Chiếc khiên bí bảo này đã nhiều lần giúp gã võ giả Nhập Thánh tam tầng cảnh hóa giải đòn tất sát, y xem nó là vật phòng ngự mạnh nhất của mình.
Tấm khiên vừa được tung ra, y liền cảm thấy an tâm hơn đôi chút. Đang định phản kích thì một tiếng “rắc” giòn tan vang lên, y kinh hãi cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy chiếc khiên bí bảo của mình đã bị trường mâu Ma diệm đâm thủng, linh tính hoàn toàn tiêu tan, quang mang trên khiên cũng lụi tàn.
Y không kìm được mà thét lên một tiếng kinh hãi.
Vù vù vù...
Ba cây Tru Thiên mâu nối đuôi nhau bắn tới không một chút ngừng nghỉ, chiếc khiên bí bảo nổ tan thành từng mảnh. Những cây trường mâu kia dễ dàng xuyên thủng nhục thể của y, tấm thân mạnh mẽ của một Nhập Thánh tam tầng cảnh lúc này lại mỏng manh như tờ giấy.
Sức sống trong đôi mắt y nhanh chóng lụi tàn, ánh sáng trong mắt mờ dần rồi y rơi thẳng xuống mặt đất.
Trong nháy mắt, ba kẻ vây công Dương Khai đã một chết, một bị thương!
Kẻ tử trận trên người có mấy lỗ máu, xác thịt bị thiêu cháy đen, khiến thần hồn của y vừa thoát ra cũng không thể chạy thoát khỏi sức nóng của Ma diệm, linh thể thần hồn méo mó nhanh chóng tan biến như tuyết gặp nắng gắt.
Kẻ bị thương vẫn đang gào rú thê thảm trên mặt đất, Ma diệm nuốt chửng lấy y, khiến tiếng kêu la mỗi lúc một yếu đi, rồi dần dần tắt hẳn.
Chỉ còn lại một gã võ giả Thánh Vương nhất tầng cảnh, đang nheo mắt nhìn xoáy vào Dương Khai, thần sắc ngưng trọng vô cùng.
Y không dám tưởng tượng nổi, một tên thanh niên chỉ mới Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh lại có thể dễ dàng giết chết hai võ giả có tu vi cao hơn hắn một tầng. Thậm chí hắn còn không hề thở dốc, dáng vẻ ung dung thoải mái như vừa nghiền chết hai con kiến.
Lúc này, trên gương mặt của tên thanh niên đó cũng thoáng hiện vẻ kinh ngạc, dường như chính bản thân hắn cũng có phần bất ngờ.
Một luồng khí tức cuồng bạo khát máu lặng lẽ trỗi dậy từ sâu trong cơ thể, khiến khí thế của hắn bỗng chốc được nâng lên một tầm cao mới.
Nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của hắn, gã võ giả Thánh Vương Cảnh này không kìm được mà rùng mình, y bỗng có ảo giác rằng người mình đang đối mặt hoàn toàn không phải là một đối thủ Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, mà là một cường nhân mạnh hơn mình rất nhiều.
Chưa chiến mà y đã nảy sinh ý định rút lui! Y không chắc liệu mình có thể chiến thắng đối phương hay không.
- Huyền Thiên kiếm!
Dương Khai chợt quát khẽ, trên tay bỗng ngưng tụ thành một thanh trường kiếm Ma diệm. Thân kiếm uyển chuyển, sắc đen lập lòe, mũi kiếm khổng lồ chém thẳng về phía kẻ cuối cùng.
Đối phương cuối cùng cũng hoàn hồn, tiếng gầm cố nén bật ra từ cổ họng, trong thức hải chợt bùng phát một luồng sóng năng lượng kỳ lạ. Theo gợn sóng đó, một vật khổng lồ chợt bắn ra từ ấn đường của y.
Đó là một con bọ cạp kim giáp dài năm sáu trượng, toàn thân bao bọc trong lớp vỏ cứng rắn, đôi mắt hung hãn quét nhìn khắp Tinh Vực.
