Trên ngôi sao chết, Dương Khai nhắm mắt ngồi xuống, khôi phục sức mạnh và thương thế của bản thân.
Phía trước truyền đến tiếng bước chân khẽ khàng, hắn mở mắt nhìn, đôi mắt không khỏi sáng rực.
Tuyết Nguyệt lúc này đang đứng cách hắn không xa, khoác lên mình bộ váy dài màu đỏ rực như lửa. Chiếc váy phát ra hào quang rực rỡ, vừa nhìn đã biết là một kiện Bí Bảo đẳng cấp phi phàm.
Chiếc váy không rõ được dệt bằng chất liệu gì, mềm mại vô cùng, ôm sát lấy thân thể nàng, phô bày trọn vẹn những đường cong tuyệt mỹ, khiến nàng tựa như một Thần Nữ rạng ngời, mê hoặc lòng người.
Mái tóc thường ngày xõa trên vai đã được búi cao, cài một cây trâm ngang qua, bên trong cây trâm cũng có hào quang lưu chuyển.
Đôi tay trắng mịn tựa ngọc, dường như có thể nặn ra nước, khiến người khác chỉ muốn tiến tới cắn một miếng. Trên cổ tay nàng đeo hai chiếc vòng ngọc bích, nửa cặp chân ngọc cũng thấp thoáng lộ ra. Từng món trang sức tinh xảo càng làm tôn lên khí chất cao quý, trang nhã của nàng.
Dương Khai không khỏi lộ ra vẻ si mê, kinh ngạc nhìn nàng không chớp mắt.
Hắn thầm cảnh giác, tự nhủ không được để nữ nhân này mê hoặc tâm thần, nhưng vẫn có một thứ gì đó không thể ngăn cản được vẻ đẹp của nàng. Tựa hồ chỉ cần nàng khẽ ngoắc ngón tay, hắn nguyện ý vì nàng xông pha khói lửa, quyết không từ chối.
Ý niệm này vừa nảy sinh, Dương Khai rốt cục cũng phải cảnh tỉnh, khẽ cắn đầu lưỡi để giữ mình tỉnh táo.
Tuyết Nguyệt nheo mắt, dương dương tự đắc quan sát Dương Khai, dường như biết rõ trạng thái của hắn lúc này. Nàng cười tươi rạng rỡ, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác thỏa mãn!
Đây là cảm giác thỏa mãn về nhan sắc của một nữ nhân!
Đợi đến khi Dương Khai thoát khỏi trường khí mà nàng tỏa ra, Tuyết Nguyệt không khỏi nhíu mày, lộ vẻ bất ngờ, có chút thất vọng.
Nàng xoay người, phô bày toàn bộ nét quyến rũ, sau đó mỉm cười hỏi:
– Thế nào?
Dương Khai nhiệt tình tán dương:
– Rất đẹp!
Tuyết Nguyệt càng vui hơn:
– Đa tạ!
Dương Khai bổ sung:
– Ngươi không mặc y phục, cũng rất đẹp!
Tuyết Nguyệt lập tức trầm mặt, sắc mặt trắng bệch không còn chút máu:
– Mồm chó nhả không ra ngà voi! Ngươi phải nhớ kỹ, toàn bộ sự việc xảy ra trước đó đều không phải là thật. Ngươi không được phép nói với bất kỳ ai, càng không được tiết lộ bí mật ta là nữ nhân. Bằng không, thỏa thuận giữa chúng ta sẽ hết hiệu lực, ta sẽ tự sát, sau đó Linh Hồn của ngươi sẽ bị xiềng xích lại.
– Ta biết rõ!
Dương Khai khẽ gật đầu, nghiêng đầu nhìn nàng, nhếch miệng cười nói:
– Sao ta lại có cảm giác hiện giờ ngươi dường như cũng rất thích điều đó nhỉ.
Trong lúc nói chuyện, Tuyết Nguyệt không ngừng cúi đầu xem xét bản thân, quan sát trang sức và y phục trên người, càng nhìn càng vui vẻ, càng nhìn lại càng hài lòng.
