Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1032: CHƯƠNG 1032: TRẠM DỪNG CHÂN KHỞI ĐẦU

Bốn đạo cầu vồng xanh lướt đến, dừng lại bên ngoài Hỗn Loạn Thâm Vực. Ngắm nhìn cảnh tượng Tinh Vực quen thuộc, ngoại trừ Dương Khai, những người khác đều không kìm được kích động, thân thể run rẩy. Thần Đồ thậm chí còn cất tiếng thét dài, trút bỏ sự phấn khích tận sâu trong nội tâm.

Mãi một lúc sau, tâm trạng mọi người mới dần bình ổn.

- Đây là nơi nào?

Bích Nhã quay đầu nhìn về bốn phía, mặc dù biết nơi đây là bên ngoài Hỗn Loạn Thâm Vực, nhưng không thể xác định vị trí chính xác hơn.

- Ta nhận ra chỗ này. Khi đó ta bị bắt ngay gần đây, nơi đây cách chủ đại lục Thủy Nguyệt Tinh của chúng ta không xa. Ưm, nếu ngự dụng Tinh Toa, chỉ cần một tháng là có thể tới nơi.

Thần Đồ giải thích.

- Thủy Nguyệt Tinh?

Nguyệt Hi đăm chiêu.

- Ngươi nói vậy, ta đã có thể xác định rõ phương hướng rồi. Chủ đại lục Kiếm Tinh của Kiếm Minh đại khái nằm ở vị trí kia.

Nàng chỉ về một hướng trong Tinh Không.

- Chư vị có muốn đến Thủy Nguyệt Tinh mấy ngày không?

Thần Đồ nhìn qua mọi người, đưa ra lời mời. Trải qua kiếp nạn sinh tử, họ đều cảm thấy gần gũi hơn hẳn, mọi ân oán trước kia cũng đã tan biến.

Nguyệt Hi nhìn thoáng qua Dương Khai, có vẻ muốn đồng ý, nhưng rất nhanh thần sắc chợt chua xót mà lắc đầu nói:

- Thôi khỏi. Chuyến này đã tổn thất một chiến hạm Thánh Vương cấp thượng phẩm và mấy trăm tinh nhuệ trong tay ta, ta phải khẩn trương quay trở lại Kiếm Minh bẩm báo lại sự việc này.

Thần Đồ nhìn nàng, có vẻ thông cảm:

- Ngày nào đó nếu ngươi không thể trụ lại Kiếm Minh nữa, thì hoan nghênh đến với Hằng La Thương Hội. Tuy địa vị ta trong thương hội không thể so với mấy tên huynh đệ của mình, nhưng tiến cử một người gia nhập thì vẫn nằm trong khả năng của ta.

Dương Khai đảo mắt, lập tức hiểu chuyến này Nguyệt Hi trở về e rằng sẽ bị Kiếm Minh trách phạt, dù sao tổn thất lần này thật sự quá lớn, hơn nữa lại để mất một tấm Tinh Đế lệnh đã rơi vào tay mình.

- Nếu ngày đó thật sự đến, hãy tính sau...

Nguyệt Hi cười khổ.

Nàng lại một lần nữa nhìn về phía Dương Khai, thần sắc phức tạp. Thật lâu sau, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy:

- Dương Khai, cảm ơn ngươi. Cảm ơn ngươi có thể đưa ba sư đồ chúng ta thoát khỏi lồng giam đó, cảm ơn ngươi đã cứu mạng bọn ta ở vết nứt không gian.

Nàng ngập ngừng một lát, rồi lại khẽ nói:

- Mặt khác... Thực xin lỗi!

Nói như vậy xong, nàng cúi người hành lễ, chân thành xin lỗi vì những chuyện không vui giữa nàng và Dương Khai trước kia.

Dương Khai lạnh nhạt gật đầu, chấp nhận lời xin lỗi của nàng.

- Chư vị, ba sư đồ chúng ta xin cáo từ trước.

Nguyệt Hi nói xong, quay người bay về hướng Kiếm Tinh.

- Dương Khai, ngươi bảo trọng nhé, hi vọng chúng ta còn có ngày gặp lại!

Hòa Miêu vẫy tay lia lịa chào Dương Khai, ánh mắt lộ vẻ lưu luyến không rời.

- Bảo trọng.

Hòa Tảo gật đầu ra hiệu.

- Các ngươi cũng thế!

Dương Khai mỉm cười phất tay, nhìn bóng họ càng lúc càng xa, khuất dần giữa Tinh Vực bao la.

- Họ không đi, đừng nói Dương huynh cũng sẽ cự tuyệt chăng?

Thần Đồ nhìn qua Dương Khai hỏi.

- Ta thì sao cũng được. Dù sao cũng chỉ vừa đặt chân đến Tinh Vực, tạm thời vẫn chưa nghĩ ra muốn đi đâu, càng không có nơi dừng chân cố định.

Dương Khai nhếch miệng cười.

- Đưa ngươi về Thủy Nguyệt Tinh cũng không sao.

- Vậy ta cảm tạ Dương huynh, chứ nếu một mình ta bay về Thủy Nguyệt Tinh, e rằng nửa đường đã bỏ mạng rồi.

Thần Đồ mừng rỡ.

- Vậy chúng ta đi thôi.

- Chờ đã.

Dương Khai nói, quay đầu về phía Bích Nhã, thản nhiên cất lời:

- Ngươi cũng nên đi đi.

- Ta đi đâu đây?

Bích Nhã ngạc nhiên.

- Ta không biết, ngươi muốn đi nơi nào thì đi, miễn đừng theo ta là được rồi.

Bích Nhã ánh mắt sáng rỡ, bất ngờ nhìn Dương Khai:

- Ngươi nói... Ta tự do rồi?

- Ở đại lục đó, ta đã nói với ngươi, sau khi rời khỏi đó, ta và ngươi mỗi người một ngả. Từ trước đến nay ta chưa từng muốn trói buộc ngươi.

- Vậy tại sao ngươi...

Bích Nhã ngơ ngác nhìn Dương Khai, không hiểu nếu hắn đã sớm có ý định như vậy, tại sao lại muốn lấy lạc ấn thần hồn, khống chế sinh tử của mình.

- Đó là một sự trừng phạt dành cho ngươi. Ngươi không như những người khác, chúng ta lúc trước có không ít ân oán. Lã Quy Trần ta có thể vứt bỏ, mặc hắn tự sinh tự diệt. Nhưng đưa ngươi đi, ngươi phải trả giá, và lạc ấn thần hồn của ngươi chính là cái giá đó!

Dương Khai trầm giọng nói:

- Lạc ấn đó ta sẽ bảo quản, để đảm bảo ngươi sẽ không tiết lộ bí mật của ta, không mang lòng oán hận, xem ta là kẻ thù. Có lẽ sau mấy chục, trăm năm nữa, ta sẽ trả lại cho ngươi.

Bích Nhã lòng khẽ nhói, nàng nhìn Dương Khai xa xăm, cắn môi nói:

- Vậy nếu như ngươi không cẩn thận mất mạng thì phải làm sao?

- Ngươi cầu nguyện đi, cầu cho ta trường mệnh bất tử, thọ cùng trời đất!

Dương Khai nghiêm trang nhìn nàng.

Bích Nhã không kìm được phì cười:

- Lòng tham của ngươi cũng lớn quá rồi đó... Thôi vậy, dù sao ta có thể sống sót thoát ra đã là điều đáng mừng rồi. Lạc ấn đó ngươi muốn giữ thì cứ giữ đi! Có điều hiện giờ ta cũng không còn nơi nào để đi, Tử Tinh ta không dám trở về. Nhiều người mất tích đến vậy, chỉ mình ta trở về chắc là sẽ bị chất vấn. Ưm, Thần Đồ thiếu gia, ngươi tiến cử ta vào thương hội của ngươi được không? Công lực của ta cũng không thấp, đã đạt Nhập Thánh tam tầng cảnh. Sống ở đại lục đó lâu như vậy, được nơi đó bồi dưỡng, ta cảm giác mình sắp tấn thăng Thánh Vương Cảnh rồi. Tu vi này dùng để vận chuyển vật tư cho ngươi cũng được mà.

Thần Đồ ngẫm một lát rồi gật đầu:

- Nếu ngươi thật sự lên Thánh Vương Cảnh, Thương Hội ta rất vui lòng tiếp nhận.

- Vậy thì tốt quá, ta cùng hai người về Thủy Nguyệt Tinh. Không quá một tháng, ta nhất định sẽ thăng cấp.

Bích Nhã hoan hô, vừa nói vừa đá lông nheo với Dương Khai:

- Ngươi đúng là không biết trân trọng nô bộc này đó, về sau đừng hối hận nhé.

- Thương hội các ngươi có thể tiếp nhận nữ nhân?

Dương Khai ngạc nhiên nhìn qua Thần Đồ.

- Có vấn đề gì sao?

Thần Đồ khó hiểu.

Dương Khai lắc đầu, không nói thêm gì. Rõ ràng Bích Nhã tu luyện công pháp thải dương bổ âm, tà ác đến cực điểm. Một nữ nhân như vậy nếu ở Thông Huyền đại lục, chắc chắn sẽ trở thành kẻ bị người người công kích, e rằng chưa đợi nàng mạnh lên đã bị giết chết rồi.

Ở Thông Huyền đại lục, vệ đạo sĩ và những nhân sĩ tự xưng chính nghĩa không hề ít.

Họ không thể chấp nhận được người như Bích Nhã.

Có thể thấy, Thần Đồ dường như không để tâm đến điều này, lại còn có lòng dẫn nàng đến thương hội.

Tinh Vực và Thông Huyền đại lục quả nhiên không giống nhau, họ dường như không quá quan tâm đến tà ác, chỉ cần có thực lực là đủ.

- Này, ta là nữ nhân thế nào cơ chứ?

Bích Nhã lập tức không vui. Sau khi xác định Dương Khai không ép buộc mình như lúc trước nữa, nàng lập tức nhẹ nhõm cả thể xác và tinh thần, không còn bó buộc.

- Ngươi là nữ nhân như thế nào chả phải ngươi biết rõ sao?

Dương Khai lườm nàng.

- Chẳng phải chỉ là thủy tính dương hoa, phong lưu thành tính thôi sao? Đàn ông các ngươi đều như thế, tại sao nam nhân có thể mà nữ nhân lại không?

Bích Nhã bất mãn la oai oái.

- Được rồi được rồi, chúng ta đi thôi, ta chỉ muốn quay trở lại Thủy Nguyệt Tinh nghỉ ngơi ngay thôi.

Thần Đồ cắt ngang màn ồn ào giữa hai người, chỉ phương hướng cho Dương Khai. Dương Khai lập tức ngự dụng Tinh Toa, bay về phía đó.

Suốt dọc đường không ai nói gì, chỉ có tiếng cười khanh khách không chút kiêng dè của Bích Nhã. Nàng tựa như một chú chim hoàng oanh thoát khỏi lồng, cười không ngừng suốt chuyến đi.

Dương Khai nhanh chóng phát hiện, Tinh Toa dưới chân nàng dường như bay nhanh hơn Tinh Toa của mình.

Điều này không đơn thuần là vì hắn đang dẫn theo Thần Đồ, mà là vì Tinh Toa của nàng có cấp bậc cao hơn.

Điều này khiến Dương Khai âm thầm hạ quyết tâm, chờ đến Thủy Nguyệt Tinh, nhất định phải đổi một chiếc Tinh Toa cao cấp hơn, bởi vì sau này có thể hắn sẽ có rất nhiều lúc phải bay giữa Tinh Không, một chiếc Tinh Toa tốt có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian cho hắn.

Thần Đồ rất am hiểu địa thế xung quanh Thủy Nguyệt Tinh, dưới sự chỉ dẫn của y, ba người tránh được rất nhiều hiểm nguy.

Một ngày nọ, phía trước bỗng nhiên xuất hiện một ngôi sao khổng lồ rực rỡ ánh sáng. Ngôi sao đó tỏa ra sinh khí nồng đậm cùng năng lượng thiên địa dồi dào.

Đứng trên Tinh Toa, Dương Khai hai mắt sáng rực, lập tức hiểu ra đây chính là chủ đại lục Thủy Nguyệt Tinh của Hằng La Thương Hội mà Thần Đồ đã nhắc đến.

Toàn bộ ngôi sao được một tầng mây trắng bao phủ. Từ Tinh Không, mơ hồ có thể thấy được đại lục và đại dương trải dài trên ngôi sao này, cùng với những quần thể kiến trúc rậm rạp chằng chịt, sừng sững ở những vị trí khác nhau. Trong những quần thể kiến trúc đó, có không ít những chấm đen nhỏ đang hoạt động.

Đó chính là sinh linh!

Dương Khai tinh thần chấn động, biết rằng đến tận lúc này, hắn mới thật sự đặt chân thành công đến Tinh Vực.

Hắn rời khỏi Thông Huyền đại lục, cứ mãi lưu lạc, xâm nhập thăm dò, nhưng chưa thực sự được chiêm ngưỡng những điều đặc sắc trong Tinh Vực, chưa thực sự đặt chân đến những ngôi sao tu luyện nơi các sinh linh hội tụ.

Thủy Nguyệt Tinh là trạm đầu tiên hắn đặt chân đến!

Tâm trạng hắn không khỏi có chút kích động.

- Bên kia!

Thần Đồ chỉ hướng bên trái.

- Chúng ta đi bên kia, hành cung của ta nằm ở hướng đó.

- Ừ.

Dương Khai đi theo lời chỉ dẫn của y.

Chẳng bao lâu sau, ba người xuyên qua tầng mây dày đặc, đáp xuống Thủy Nguyệt Tinh.

Ngôi sao đó truyền đến một lực hút, kéo Tinh Toa rơi xuống. Tuy nhiên, lực hút này cũng không quá mạnh, Dương Khai có thể thoải mái vận sức ngăn cản.

Sau khi xuyên qua tầng mây, đất trời bỗng chốc sáng bừng, mọi cảnh vật của Thủy Nguyệt Tinh lập tức khắc sâu vào tầm mắt hắn.

Dương Khai như một kẻ nhà quê, hết nhìn chỗ này lại ngó chỗ kia, tỏ vẻ vô cùng mới lạ.

Thấy hắn tỏ ra mới lạ vậy, Bích Nhã và Thần Đồ liếc nhau, không nhịn được cười thầm.

Họ đều biết Dương Khai đến từ một đại lục cấp thấp, có lẽ trước kia chưa từng trải qua cảnh tượng như vậy.

Trên bầu trời, từng đạo quang mang xanh biếc lướt qua lướt lại, đó là các võ giả đang ngự dụng Tinh Toa.

Không giống ở Thông Huyền đại lục, chỉ mình Dương Khai có được bí bảo Tinh Toa này, ở Thủy Nguyệt Tinh, cảnh tượng phi hành nhanh như điện chớp này lại vô cùng phổ biến.

Thần Đồ tiếp tục chỉ dẫn phương hướng, vẫn chưa vội cho Dương Khai hạ cánh.

Dọc đường họ đi qua rất nhiều thành trì nguy nga tráng lệ. Ở trong những thành trì đó, có vô vàn chủng tộc sinh linh chung sống hòa bình.

Dương Khai nhìn thấy Ma tộc, Yêu tộc đã hóa hình, Giác tộc trong ký ức của Đại Ma Thần, và cả những chủng tộc mà hắn chưa từng biết tên...

Họ cùng sinh hoạt tại một nơi, không hề có bất kỳ khái niệm phân biệt chủng tộc nào.

- Một thế lực, làm sao có thể chưởng quản được nhiều ngôi sao tu luyện như vậy, và làm thế nào để thực sự chưởng quản chúng?

Dương Khai vẻ mặt khó hiểu. Lúc trước, hắn thân là Thánh chủ Cửu Thiên Thánh Địa, công việc bận rộn ngập đầu. Chỉ một Cửu Thiên Thánh Địa đã khiến hắn mệt mỏi vô cùng, hắn rất khó tưởng tượng nếu cả Thông Huyền đại lục đều bị hắn nắm giữ trong tay thì sẽ là cảnh tượng ra sao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!