Bọ cạp kim giáp vừa xuất hiện đã tỏa ra chướng khí màu xanh lục nồng nặc, làm ô uế không khí trong phạm vi mấy chục dặm. Cặp càng mạnh mẽ của nó va vào nhau phát ra tiếng ken két như kim loại ma sát, khiến người ta không rét mà run.
Mũi kiếm bốc lên Ma diệm hừng hực chém lên lớp vỏ của con bọ cạp, song lại không thể gây thương tổn cho nó, chỉ để lại vài vết xước nông. Ma diệm hừng hực nhanh chóng bị chướng khí xanh lục nuốt chửng, chẳng mấy chốc đã tắt ngóm.
Thấy bọ cạp kim giáp có thể cản được Ma diệm, gã võ giả Thánh Vương Cảnh đó cười lớn, giọng điệu dữ tợn:
- Tiểu tử, lá gan ngươi không nhỏ, dám giết người của thương hội ở Thủy Nguyệt Tinh, ngươi chết chắc rồi!
- Các ngươi là người của Hằng La Thương Hội?
Dương Khai nheo mắt lại.
- Bớt lời thừa, nạp mạng đi!
Gã này không muốn nói nhiều với Dương Khai, y chỉ tay một cái, con bọ cạp kim giáp liền bay vút về phía Dương Khai, hai chiếc càng khua múa, từng luồng u quang xanh lục từ chiếc đuôi của nó bắn ra, chứa đựng sức mạnh có thể ăn mòn thần hồn.
Con bọ cạp này cực kỳ đáng sợ, toàn thân nó kịch độc, ai dính phải là chết. Điều khiến các võ giả phải e sợ là độc tố của nó không những xâm nhiễm nhục thể mà còn có thể ảnh hưởng đến thần thức. Vì vậy, những nơi có loài bọ cạp này xuất hiện đều bị các võ giả xem là cấm địa, chỉ có những nhân tài kiệt xuất mới dám động vào chúng.
Gã võ giả Thánh Vương Cảnh này hiển nhiên trước kia đã từng giết một con bọ cạp kim giáp, luyện hóa linh hồn của nó thành vũ khí cho riêng mình.
Giao chiến với Dương Khai, y không chút do dự mà thả nó ra.
Nó là linh thể thần hồn của bọ cạp kim giáp, sở hữu tất cả năng lực của con bọ cạp lúc còn sống. Tuy không có thân xác, nhưng sức mạnh thần thức vững chắc lại có thể ngăn cản rất nhiều thương tổn.
Huyền Thiên kiếm của Dương Khai công kích vô hiệu.
Thấy nó xông về phía mình như chớp giật, hòng xé nát bụng mình, sức mạnh trong thức hải Dương Khai ầm ầm bộc phát, tụ lại một chỗ, cuốn về phía nó.
Thấy hắn có hành động này, gã võ giả Thánh Vương Cảnh nọ không kinh ngạc mà ngược lại còn mừng rỡ, chẳng những không ngăn cản mà còn thích thú nhìn sang.
Tên thanh niên này rõ ràng không biết sự lợi hại của bọ cạp kim giáp, thấy nó chỉ là một linh thể thần hồn nên mới dùng sức mạnh thần thức để đối phó, nhưng đâu biết rằng thứ độc tố kia sức mạnh thần thức hoàn toàn không thể ngăn cản.
Y dường như đã thấy trước kết cục của Dương Khai.
Hai luồng sức mạnh vô hình va vào nhau, cái bóng khổng lồ của bọ cạp kim giáp chợt khựng lại, cặp càng quơ cào kịch liệt, cái đuôi sắc nhọn cũng không ngừng quất vào không khí, phát ra những tiếng vù vù, từng luồng u quang xanh lục từ đuôi nó bắn ra tứ phía, đâm thẳng vào trong thần thức của Dương Khai.
Dương Khai sa sầm mặt mày, có ảo giác như ý thức của mình cũng bị tê dại.
Hắn lập tức hiểu ra, con bọ cạp này không đơn giản như mình tưởng.
Không chút chần chừ, lửa thần thức của hắn bùng phát toàn diện.