– Đương nhiên là ta thích rồi.
Tuyết Nguyệt bĩu môi.
– Từ lúc ta biết nhận thức đã bị nuôi dưỡng như nam nhân. Từ nhỏ đến lớn, ta chưa từng mặc qua y phục nữ nhân. Những món đồ này đều do ta cất giữ trong Nhẫn Không Gian bao nhiêu năm nay. Hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội dùng tới, ngươi nói xem ta có vui không?
Dương Khai hỏi liên hồi, trong lòng tràn đầy nghi hoặc:
– Vì sao Hội trưởng Ngải Âu lại muốn ngươi giả làm nam nhân? Vì sao phải che giấu giới tính của ngươi? Lão còn có những người con nối dõi khác, kể cả không có ngươi, lão cũng có người kế nghiệp, không cần phải nghiêm khắc với ngươi như vậy chứ?
Tuyết Nguyệt chợt giật mình, trầm ngâm một lát rồi nói:
– Lý lẽ của cha ta, ta cũng đã quen rồi.
Nàng không trả lời thẳng, Dương Khai cũng không miễn cưỡng. Hắn suy nghĩ một lát, đang định nói gì đó thì bỗng nhiên biến sắc:
– Có người đến.
Tuyết Nguyệt sửng sốt, nghi hoặc nhìn hắn:
– Làm sao ngươi biết được?
– Bọn họ đã xâm nhập vào phạm vi Thần Thức của ta.
Sắc mặt Dương Khai trở nên nghiêm trọng.
Tuyết Nguyệt càng ngơ ngác:
– Ngươi phóng Thần Thức ra rồi ư? Sao ta không cảm nhận được?
Công lực của nàng nếu so với Dương Khai thì cao hơn rất nhiều. Tuy giờ phút này cả hai đều đang suy yếu, nhưng nếu Dương Khai thật sự phóng Thần Niệm ra ngoài, chắc chắn nàng phải phát giác được.
Nhưng nàng hoàn toàn không biết gì về việc này.
– Ta cũng có bí mật của ta, ngươi tin ta là được rồi.
Dương Khai nghiêm mặt.
Tuyết Nguyệt không nghĩ ngợi gì bèn gật đầu:
– Bao nhiêu người, tu vi gì?
– Nhân số không ít, có mấy tên Thánh Vương Cảnh, áp lực gây ra mạnh hơn cả ngươi lúc ở trạng thái tốt nhất!
Tuyết Nguyệt biến sắc, quát lên:
– Ngươi dò xét bọn chúng như vậy chẳng phải sẽ bị chúng phát hiện sao? Kẻ xuất hiện ở Băng Lãnh Tử Vực ngay lúc này chắc chắn có liên quan tới cái bẫy kia. Nói không chừng chính bọn chúng đã giăng bẫy, hiện đang truy tìm những người còn sống sót, muốn đuổi cùng giết tận!
– Ta cũng nghĩ như vậy, nhưng mà bọn chúng sẽ không phát hiện ra Thần Niệm của ta đâu.
Dương Khai lắc đầu.
Kể từ sau khi nghiên cứu chân lý không gian từ Đại Lục Lơ Lửng kia, Thần Niệm của Dương Khai đã có thể đột phá vòng trói buộc của không gian, nhảy vọt một cách quỷ dị, linh động không dấu vết, không giống sức mạnh Thần Thức nối liền không dứt của những người khác.
Loại Thần Niệm nhảy vọt này rất khó bị người khác phát hiện. Mặc dù có bị phát hiện, cũng không cách nào tìm ra nguồn gốc mà bắt được Dương Khai, trừ phi người đó có công lực cao hơn Dương Khai rất nhiều.
Chính vì nguyên do này, Tuyết Nguyệt mới không phát giác gì về Thần Niệm của Dương Khai.
– Ngôi sao chết này Tử Khí trùng trùng, không có chút Linh Khí và năng lượng nào. Một khi bọn chúng tới đây, nhất định sẽ phát hiện ra sự hiện hữu của chúng ta!
Sắc mặt Tuyết Nguyệt khó coi.
– Sức mạnh của ta còn chưa khôi phục được một nửa, nếu thật bị bọn chúng tìm được...
Nàng không dám tưởng tượng ra mình lại gặp phải cảnh ngộ như thế này.
Nếu như nàng vẫn là thân phận Tuyết Nguyệt Tam Thiếu Gia, nàng còn có thể đặt điều kiện với kẻ địch chưa biết tên đó. Nhưng giờ phút này, nàng chỉ là một giai nhân tuyệt sắc xa lạ.
Nữ nhân xinh đẹp bị bắt được sẽ gặp vận mệnh ra sao, Tuyết Nguyệt hiểu hơn bất cứ ai.
Đó là vận mệnh vạn kiếp bất phục, bị lăng nhục vấy bẩn!
– Rời khỏi nơi này đi! Chúng ta tránh đi trước đi!
Dương Khai lại không hề bối rối. Hắn lấy Tinh Toa ra, đứng lên trước rồi đưa một tay mời Tuyết Nguyệt.
– Ngươi có chắc có thể tránh được ánh mắt sục sạo của chúng không?
Tuyết Nguyệt trầm giọng hỏi.
– Chưa chắc, nhưng vẫn tốt hơn việc chờ chết!
Dương Khai lắc đầu.
Tuyết Nguyệt cắn môi, cũng hiểu được hắn nói có lý, gật gật đầu, chủ động đưa tay, bước lên Tinh Toa của Dương Khai.
Dương Khai ôm nàng vào lòng, đầu kề lên vai nàng. Thần Niệm khẽ động, Tinh Toa lập tức hóa thành lưu quang rời khỏi ngôi sao chết này.
– Ngươi chớ động đậy lung tung. Tuy ta bây giờ không ghét ngươi mấy, nhưng sâu trong nội tâm vẫn còn có một giọng nói đang bảo ta phải giết ngươi... Ngươi chớ có khiến ta lại trào dâng thù hận với ngươi.
Cổ Tuyết Nguyệt ửng đỏ, khẽ giọng nỉ non.
Bị một nam nhân ôm trong tay, đây là lần đầu của nàng.
Trước đó ở ngôi sao chết, nàng cùng Dương Khai trần trụi, lăn lộn trên mặt đất. Khi đó nàng còn trăm phương ngàn kế muốn đoạt quyền chủ động, đánh chết Dương Khai, căn bản chưa có thời gian cảm thụ sự khác thường của cơ thể.
Bây giờ Xích Linh Hồn đã phát huy tác dụng, khiến cơ thể nàng trở nên nhạy cảm lạ thường với sự đụng chạm của Dương Khai. Bên tai tựa hồ như có làn gió nóng thổi qua, làm cho thân thể nàng khô nóng.
– Ngươi không tin ta đến vậy à?
Dương Khai cười một tiếng.
– Ta rất thật thà đấy.
– Hừ, ngươi mà thật thà mới lạ!
Tuyết Nguyệt nói xong, lập tức bắt lấy bàn tay của Dương Khai đang đặt lên bụng nàng một cách "vô tình", hung hăng nắm chặt.
Dương Khai tựa hồ cũng không có hứng tán tỉnh nàng. Thần sắc hắn dần trở nên nghiêm túc, ngự sử Tinh Toa bay giữa Tinh Không lạnh lẽo tối tăm, nhàn rỗi qua lại, không có chút quy luật nào.
Tuyết Nguyệt tuy không dám thả Thần Niệm điều tra, để tránh làm lộ tung tích của hai người, nhưng nàng cũng biết, Dương Khai hẳn là đang tránh né những kẻ địch đó.
Nàng không khỏi lấy làm tò mò về sức mạnh Thần Thức của Dương Khai, không biết một tên tiểu võ giả Nhập Thánh Cảnh tầng hai cỏn con như vậy rốt cuộc từng có kỳ ngộ như thế nào mà có thể tu luyện sức mạnh Thần Thức lực lượng tu tới mức quỷ dị như vậy.
Hơn nữa không biết vì sao, bị Dương Khai ôm trong lòng như vậy, Tuyết Nguyệt bất giác cảm thấy an toàn vô cùng. Cứ như thể cho dù có ngàn vạn truy binh, nàng chỉ cần trốn trong vòng tay của người này, đều sẽ không sơ hở chút nào, không bị người khác phát hiện.
Ý niệm này vừa nảy sinh, Tuyết Nguyệt liền rối bời. Nàng biết rõ đó là tác dụng phụ của Xích Linh Hồn, khiến tiềm thức của nàng cảm thấy tên nam nhân này trở nên thân thiết, trở nên đáng tin cậy.
Một nỗi sợ hãi chợt dâng lên từ tận sâu trong nội tâm. Nàng sợ mình sẽ càng lúc càng lún sâu vào cảm giác này, muốn giải trừ Xích Linh Hồn càng sớm càng tốt, thoát khỏi sự nhu nhược này.
Nàng không nói thêm gì nữa, trầm mặt, nhắm mắt tĩnh tâm, khôi phục thương thế và sức mạnh bản thân.
Mấy ngày sau, phía trước hai người lại xuất hiện một ngôi sao chết khác. Dương Khai ngự sử Tinh Toa bay thẳng về phía đó.
Ngôi sao chết này hơi lớn hơn so với cái trước, nhưng cũng chìm trong không khí trầm lặng, không có sinh cơ.
Trên ngôi sao này, cuồng phong gào thét, khí hậu ác liệt đến cực điểm. Cuồng phong quét dậy cát bụi vạn trượng, trong phạm vi ba trượng gần như không thể thấy rõ.
Dương Khai lượn mấy vòng trên bầu trời trong chốc lát, tìm được một sơn động, đưa Tuyết Nguyệt chui vào. Hắn đóng kín cửa động, không cho bụi lọt vào, lấy ra Kỳ Thạch dùng để chiếu sáng đặt ở bốn phía.
Sơn động không lớn cũng không sâu, hai người trốn ở nơi sâu nhất.
Không biết là cố ý hay vô tình, Tuyết Nguyệt ngồi cách xa chỗ của Dương Khai, sợ hắn lại thừa cơ động tay chân.
– Phương hướng truy tìm của những kẻ đó không phải phía này, chúng ta tạm thời có thể trốn được một lúc.
Dương Khai thu hồi Thần Niệm, nói với Tuyết Nguyệt.
– Đợi tới khi nào chúng đi thì chúng ta hẵng đi.
– Ừm, ngươi làm chủ là được.
Tuyết Nguyệt gật đầu, không có ý kiến, tự lấy ra một viên Thánh Tinh nắm trong tay, bắt đầu tĩnh tọa.
Lúc đang tĩnh tọa, nàng len lén để ý động tĩnh của Dương Khai.
Nàng tưởng Dương Khai không chịu nổi cô đơn, sẽ dây dưa với nàng.
Dù sao nàng cũng là con gái của Hội trưởng Hằng La Thương Hội, tu vi cao thâm, địa vị được tôn sùng. Dương Khai chỉ là một tên tiểu võ giả vô danh, bất luận về phương diện nào, cũng đều kém xa nàng.
Có thể có chút quan hệ với nàng là vinh hạnh của hắn, hắn nhất định sẽ không dễ dàng buông tha cơ hội được ở một mình với nàng như vậy, chắc chắn sẽ cố tạo dựng cảm tình với nàng, ôm ấp những hy vọng không thực tế.
Cho nên Tuyết Nguyệt tĩnh tọa trước, nói rõ là không quan tâm thái độ của hắn.
Đồng thời âm thầm chờ đợi Dương Khai chủ động tới mở lời, sau đó mượn cơ hội làm cho hắn nhục mặt một trận, cho hắn biết khoảng cách giữa hai bên, để hắn dứt bỏ ý nghĩ trong bụng.