

Nhưng sức mạnh của lão vừa mới vận chuyển, loạn lưu trong khe hở không gian bỗng như bị kích thích, toàn bộ bùng nổ. Sự ổn định mà Dương Khai đã khổ công trấn áp trong nháy mắt bị phá vỡ.

Quỷ Tổ còn chưa kịp lao ra ngoài đã bị một khe hở không gian nuốt mất nửa người. Lão sững sờ tại chỗ, mặc cho lão có giãy giụa thế nào cũng không thể thoát ra khỏi khe hở đó.

Ba sư đồ Nguyệt Hi theo sát sau lão cũng bị vạ lây, đều bị khe hở kia nuốt chửng.

Khi Dương Khai quay đầu lại, hắn nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của họ, thấy được khát vọng sống của họ, và cả sự ngỡ ngàng của họ.

Cho đến lúc này, họ vẫn tuân theo lời dặn của Dương Khai, không dám vận dụng bất cứ sức mạnh nào.

Quỷ Tổ cũng nhận ra điều không ổn, toàn thân quỷ khí âm trầm cuồn cuộn tuôn ra, hòng dùng bạo lực phá tan khe hở đang nuốt chửng mình.

Nhưng khe hở ấy giống như một vũng bùn. Sức mạnh trên người Quỷ Tổ phát ra càng mạnh thì lại lún vào càng nhanh. Gương mặt già nua của lão đột nhiên biến sắc.

- Khốn kiếp!

Thần Đồ không nhịn được mà chửi thề.

- Dương huynh đi mau!

Sắc mặt Dương Khai biến đổi, trong mắt tràn đầy do dự và đấu tranh. Hắn nhìn khe hở không gian đang nuốt chửng tất cả, chỉ còn lại cái đầu của Quỷ Tổ, nhìn Hòa Tảo và Hòa Miêu, vô số ý nghĩ lướt qua trong đầu như điện xẹt.

Hắn đứng sững tại chỗ, trong lòng thiên nhân giao chiến.

Chỉ cần bước thêm một bước, hắn có thể đến được Vực Sâu Hỗn Loạn, từ đó thoát khỏi sự uy hiếp của Quỷ Tổ. Bị khe hở không gian nuốt mất, cho dù là Quỷ Tổ cũng không cách nào tìm được đường ra. Lão sẽ phải nếm trải cuộc sống còn khổ sở hơn ở đại lục kia, cô độc trong khe hở không gian đến cuối đời.

Dương Khai rất muốn nhìn thấy cảnh tượng này.

Nhưng Hòa Tảo, Hòa Miêu cũng sẽ phải chết.

Hắn còn nhớ, lúc đầu khi Quỷ Tổ định ném hắn vào pháp trận không gian để thử nghiệm tính thực dụng của hư không thông đạo, Hòa Tảo là người đầu tiên dũng cảm đứng ra nói giúp hắn vài lời.

- Dương huynh!

Tiếng gào thét của Thần Đồ lại một lần nữa vang lên. Dương Khai đứng chắn trước lối ra khiến y và Bích Nhã không thể đi được. Thần Đồ lại không dám vượt qua Dương Khai, chỉ biết sốt ruột dậm chân.

Bích Nhã cũng vô cùng rối bời, đưa mắt nhìn Dương Khai, không biết hắn sẽ lựa chọn thế nào.

Sự do dự chỉ kéo dài trong nháy mắt, ngay sau đó ánh mắt Dương Khai trở nên kiên định. Hắn thuận tay vung lên, mép vết rách không gian mà hắn xé ra chợt bùng lên những đốm Ma diệm đen kịt. Những đốm Ma diệm ấy lượn lờ, khiến khe hở không gian tạm thời không thể khép lại.

- Hai người đi đi!

Dương Khai nói, một tay tóm lấy Thần Đồ, một tay tóm lấy Bích Nhã, ném họ ra ngoài, sau đó mặt mày âm trầm lao ngược về phía sau.

- Dương huynh!

Thần Đồ biến sắc, trân trối nhìn Dương Khai lướt qua vai mình. Tới khi hoàn hồn thì người đã ở trong Vực Sâu Hỗn Loạn.