Không khí bỗng nóng lên, tại vị trí của con bọ cạp kim giáp, không gian uốn lượn khiến tầm nhìn bị bóp méo.
Gã cường nhân Thánh Vương Cảnh đang trông chờ kịch hay bỗng kinh ngạc, cảm nhận được sự quái dị trong sức mạnh thần thức của Dương Khai liền biến sắc, vội vàng muốn thu hồi bọ cạp kim giáp.
Nhưng ngay sau đó, nó bỗng run rẩy, giãy giụa kịch liệt, như đang phải chịu đựng sự tra tấn không thể nào chịu nổi.
Lớp vỏ vàng của nó nứt ra một đường, lửa thần thức men theo kẽ nứt đó chui vào trong cơ thể, thiêu đốt nó từ trong ra ngoài.
Bọ cạp kim giáp bùng cháy, chỉ trong nháy mắt, con bọ cạp kim giáp mà đến Huyền Thiên kiếm cũng không thể đả thương đã bị thiêu đến hồn bay phách lạc.
- Không thể nào!
Gã Thánh Vương Cảnh kia gầm lên, trừng trừng nhìn nơi con bọ cạp biến mất, vẻ mặt tràn đầy kinh hãi.
Kể cả là cường nhân Thánh Vương tam tầng cảnh muốn đối phó với con bọ cạp này cũng không đời nào giết được nó trong thời gian ngắn như vậy. Làm được điều này, chỉ có thể là Hư Vương Cảnh!
Y quay ngoắt nhìn Dương Khai, tròng mắt đỏ ngầu, khí tức bắt đầu trở nên cuồng bạo.
Bọ cạp kim giáp là tuyệt chiêu mà y đã khổ công luyện hóa. Mỗi lần sử dụng đều không gặp chút trở ngại, cũng nhiều lần nhờ nó mà hóa hiểm thành an. Chỉ riêng việc bồi dưỡng thần hồn của nó đã hao phí biết bao tâm huyết của y.
Nay công sức bao năm bị hủy trong chốc lát, y phẫn nộ đến cực điểm, chỉ muốn giết chết tên thanh niên đã hủy hoại tâm huyết của mình để giải mối hận trong lòng.
- Tiểu tử, ta phải giết ngươi!
Y gằn giọng gào thét, thôi thúc sức mạnh thần thức. Từng đạo thần hồn yêu thú với hình thù kỳ dị hiện ra, lơ lửng quanh người y, cặp mắt nào cũng hung tợn như hổ rình mồi, khóa chặt lấy Dương Khai.
Y đứng ở giữa, như vua của bầy yêu thú, bùng phát cơn cuồng nộ.
Y khẽ động thần niệm, tất cả thần hồn yêu thú nhất tề lao về phía Dương Khai, còn bản thân y thì ẩn nấp giữa bầy thú hồn, tìm cơ hội lén lút hạ độc thủ.
Vù vù vù...
Lửa thần thức của Dương Khai lại nổi lên, thần thức mang theo sức nóng hừng hực đánh vào lũ thú hồn, khiến chúng gào rú dữ dội, hết con này đến con khác bốc cháy.
Gã cường nhân Thánh Vương Cảnh nấp giữa lũ thú hồn đang bốc cháy nhanh chóng tiếp cận Dương Khai, một sức mạnh khổng lồ quỷ dị tỏa ra từ người y, thình lình biến thành một lốc xoáy có lực hút kinh người, kéo Dương Khai rơi xuống.
Y cười nhạt. Từng luồng thần quang chói mắt bắn ra từ bàn tay, thần quang truyền ra sóng năng lượng mãnh liệt, như có thể xé toạc không gian, như hội tụ sát niệm hủy diệt tất cả, nuốt chửng lấy Dương Khai.
Toàn thân Dương Khai được bao trùm bởi Ma diệm, tựa như một quả cầu lửa hừng hực, sức mạnh rót vào lốc xoáy dưới chân để tấn công ý cảnh và vực trường của nó, rồi rút mình ra khỏi đó.
Ngay sau đó, hắn bị thần quang ngút trời bao phủ.
Dương Khai vụt biến sắc, cảm nhận được sức mạnh của đối phương, hắn cuối cùng cũng hiểu, Thánh Vương Cảnh và Nhập Thánh Cảnh hoàn toàn không cùng một đẳng cấp. Công lực hiện tại của hắn có thể dễ dàng giết chết Nhập Thánh tam tầng cảnh, nhưng không thể nào lấy mạng một Thánh Vương Cảnh đang nổi điên một cách nhanh chóng. Cho dù chỉ là Thánh Vương nhất tầng cảnh, đối với hắn mà nói cũng vô cùng nguy hiểm.
Tu vi đã tới mức này, thì kiến giải và cách vận dụng cội nguồn sức mạnh của họ đã vượt xa hắn.
- Ma Thần Biến!
Hắn gầm thét trong lòng.
Từng vệt Ma vân vô hình bò lên, chìm vào trong huyết nhục, khiến khí huyết của hắn điên cuồng thăng hoa, khí tức sinh mệnh điên cuồng nâng cao...
Vù vù vù...
Thần quang đánh trúng người hắn, Dương Khai như bị trọng thương, lảo đảo lắc lư, rên lên từng tiếng trầm đục.
Gã võ giả Thánh Vương Cảnh nọ thần sắc dữ tợn, cười khẩy trong bụng, không chút do dự mà bổ nhào tới trước mặt Dương Khai, hòng cho hắn một đòn cuối cùng.
Y chợt phát hiện, tên thanh niên quỷ quái này thực ra không mạnh như mình tưởng, còn y thì có lòng tin tuyệt đối vào sức mạnh của chính mình.
Song chưởng bộc phát sức mạnh, không ngừng đánh vào người Dương Khai, trút thánh nguyên của mình vào cơ thể hắn, tung hoành ngang dọc trong nội thể hắn, phá hoại sức sống của hắn.
Sau đó y nhìn thấy ánh mắt đầy vẻ trêu tức của Dương Khai, và vẻ mặt không hề nao núng của hắn.
Cho dù trông thì đã trọng thương, máu tươi trào ra từ khóe miệng, nhưng tên thanh niên này vẫn không hề để tâm.
Hắn xuất quyền chống đỡ, hai bên quyền cước giao tranh, sức mạnh cuồng bạo bắn ra tứ tung, cả hai dính vào nhau đánh giáp lá cà.
Máu tươi văng khắp nơi, da thịt Dương Khai bong tróc, nhưng gã Thánh Vương Cảnh nọ cũng chẳng khá hơn là bao, cả người bê bết máu, chật vật tột độ.
Dương Khai không phải lần đầu vượt cấp giao chiến, nhưng chính diện đối đầu với một cường giả Thánh Vương Cảnh thì đây lại là lần đầu tiên.
Trước tình thế đó, tiềm lực của hắn như được kích phát, rất nhiều điều bí ẩn về sức mạnh mà ngày thường hắn không tài nào lĩnh hội được, bỗng chốc lại thông suốt trong khoảnh khắc sinh tử này.
Hắn càng đánh càng hăng, sự điên cuồng toát lên từ sâu trong đôi mắt, sức mạnh không những không suy yếu mà ngược lại còn mỗi lúc một mạnh hơn.
Khác với hắn, gã Thánh Vương Cảnh kia sau khi trút ra nhuệ khí ban đầu, khí thế đã dần suy kiệt.
Y cảm thấy nếu cứ đánh tiếp, e rằng mình sẽ phải chết!
Toàn thân y đều bị trọng thương, kinh mạch đứt vô số chỗ, xương cốt cũng nứt vỡ nhiều đoạn. Từng đốm Ma diệm bừng cháy trên người, cơ hồ cũng biến y thành một quả cầu lửa. Y không thể không vận sức để ngăn cản Ma diệm gây hại đến mình.
Nhưng cái ý cảnh lúc lạnh lúc nóng kia thì y không tài nào cản nổi, và y lại một lần nữa nảy sinh ý định rút lui.
✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo