Chính vì thiên địa năng lượng khan hiếm, Nhập Thánh Cảnh mới trở thành cấp bậc tu luyện tối cao của võ giả Thông Huyền Đại Lục. Từ trước đến nay, duy nhất Đại Ma Thần đột phá được bức tường ngăn cách này, tiếc thay, y chưa kịp khám phá Tinh Vực đã quy tiên, chỉ để lại những truyền thuyết lưu truyền hậu thế.
Tu vi bất túc, vật tư khan hiếm khiến võ giả Thông Huyền Đại Lục không đủ điều kiện, cũng chẳng có khả năng khám phá Tinh Vực. Một khi bước vào, họ chỉ có thể bị giam cầm tại đó, vĩnh viễn không thể nhận thức được sự muôn màu muôn vẻ của Tinh Vực.
Nhưng điều này cũng giúp Thông Huyền Đại Lục tránh khỏi kiếp nô dịch.
Sức mạnh của tất cả võ giả Thông Huyền Đại Lục vẫn không đủ để khiến nó có thể chiếm giữ một vị thế cao trong Tinh Vực. Nếu như nó dung nhập vào Tinh Vực, ắt sẽ chỉ bị các thế lực cường đại nô dịch.
Dương Khai bình tĩnh phi hành trên Thủy Nguyệt Tinh, xuyên qua trùng điệp núi non, vượt qua biển cả hoang mạc, trong chớp mắt đã vượt qua trăm dặm. Hắn phát hiện ra rất nhiều thành trì và nơi sinh linh tụ tập.
Những thành trì này có lớn có nhỏ, cơ bản đều vô cùng sầm uất. Chỉ có một vài vị trí cực kỳ xa xôi thì số lượng sinh linh hoạt động trong thành trì mới thưa thớt hơn đôi chút.
Cũng giống với Thông Huyền Đại Lục, mỗi thành trì đều có một vị Thành chủ tọa trấn. Mức độ phồn hoa của các thành trì khác biệt, tu vi của các Thành chủ này cũng có cao có thấp.
Rất nhiều những nhân vật cấp bậc Thành chủ đều là tu vi Thánh Vương Cảnh, thậm chí ở một số khu vực nhỏ thì Thành chủ chỉ có cảnh giới Nhập Thánh Cảnh.
Điều này làm Dương Khai ý thức được số lượng cường giả Phản Hư Cảnh ở bất cứ một thế lực nào cũng đều không quá nhiều. Họ là trụ cột vững chắc của mỗi thế lực.
Năng lượng thiên địa ở mỗi nơi cũng có khác biệt rất lớn. Có những nơi thiên địa linh khí nồng đậm, có những nơi khá loãng.
Những thành trì này thảy đều thuộc về Hằng La Thương Hội, cống hiến sức mạnh cho Hằng La Thương Hội trong phạm vi quản hạt của mình, tích lũy của cải từng chút một, tích tiểu thành đại, mới tạo nên con quái vật khổng lồ Hằng La Thương Hội này.
Dương Khai du hành ngắm cảnh, cũng chẳng có ai để ý hắn, càng không gây ra phiền toái gì.
Hắn nghe ngóng được rất nhiều việc thú vị.
Ví dụ như Hội trưởng Ngải Âu phong lưu thành tính, như ngày tuyển chọn nhân tài của Thương Hội sắp bắt đầu, ví dụ nữa là những người con nối dõi của Ngải Âu...
Trái lại không hề nghe người ta bàn tán về Thần Đồ. Dường như ở Thủy Nguyệt Tinh, thân phận của Thần Đồ - kẻ con riêng này cũng không công khai ra ngoài. Điều này cũng không khó giải thích lý do vì sao mà Lã Quy Trần cũng không hề hay biết sự tồn tại của y.
Dương Khai mất một đến hai tháng chu du khắp Thủy Nguyệt Tinh, đều đã có thêm hiểu biết sâu sắc về tinh cầu tu luyện này và Hằng La Thương Hội. Chiếc Tinh Toa mới có được cũng trong thời gian này đã hoàn toàn dung hợp với hắn, dễ dàng sai khiến.
Trong lòng Dương Khai vẫn nuôi dưỡng một kỳ vọng nhỏ nhoi, kỳ vọng Tô Nhan sẽ ở một nơi nào đó trên tinh cầu tu luyện này, cho nên hắn mới không tiếc sức lực mà phi hành như bay.
Nhưng Tô Nhan rõ ràng là không ở đây. Hắn với Tô Nhan tâm ý tương thông, chỉ cần khoảng cách không quá xa thì đều có thể cảm nhận được sự tồn tại của đối phương.
Hắn không hề thất vọng, bởi lẽ vốn dĩ hắn cũng chẳng kỳ vọng có thể dễ dàng tìm thấy Tô Nhan như vậy.
Khoảng chừng hai tháng sau, Dương Khai trở về. Lần này hắn không dừng lại ở bất cứ nơi nào mà trực tiếp phi về hướng hành cung của Thần Đồ.
Một ngày nọ hắn đi qua một sơn cốc, thần niệm phóng ra, chợt phát giác vô số khí tức sinh mệnh dao động từ đó truyền đến.
Hắn không hề để tâm, tránh gây ra phiền toái không đáng có, còn cố ý chuyển hướng, chuẩn bị vòng qua nơi khác.
Thời gian này hắn vẫn luôn cẩn trọng hành sự, chính là không muốn kết thù kết oán với kẻ khác.
Ở giữa không trung, hắn tùy ý liếc mắt nhìn về phía bên kia, phát hiện ra trên bình địa của sơn cốc có một chiến hạm không quá lớn đang bỏ neo. Cửa khoang chiến hạm mở rộng, các võ giả bên trong không ngừng ra vào.
Bên cạnh chiến hạm chất đống rất nhiều vật liệu. Những võ giả kia hình như đang chuyển số vật tư này vào trong chiến hạm.
Trải qua khoảng thời gian học tập này, Dương Khai cũng biết được kiến thức phổ thông về một số thứ. Ví dụ như có một số vật tư là không thể cho vào trong nhẫn không gian. Những vật tư ấy hoặc là có yêu cầu cực kỳ hà khắc đối với không gian chứa đựng, một khi đặt vào nhẫn không gian sẽ làm tổn hại đến công năng của vật tư; hoặc là thể tích quá lớn, trọng lượng quá nặng không cách nào cất vào nhẫn không gian.
Lúc này sẽ cần đến chiến hạm để vận chuyển.
Cho nên trong bất cứ một thế lực lớn nào thì cũng đều không thể thiếu sự hiện diện của chiến hạm. Dùng chiến hạm vận chuyển tốc độ nhanh, chở được số lượng lớn, lại tương đối an toàn.
Chiến hạm bỏ neo ở sơn cốc này dài khoảng ba mươi trượng, chỉ lớn bằng một nửa chiến hạm Dương Khai từng thấy. Đoán chừng chỉ là chiến hạm Thánh Vương cấp hạ phẩm hoặc trung phẩm.
Bên cạnh chiến hạm có một người thanh niên vận cẩm phục đứng đó, vẻ ngoài hào hoa phong nhã, đang chuyện trò vui vẻ với người bên cạnh.
Người thanh niên này tướng mạo vô cùng đặc biệt, da dẻ mềm mịn, dung nhan còn xinh đẹp hơn cả nữ nhân, mái tóc dài xõa tự do trên vai.
Bên cạnh y, rất nhiều nữ võ giả đều mê mẩn nhìn trộm y, ánh mắt ai nấy đều ẩn chứa đầy tình ý. Dường như chỉ cần một lời của y, tất cả đều tự nguyện dâng hiến cả thân thể lẫn trái tim để y đùa bỡn.
Dương Khai không khỏi nhìn hắn thêm một lần.
Ánh mắt lướt qua khiến người này cảnh giác. Y ngẩng đầu lên, cách mấy ngàn dặm đối mắt với Dương Khai, chợt vẻ mặt tuấn tú trầm xuống, vẫy tay chỉ về hướng Dương Khai đang ở trên không, khẽ nói vài câu.
Ngay sau đó, mấy đạo Tinh Toa lóe sáng, nhất tề bay về phía Dương Khai.
Dương Khai không hiểu vì sao y lại nhắm vào mình.
Tốc độ không giảm, Dương Khai nhanh chóng bỏ chạy, mấy đạo ánh sáng kia theo sát phía sau, không ngừng truy kích.
Nơi này rất hẻo lánh, trong phạm vi thần niệm thăm dò của Dương Khai, căn bản không hề thấy một bóng người. Đến cả thiên địa linh khí nơi đây cũng vô cùng loãng, dường như vốn không có sinh linh định cư.
Trên Thủy Nguyệt Tinh không thiếu những nơi như thế này, đây chỉ là một trong số đó mà thôi.
Đuổi theo sau tất cả có ba người. Từ ba động năng lượng mà họ phát ra, có thể đoán trong ba người có hai võ giả Nhập Thánh tam tầng cảnh, một người là Thánh Vương Cảnh!
Tu vi của tên Thánh Vương Cảnh này chắc hẳn cũng không cao lắm. Từ trên người y, Dương Khai không cảm nhận được áp lực quá lớn, đoán chừng chỉ là Thánh Vương nhất tầng cảnh!
Hiểu rõ tu vi của bọn họ, Dương Khai trong lòng bình tĩnh, không những không muốn bỏ chạy, ngược lại còn muốn dừng lại đọ sức một phen, xem công lực của mình đến nay rốt cuộc thế nào.
Từ sau khi dung hòa chuyển hóa Thánh Nguyên thuộc tính trong cơ thể, hắn vẫn chưa giao đấu với võ giả Thánh Vương Cấp. Hắn rất muốn biết sức chiến đấu của mình bây giờ có thể sánh ngang với Thánh Vương Cấp không!
Ý niệm vừa nảy sinh, Dương Khai liền dừng bước, xoay người nhìn về phía sau.
Ba người kia thấy Dương Khai dừng lại ai nấy đều hớn hở, nhanh chóng lao tới, tạo thành thế ba mặt bao vây Dương Khai ở chính giữa. Tất cả đều mang vẻ mặt bất thiện, hướng về Dương Khai.
- Các vị, các vị đuổi theo ta làm gì, chúng ta không thù không oán đúng không?
Dương Khai điềm nhiên hỏi.
- Chúng ta đương nhiên không thù không oán!
Cường giả Thánh Vương Cấp kia gật gật đầu.
- Tuy nhiên, tiểu tử ngươi đã thấy việc không nên thấy, chỉ trách số ngươi không may, lại đi ngang qua đây vào lúc này!
Dương Khai nhướn mày, lập tức hiểu ra rốt cuộc là chuyện gì.
Chuyện vận chuyển vật tư vào chiến hạm bên kia đại khái không phải chuyện gì tốt đẹp. Cho nên bọn chúng mới chọn cái nơi vắng người và xa xôi như thế để tiến hành. Nào ngờ còn có kẻ rảnh rỗi như mình vô ý đi ngang qua, nhìn thấy hết thảy.
Từ thần thái và ngữ khí của đối phương, có thể đoán được việc này rõ ràng không thể bỏ qua.
- Ngươi có di ngôn gì có thể để lại, nếu thuận tiện ta sẽ thay ngươi truyền đạt đến người thân.
Cường giả Thánh Vương Cấp thản nhiên nói, bộ dạng như đã ăn chắc Dương Khai.
