Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1031: CHƯƠNG 1031: TINH ĐẾ LỆNH

Trong Tinh Đế Lệnh phong ấn thần thông của Tinh Vực Đại Đế, một khi được kích hoạt, có thể diệt sát cả cường nhân Hư Vương Cảnh.

Dương Khai chấn động, nhất thời không thốt nên lời.

- Thời đại của lão phu, từng có người vận dụng Tinh Đế Lệnh để diệt sát cường nhân Hư Vương Cảnh.

- Nó thật sự có thể diệt sát cường nhân Hư Vương Cảnh sao?

- Nghe đồn là vậy, lão phu cũng chưa tận mắt chứng kiến. Uy lực rốt cuộc ra sao ta không rõ, có lẽ có phần khoa trương, nhưng chắc chắn không phải tầm thường. Giờ đây đã qua bao nhiêu năm, mười tấm Tinh Đế Lệnh e rằng cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Ngươi hãy bảo quản cẩn thận, nếu thật sự gặp phải kiếp nạn không thể hóa giải thì có thể dùng, nhưng nhớ kỹ, Tinh Đế Lệnh chỉ dùng được một lần!

Quỷ Tổ dặn dò.

Dương Khai chợt cảm thấy tấm Tinh Đế Lệnh này nóng bỏng tay, do dự nhìn Quỷ Tổ:

- Tiền bối, lệnh bài quý giá như vậy, vì sao người lại tặng cho ta?

- Lão phu không con cái, không gánh nặng, công lực bản thân cũng đã đạt đến mức không ai dám uy hiếp, giữ vật này có tác dụng gì chứ? Nếu ngươi không muốn, cứ ném đi là được, ta nghĩ mấy người bên kia chắc chắn sẽ rất vui lòng tiếp nhận.

Quỷ Tổ nhếch miệng cười nói.

Lão chỉ tay về phía đám người Thần Đồ cách đó trăm trượng, đang thò đầu ra ngóng nhìn.

Dương Khai quyết đoán cất Tinh Đế Lệnh vào Ma Thần Bí Điển, giấu kỹ trong ngóc ngách kín đáo nhất!

- Vậy thì tốt rồi. Ừm, chi bằng lão phu đưa các ngươi cùng rời đi?

Quỷ Tổ thấy động tác đó của hắn, hài lòng gật đầu.

- Không cần đâu, ta có thể tự tìm đường rời đi.

Dương Khai khéo léo từ chối.

Quỷ Tổ cũng không nói thêm gì, nhếch miệng cười nói:

- Vậy thì được rồi, sống tốt nhé, lão phu đi đây.

Nói đoạn, lão cũng không nán lại lâu, hóa thành một luồng mây đen, cấp tốc bay xa.

Nhìn theo hướng lão rời đi, Dương Khai thần sắc quái dị đứng nguyên tại chỗ suy nghĩ một lát, rồi lắc đầu cười khẽ, quay người đi về phía bọn Thần Đồ.

Mấy người họ đều đứng chết lặng tại chỗ, Thần Đồ và Nguyệt Hi vừa bị Quỷ Tổ nhằm vào, giờ phút này lòng còn sợ hãi, nghĩ đến thủ đoạn thần kỳ của Quỷ Tổ, hai người đều không khỏi rùng mình.

- Dương huynh... Lão ta đi rồi sao?

Thần Đồ khẩn trương hỏi.

- Ừm, đi rồi!

Dương Khai khẽ gật đầu.

- Đi thật rồi sao?

Thần Đồ ngạc nhiên không thôi, vừa rồi Quỷ Tổ bỗng nhiên tới gần Dương Khai, bọn họ đều cho rằng Dương Khai khó thoát kiếp nạn, không ngờ Quỷ Tổ chỉ đứng đó nói chuyện một hồi với Dương Khai, rồi cứ thế rời đi.

Điều này vượt quá dự liệu của mọi người.

- Đi thật rồi.

Dương Khai lặp lại lần nữa.

- Các ngươi không cần lo lắng, thật ra lão ta cũng không tệ, chỉ là tính khí có phần quái đản.

Nghe Dương Khai nói vậy, mọi người không kìm được há miệng thở dốc, cảm thấy nhẹ nhõm cả người.

- Cường nhân đều là như vậy...

Nguyệt Hi cười khổ.

- Bọn họ không bao giờ xem những kẻ như chúng ta ra gì.

- Dương huynh, vừa rồi lão ta và huynh đã nói những gì, xem ra hai người trao đổi có vẻ rất vui vẻ.

Thần Đồ tò mò hỏi.

- Cũng không nói gì, chỉ là cảm tạ ta một phen, rồi răn dạy ta một trận mà thôi...

Dương Khai nhún vai, thuận miệng bịa chuyện. Hắn tin rằng những lời hắn nói cùng Quỷ Tổ, những việc liên quan đến lão, những người này đều không hề hay biết.

Tấm lệnh bài này giá trị quá lớn, một khi tin tức lộ ra ngoài, chỉ sợ sẽ gây ra nhiều phong ba không đáng có.

- Đi thôi, chúng ta rời khỏi nơi này.

Nhìn quanh một lượt, Dương Khai nói.

Mọi người vẻ mặt chua xót nhìn hắn, không ai nhúc nhích.

- Rời đi bằng cách nào?

- Nơi này không phải nơi nào khác, mà chính là Vực Sâu Hỗn Loạn... Sư trưởng của Kiếm Minh bọn ta và của Tử Tinh đều không ở đây.

Nguyệt Hi cười khổ nói.

Bích Nhã kiểm tra Tinh Toa dưới chân, lắc đầu:

- Tinh đồ của ta đã bị vực trường hỗn loạn ở đây đánh hỏng rồi, không có Tinh đồ chỉ dẫn, chúng ta không thể tìm được đường ra.

Vừa mới tự do vui sướng trong chốc lát lại rơi vào tuyệt vọng, sắc mặt mọi người lại khó coi hơn lần trước.

- À, Quỷ Tổ tiền bối vừa chỉ phương hướng cho ta, đi theo ta là được.

Dương Khai thản nhiên nói.

Từng ánh mắt vui mừng lập tức đổ dồn vào hắn.

- Dương huynh, huynh nói là Quỷ Tổ chẳng những không giết huynh, giữ lời hứa lúc trước, lại còn hảo tâm chỉ đường cho chúng ta sao?

- Ừ.

Dương Khai gật đầu.

- Không phải chứ? Sao tự dưng lão ta lại tốt bụng vậy?

Thần Đồ vẫn không dám tin.

- Không thể nào.

- Sự thật chính là như vậy, đi thôi!

Dương Khai lấy Tinh Toa ra, Thần Đồ không chút khách khí đứng lên, cười toe toét nói:

- Dương huynh, ta nhờ cả vào huynh đấy, bí bảo trên người ta mất hết rồi.

- Không có gì.

Một đoàn sáu người, bốn chiếc Tinh Toa, ngươi truy ta đuổi, bay xuyên suốt như chớp giật trong Vực Sâu Hỗn Loạn.

Dương Khai vừa đi trước dẫn đường, tinh thần vừa đắm chìm trong thức hải, kiểm tra tấm Tinh đồ rộng lớn điểm xuyết trên bầu trời thức hải để xác nhận vị trí của mình.

Hắn nhanh chóng nhận ra tấm Tinh đồ này vô cùng đáng quý.

Bởi vì trong tấm Tinh đồ này, hắn có thể thoải mái nhìn thấy hầu hết mọi phương vị, từ đó xác định chính xác phương hướng rời khỏi Vực Sâu Hỗn Loạn, sẽ không bị vực trường nơi đây quấy nhiễu phán đoán của bản thân.

Dương Khai không rõ lão Ô Tác của Tử Tinh đó rốt cuộc có được kỳ ngộ này từ đâu, chỉ có điều nay kỳ ngộ đó lại thuộc về hắn.

Hắn có chút cảm kích Ô Tác, bởi vì nếu không phải lão chết ngay bên cạnh mình, thì hắn cũng không cách nào có được tấm Tinh đồ như vậy, không cách nào hiểu rõ được cách vận chuyển của các ngôi sao trong toàn Tinh Vực cùng nhiều nguy hiểm khác.

Có được tấm Tinh đồ như vậy, Dương Khai có thể đi đến bất cứ nơi nào mình muốn.

Thời gian trôi qua, cả sáu người, ngoại trừ Thần Đồ không ngừng lẩm bẩm, luyên thuyên không ngớt, những người khác đều trầm mặc. Bích Nhã thì lại ngẫu nhiên nói chuyện phiếm với Thần Đồ vài câu, có điều đợi đến khi phát giác được cái sự nói năng lảm nhảm của tên này, nàng cũng bắt đầu cố ý mặc kệ y.

Trải qua cả một chuỗi trắc trở, năm người khác cũng đã xem Dương Khai là hy vọng, lựa chọn tin tưởng hắn vô điều kiện, không hề dị nghị gì đối với mọi chỉ thị của hắn.

Đi theo sau lưng Dương Khai, bọn họ bay liên tục giữa Vực Sâu Hỗn Loạn suốt hai tháng.

Ngày nọ, phía trước bỗng nhiên xuất hiện một cảnh tượng chưa từng gặp trước đây.

Đó là một biển thiên thạch dày đặc, vô số thiên thạch lớn nhỏ rơi lả tả trong Tinh Không, đang bay vun vút dưới một sức mạnh khó hiểu. Biển thiên thạch đó kéo thành một trường tuyến dài không thấy điểm cuối, tựa hồ có thể bao trùm toàn bộ Tinh Vực.

Nhìn thấy biển thiên thạch này, tất cả mọi người không khỏi sáng mắt.

- Sắp thoát khỏi đây rồi!

Thần Đồ quát khẽ.

- Ha ha, cuối cùng cũng sắp thoát khỏi nơi này.

- Làm sao ngươi biết được?

Dương Khai ngạc nhiên hỏi.

- Bên ngoài Vực Sâu Hỗn Loạn có một dải thiên thạch như thế này bao trùm, ai cũng biết mà.

Thần Đồ đáp.

Dương Khai nhìn những người khác, mọi người đều gật đầu.

- Là ta kiến thức nông cạn rồi.

Dương Khai nhéo nhéo cái mũi.

Thần Đồ cười lớn, vỗ vai Dương Khai:

- Dù sao thì ngươi cũng xuất thân từ nơi có hơi... ừm, nhỏ bé mà, không biết cũng là chuyện thường tình, sau này từ từ sẽ biết. Mẹ nó chứ, cả đời này ta sẽ không bao giờ tới Vực Sâu Hỗn Loạn nữa, thật sự là quá nhiều tai họa.

- Một Thiếu Đông Gia của Hằng La Thương Hội như ngươi, sao lại bị bọn Lã Quy Trần bắt? Hộ vệ của ngươi đâu?

Nguyệt Hi đột nhiên lên tiếng hỏi.

- Thiếu Đông Gia của Hằng La Thương Hội?

Bích Nhã che miệng, kinh ngạc hô lên, đôi mắt hiện lên vẻ khác thường nhìn về phía Thần Đồ.

Thần Đồ liếc Nguyệt Hi một cái, cười hề hề:

- Ngươi nhận ra thân phận của ta từ khi nào?

- Không nhận ra, chỉ là đoán thôi. Lúc ở Đại Lục Lơ Lửng, ngươi đã dặn dò Dương Khai truyền tin cho Hằng La Thương Hội, mà tướng mạo ngươi... Có chút giống một đại nhân vật ta từng gặp nhiều năm trước, ừm, đại nhân vật đó tên là Ngải Âu!

Nguyệt Hi trầm giọng nói.

- Ngải Âu? Hội trưởng Hằng La Thương Hội Ngải Âu?

Bích Nhã không ngừng thốt lên kinh ngạc, ánh mắt nhìn Thần Đồ bỗng có chút khác lạ so với lúc trước.

Đến Hòa Tảo và Hòa Miêu cũng không khỏi rùng mình, tựa hồ không ngờ tên Thần Đồ này lại có xuất thân tầm cỡ đó.

Dương Khai lắng nghe cuộc đối thoại của bọn họ, chỉ giữ im lặng, bỗng nhiên hiểu ra địa vị của Thần Đồ hình như không hề nhỏ.

Hằng La Thương Hội, hắn biết được từ Thần Đồ, là một đại thế lực Tinh Vực không hề kém Tử Tinh và Kiếm Minh. Có điều khác với Tử Tinh và Kiếm Minh, bọn họ dựa vào buôn bán là chính, sản nghiệp và các mối làm ăn của thương hội trải rộng khắp toàn bộ Tinh Vực, có qua lại với tất cả các thế lực trong Tinh Vực.

Hằng La Thương Hội chiếm cứ đến mấy ngôi sao tu luyện có vật tư phong phú nhất trong cả Tinh Vực, bọn họ có thể cung cấp rất nhiều vật tư tu luyện khan hiếm cho các thế lực khác.

- Ngươi là con trai của Hội trưởng Ngải Âu?

Bích Nhã kinh ngạc nhìn Thần Đồ.

- Sao trước đây ta chưa từng nghe nói gì về ngươi!

- Con riêng, chưa công khai với bên ngoài.

Thần Đồ cười hề hề.

- Ngươi chưa nghe thấy cũng là điều hiển nhiên.

Nguyệt Hi không khỏi đằng hắng một tiếng, vẻ mặt mất tự nhiên nói:

- Đúng là có tin đồn Hội trưởng Ngải Âu có tính phong lưu, ở bên ngoài gây nên không ít nợ tình...

- Ngươi đã có thân phận như vậy, lúc ấy nói với Lã đại nhân một tiếng là được, ngài ấy muốn tiếp đãi tử tế còn chẳng kịp, đời nào lại ném ngươi vào Động Lực Thất của chiến hạm chứ?

Bích Nhã cười khổ.

Vừa nhắc tới Lã Quy Trần, Thần Đồ liền nghiến răng nói:

- Lão tử nói rồi, nhưng hắn có tin đâu. Nếu không phải nhờ Dương huynh giúp ta, e rằng ta sớm muộn gì cũng chết ở chiến hạm Tử Tinh của các ngươi.

Sắc mặt mọi người tối sầm, cẩn thận ngẫm lại, cảm thấy Lã Quy Trần không tin lời Thần Đồ cũng có lý.

Ngải Âu là một đại nhân vật, lão có mấy người con trai, tên gọi của những người này cũng chẳng phải bí mật. Đột nhiên có một tên tiểu tử chưa từng nghe nói tự xưng là con riêng của Hội trưởng Ngải Âu, e rằng sẽ chẳng ai tin, bất cứ ai cũng sẽ cho là y ăn nói lung tung, đánh lừa người khác.

- Ngươi thật xui xẻo.

Dương Khai nhìn y thông cảm.

- Ai nói không xui xẻo chứ?

Thần Đồ tức giận nói.

- Chuyến này nếu ta chết, thật sự quá oan uổng!

Thấy bộ dạng uất ức của y, Hòa Miêu không nhịn được bật cười khúc khích.

Mọi người vừa nói chuyện, vừa bay xuyên qua biển thiên thạch vô bờ. Ước chừng mấy ngày sau, sáu người rốt cục cũng ra khỏi biển thiên thạch.

Cảnh tượng trước mắt vụt biến đổi, lọt vào tầm mắt là chi chít những vì sao: có Nhật Tinh từ xưa tới nay đã tản ra nhiệt năng cực lớn, cũng có Nguyệt Tinh thanh lãnh buốt giá, còn có rất nhiều ngôi sao tu luyện muôn hình muôn vẻ, tản ra sức sống bừng bừng. Nhiều hơn nữa là những ngôi sao chết đầy tử khí, không mọc nổi một gốc cây ngọn cỏ, nơi đó chẳng có gì, đến linh khí thiên địa cũng không tồn tại, hoang vắng vô biên.

- Ra khỏi đó rồi!

Thần Đồ quát khẽ.

✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!