Trong loạn lưu không gian, Dương Khai nhanh chóng đến trước khe hở đã nuốt chửng bốn người, nhìn Quỷ Tổ gấp gáp nói:

- Tiền bối nếu muốn sống thì thu lại sức mạnh, đừng gây thêm rắc rối cho ta!

Sắc mặt Quỷ Tổ lúc xanh lúc trắng, nhưng vẫn ngoan ngoãn thu lại sức mạnh, không kháng cự nữa.

- Ta cứu các người ra, đừng hoảng sợ, cũng đừng làm gì cả!

Dương Khai lại nhìn Hòa Tảo, Hòa Miêu nói. Sau đó, hắn ngồi xếp bằng ngay trước mặt bốn người, thần niệm tuôn trào như thác lũ, ngưng tụ thánh nguyên và sức mạnh thần thức tại một điểm, rót vào trong khe hở.

Hắn dung hòa những lĩnh ngộ của mình về ảo diệu không gian vào khe hở này, khiến bản thân và nó sinh ra cộng hưởng, tạm thời khiến nó nghe theo sự khống chế của mình.

Rất nhanh, bốn người đang từ từ bị kéo xuống vui mừng phát hiện ra lực hút đó trở nên yếu dần rồi biến mất không còn tăm hơi. Không chỉ vậy, còn có một luồng năng lượng ngược chiều đang đẩy họ, đưa họ thoát khỏi sự trói buộc của khe hở.

Vẻ mặt cả bốn người đều phấn chấn hẳn lên. Hai tỷ muội Hòa Tảo, Hòa Miêu rưng rưng nước mắt nhìn Dương Khai ở gần trong gang tấc, lòng tràn ngập vui sướng.

Tưởng rằng lần này chết chắc, khó thoát kiếp nạn, không ngờ vào thời khắc cuối cùng lại được Dương Khai quay lại cứu giúp. Họ đều biết hành động lần này của Dương Khai cực kỳ nguy hiểm.

Điều này khiến tâm trạng họ đột ngột thay đổi, một cảm giác kỳ lạ dấy lên trong lòng, khiến họ cảm thấy ấm áp.

Cảm giác này xua tan đi nỗi sợ hãi trong lòng họ, khiến họ trở nên rạng rỡ hẳn lên. Dường như không còn sợ hãi bất cứ nguy hiểm nào nữa.

Ngay cả Nguyệt Hi, trong giây phút ngắn ngủi này cũng đã thay đổi cách nhìn của mình về Dương Khai, khuôn mặt đầy vẻ cảm kích.

- A...

Hòa Miêu đột nhiên chỉ vào phía dưới Dương Khai, kinh hô một tiếng.

Mọi người nhìn theo hướng nàng chỉ, sắc mặt lại một lần nữa biến đổi.

Chỗ Dương Khai đang ngồi đã nứt ra một khe hở, khiến hắn dần dần lún vào trong đó.

Cùng lúc đó, ngày càng nhiều những khe hở liên tiếp xuất hiện. Những khe hở đó dường như muốn nuốt trọn cả không gian vốn đã hỗn loạn đến cực điểm này.

Dương Khai chợt trợn mắt, trầm giọng quát:

- Ra đây!

Nghe thấy tiếng hét của hắn, bốn người mới dám động đậy, lần lượt vội vã chui ra khỏi khe hở.

Nguyệt Hi ở sau cùng, cũng không biết là do lo lắng hay vì lý do gì, một chân lảo đảo, suýt nữa thì ngã nhào. Dương Khai thuận tay nắm lấy eo nàng kéo lên trước khi vô số vết nứt kia mở rộng ra, rồi vọt đi nhanh chóng.

Thân thể Nguyệt Hi phút chốc cứng đờ, cảm nhận được lực đạo và hơi ấm từ bàn tay trên vòng eo mình truyền đến, nàng như bị trúng định thân thuật, không thể vận dụng một chút sức lực nào. Nàng quay đầu nhìn tên tiểu bối bên cạnh, tự dưng nảy sinh một cảm giác an toàn đến kỳ lạ, thân mình như con thuyền nhỏ tìm được bến đỗ bình yên. Điều này làm tâm trạng nàng trở nên vô cùng rối bời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!