Cùng lúc y nói, tên võ giả Nhập Thánh tam tầng cảnh đứng sau Dương Khai đột nhiên động thủ. Một luồng năng lượng linh động từ trong cơ thể y tràn ra, một đạo đao mang sắc bén vô cùng lớn không một tiếng động nhanh chóng chém về phía lưng Dương Khai, ý muốn chém hắn ra làm đôi.
Đao mang tốc độ cực nhanh, trong giây lát đã vọt tới cách Dương Khai ba tấc.
Trên gương mặt tên võ giả đó nở nụ cười khinh thường, dường như đã nhìn thấy trước cảnh tượng Dương Khai bị chém giết.
Với tu vi Nhập Thánh tam tầng cảnh của y, đánh lén một thanh niên Nhập Thánh nhị tầng cảnh thì không có khả năng thất thủ.
Đao mang suôn sẻ chém vào người tên thanh niên này, trực tiếp đâm xuyên.
Nhưng quỷ dị thay, không hề có lấy một giọt máu nào chảy ra. Bóng dáng tên thanh niên này ngược lại còn dần mờ đi, biến mất tăm.
Kẻ động thủ đó mắt nheo lại, tim đập loạn, không nghĩ nhiều nữa, nhanh chóng lùi lại phía sau.
- Cẩn thận!
Tiếng hét cất lên từ miệng võ giả Thánh Vương Cảnh. Con ngươi của y bỗng dưng trợn trừng, giống như nhìn thấy điều gì đó không thể tưởng tượng nổi, cao giọng nhắc nhở đồng bọn.
Phản ứng của tên này cũng cực nhanh. Dù sao có thể tu luyện đến Nhập Thánh tam tầng, đã trải qua vô số lần chiến đấu sinh tử, thì khả năng ứng biến tương đối xuất chúng.
Khoảnh khắc nghe thấy lời nhắc nhở, thân hình đang lùi về phía sau liền chuyển hướng, xông lên trước.
Chợt y nhìn thấy hai tên đồng bọn của mình thần sắc kinh hãi tột cùng. Vẻ mặt đó giống như tự nuốt lưỡi vào bụng vậy.
Một luồng ba động năng lượng hoang mang từ trên đỉnh đầu truyền xuống. Năng lượng đó lúc nóng lúc lạnh, không ngừng chuyển đổi khiến người ta không cách nào phòng ngự.
Ngẩng đầu lên, y nhìn thấy một chưởng ấn khổng lồ đang đánh úp về phía mình. Chưởng ấn đó che kín cả bầu trời, che khuất ánh sáng trước mắt, khiến y không thể nào nhìn thấy vật khác, chỉ còn lại bàn tay này nuốt lấy thần hồn y.
Đó là một bàn tay cháy bừng ngọn Ma Diễm đen kịt, cả đời này y chưa từng thấy năng lượng nào quái dị đến vậy.
Già Thiên Thủ!
Y muốn chạy nhưng không có lối thoát. Bàn tay khổng lồ che kín tất cả mọi đường lui của y.
Uỳnh...
Một tiếng nổ vang, tên võ giả này bị bàn tay nuốt mất, năng lượng điên cuồng chiếm đoạt thân thể y, tiếng kêu thảm thiết phát ra. Y như sao băng rơi xuống, xương cốt toàn thân gãy rời, thân thể hư hao, từng đám Ma Diễm bùng cháy trên thân xác y, dù y có dùng sức lực thế nào cũng không thể dập tắt được thứ Ma Diễm này.
Dương Khai một chiêu đắc thủ, ngưng tụ ra một cây Tru Thiên Mâu. Nhân lúc hai tên còn lại đang kinh hãi thất thần, hắn hung hãn ném về phía một tên võ giả Nhập Thánh tam tầng cảnh.
Đối phương vội vàng dốc sức chống cự, một tấm Bí bảo khiên được y lôi ra. Tấm Bí bảo khiên ấy đẳng cấp không thấp, phát ra ba động năng lượng của Thánh cấp thượng phẩm, xoay tròn xung quanh trước người y.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay