Tuyết Nguyệt đã âm thầm tính toán hết thảy, chuẩn bị cho Dương Khai nếm mùi thế nào là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, chuẩn bị nhân cơ hội này để thoát khỏi mâu thuẫn nội tâm, khiến hắn nhận thức rõ chênh lệch địa vị thân phận giữa hai người, đồng thời cũng để chính nàng và gã nam nhân này vạch rõ ranh giới!
Mọi sự đã chuẩn bị, chỉ còn chờ gió đông!
Nàng đợi Dương Khai chủ động mở lời.
Nào ngờ đợi mãi, sự việc lại không diễn ra như nàng tưởng tượng. Nàng không khỏi mở mắt nhìn Dương Khai, sắc mặt chợt trở nên cổ quái.
Gã nam nhân này, trước đó đã chiếm hết tiện nghi của nàng, bàn tay không yên phận đã sờ soạng khắp người, vậy mà giờ đây, trong hoàn cảnh cô nam quả nữ cùng chung một gian mật thất đầy hấp dẫn, hắn lại khí định thần nhàn ngồi đó, tay nắm một viên thánh tinh, vận chuyển huyền công, hấp thu năng lượng bên trong để hồi phục tiêu hao.
Hắn đang tu luyện!
Một cảm giác thất bại nặng nề chợt dâng lên trong lòng, Tuyết Nguyệt âm thầm cắn răng, oán hận liếc nhìn Dương Khai.
Nàng chủ động mở miệng, cố gắng giữ cho giọng nói của mình thật bình thản.
- Ta có vài điều không hiểu, ngươi có thể giải đáp được không?
Dương Khai mở mắt, nhìn thẳng vào nàng, bỗng nhếch miệng cười:
- Ta cũng có vài điều không hiểu!
- Ta hỏi trước! - Tuyết Nguyệt kiêu ngạo quát.
- Vậy ngươi hỏi trước đi. - Dương Khai tỏ ra hào phóng, không muốn đôi co với nàng về vấn đề này.
Tuyết Nguyệt ngẩn ra một lúc rồi mới nói:
- Ngươi tên gì, xuất thân từ đâu?
Cho đến tận bây giờ, nàng vẫn chưa biết danh tính của Dương Khai. Nghĩ lại bao nhiêu chuyện đã xảy ra, nàng lập tức cảm thấy mình chịu thiệt thòi quá lớn.
- Dương Khai! Xuất thân từ một nơi mà ngươi chưa từng nghe tới, một đại lục cấp thấp. Ta là người đầu tiên thoát khỏi nơi đó, thành công tiến vào Tinh Vực. - Dương Khai thành thật trả lời.
- Đại lục cấp thấp? - Tuyết Nguyệt kinh ngạc nhìn hắn, tỏ ra có chút hứng thú: - Vậy đại lục của các ngươi, tu vi cao nhất là gì?
- Nhập Thánh tam tầng cảnh... Trước kia hình như từng có một Thánh Vương Cảnh, nhưng chưa kịp tiến vào Tinh Vực đã qua đời, có điều đó cũng là chuyện của mấy nghìn năm trước rồi.
- Chỉ có Nhập Thánh tam tầng cảnh... Đúng là một đại lục cấp thấp.
- Đúng vậy, sau khi đến đây ta mới biết trên Nhập Thánh Cảnh còn có Thánh Vương Cảnh, trên Thánh Vương Cảnh còn có Phản Hư Cảnh, Hư Vương Cảnh...
- Đúng là ếch ngồi đáy giếng! - Tuyết Nguyệt che miệng cười khúc khích, chế nhạo: - Có điều, ở nơi đó ngươi cũng được xem là hạc giữa bầy gà. Ngươi đi đến được ngày hôm nay, chắc cũng chịu không ít khổ cực rồi nhỉ?
Nàng dường như đã bắt đầu quan tâm đến Dương Khai, nhưng vừa nói xong, nàng cũng ý thức được có gì đó không ổn, nụ cười trên mặt bỗng nhiên tắt ngấm.
- Cũng tạm, chỉ là không cẩn thận xông vào...
- Không cần nói nữa, ta không quan tâm chuyện này. - Tuyết Nguyệt lạnh lùng ngắt lời hắn. - Ta hỏi ngươi, vì sao ta không tìm thấy ngươi ở Thủy Nguyệt Tinh? Ngươi trốn ở đâu, có phải có người giúp ngươi không?
- À, ta ở trong hành cung của Thần Đồ, chắc là ngươi chưa tới đó tìm. - Dương Khai thuận miệng đáp, không hề có ý định bán đứng Thần Đồ.
- Thần Đồ… - Tuyết Nguyệt lẩm bẩm một tiếng, rồi bỗng nhiên cười nhạt: - Hóa ra là hắn phá đám ta, ta biết rồi, mấy ngày không dạy dỗ lại ngứa da, dám đối nghịch với ta, chờ ta trở về sẽ cho hắn biết tay!
Lúc này, trông nàng như một con rắn độc, nghiến chặt răng, tựa hồ muốn phanh thây Thần Đồ thành tám mảnh.
- Cũng là hắn sắp xếp ngươi lên chiến hạm? - Tuyết Nguyệt tiếp tục hỏi.
- Đúng vậy, hắn tưởng ngươi đã rời khỏi Thủy Nguyệt Tinh một ngày trước, không ngờ ngươi vẫn chưa đi. Ta nhanh chân lên chiến hạm trước, ngươi lại tới sau ta. Mỹ nhân, ngươi nói xem chúng ta có phải là có duyên không? - Hắn cười hì hì nhìn Tuyết Nguyệt.
- Ai có duyên phận với ngươi? - Tuyết Nguyệt lườm Dương Khai một cái, phong tình vạn chủng, khiến tim hắn bất giác đập lỡ một nhịp. Trong đầu hắn không tự chủ được lại nghĩ đến cảnh tượng giằng co với nàng trên ngôi sao chết trước đó, và cả cảm giác mềm mại nơi bàn tay khi chạm vào đôi gò bồng đào ấy. Ánh mắt hắn nhìn Tuyết Nguyệt cũng lập tức thay đổi.
- Ngươi đang nghĩ gì đấy? - Tuyết Nguyệt bỗng ửng đỏ mặt, như đã nhìn thấu suy nghĩ xấu xa của Dương Khai. Không chịu nổi ánh mắt nóng rực như muốn ăn tươi nuốt sống của hắn, nàng vội vàng đổi chủ đề: - Sức mạnh thần thức của ngươi là sao vậy? Mấy ngày nay ta đặc biệt chú ý, sức mạnh thần thức của ngươi rất quỷ dị. Rốt cuộc thần thức của ngươi có bí ẩn gì?
- Đó là vì ta tinh thông... - Dương Khai không hề nghĩ ngợi, buột miệng trả lời, nhưng nói được nửa chừng thì sắc mặt biến đổi, cau mày nói: - Uy lực của Xích Linh Hồn này lợi hại thật. Hình như ta không hề đề phòng gì ngươi cả...
Nàng hỏi gì, hắn cũng sẵn lòng trả lời. Dương Khai lập tức cảnh giác, không dám lơ là.
Thấy Dương Khai bừng tỉnh, Tuyết Nguyệt không nhịn được lẩm bẩm chửi thầm một câu, vẻ mặt đầy tiếc nuối.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi là nàng có thể hiểu rõ bí mật thần thức của Dương Khai, không ngờ vào thời khắc cuối cùng lại thất bại trong gang tấc.
- Xích Linh Hồn là thần thông do một vị tiền bối nguyên lão của thương hội tu luyện, uy lực đương nhiên không thể tưởng tượng nổi. Có điều ngươi có thể chống lại, cũng làm ta hơi bất ngờ. - Tuyết Nguyệt ngạc nhiên nhìn hắn.
- Ngươi định mượn cơ hội này để moi hết gốc gác của ta ra sao? - Dương Khai cười lạnh.
- Đó là điều đương nhiên! Ngươi tự nghĩ lại xem đã làm những gì với ta đi... Ta đương nhiên muốn tìm hiểu rõ tất cả về ngươi!
- Ngươi giao bản thân cho ta, không cần uy lực của Xích Linh Hồn, ta cũng sẽ thẳng thắn với ngươi!
- Ngươi mơ đi! - Tuyết Nguyệt hừ một tiếng, càng thêm xấu hổ và tức giận vì sự vô sỉ của Dương Khai.
- Được rồi, bây giờ đến lượt ta hỏi. - Dương Khai cười nhẹ, không cho Tuyết Nguyệt có cơ hội hỏi tiếp, mở miệng nói: - Ngươi dùng phương pháp gì để ngụy trang thành nam nhân? Ta biết có một số bí bảo có thể thay đổi dung mạo, nhưng đến cả vóc người cũng thay đổi được thì có hơi khoa trương quá không?
Tuyết Nguyệt khi là nam và khi là nữ có vài phần tương tự về dung mạo, nhưng vóc người lại khác xa một trời một vực, nhất là cặp mông cong vút và bộ ngực đầy đặn kia, Dương Khai thật sự nghĩ mãi không ra nàng che giấu bằng cách nào.
- Cũng là do tác dụng của bí bảo! - Tuyết Nguyệt đáp một cách không cam tâm: - Bí bảo do một vị đại sư luyện khí trong thương hội đặc biệt chế tạo cho ta, độc nhất vô nhị! Nhưng trong tai nạn đó, bí bảo đã bị hỏng rồi, hiện tại ta chỉ có thể duy trì hình dáng này!
- Như vậy rất tốt mà.
- Ta cũng thấy rất tốt! - Tuyết Nguyệt cười hì hì đáp, nàng có vẻ rất thích dáng vẻ nữ nhân của mình.
- Ngươi bây giờ tu vi gì? - Dương Khai lại hỏi.
Tuyết Nguyệt cau mày, không muốn trả lời, nhưng cuối cùng vẫn mở miệng:
- Thánh Vương tam tầng cảnh! Một năm trước mới đột phá. Đây cũng là bí mật, ngươi đừng tiết lộ ra ngoài.
Dương Khai nghiêm mặt, bấm đốt tay tính toán, kinh ngạc nói:
- Vậy chẳng phải cao hơn ta một đại cảnh giới và một tiểu cảnh giới sao?
Tuyết Nguyệt cười khanh khách:
- Nhận ra khoảng cách giữa chúng ta rồi chứ? Nếu không phải bị thương, ta một tay cũng có thể bóp chết ngươi, đâu để ngươi làm xằng làm bậy!
- Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi? - Dương Khai nhìn nàng.
Tuyết Nguyệt sa sầm mặt, oán hận cắn răng:
- Liên quan gì đến ngươi! Chưa ai dạy ngươi không được hỏi tuổi của nữ nhân à?
Dương Khai bèn cười ngượng ngùng.
- Ta cảm thấy có một việc rất kỳ quái! - Tuyết Nguyệt bỗng trở nên nghiêm túc. - Trong tai nạn đó, ta phải dựa vào một bí bảo áo giáp Hư cấp mới may mắn thoát nạn. Dù vậy, ta cũng suýt chết. Ngươi chỉ là Nhập Thánh lưỡng tầng cảnh, làm thế nào có thể sống sót?
- Chắc là nhờ vận khí tốt. - Dương Khai nhún vai, bỗng nhớ lại lúc xảy ra tai nạn, Tuyết Nguyệt đúng là đã khoác lên mình một bộ giáp đỏ rực, nhưng bí bảo đó cũng đã vỡ nát từng mảng.
- Ta thấy không chỉ đơn thuần là vận khí tốt! - Tuyết Nguyệt đăm chiêu nhìn Dương Khai. - Trước đó ta đã gây ra rất nhiều vết thương trên người ngươi, nhưng giờ xem ra, những thương thế đó hình như đã khỏi hẳn. Hơn nữa... máu của ngươi có màu vàng kim, ẩn chứa sức sống và khả năng hồi phục kinh người. Rốt cuộc ngươi có bao nhiêu bí mật?
Nàng nhìn Dương Khai đầy vẻ hiếu kỳ.
Theo nàng thấy, một tai nạn như vậy, ngay cả nàng cũng suýt mất mạng, người như Dương Khai không có khả năng sống sót.
- Khả năng hồi phục và kháng đòn của ta quả thực tương đối mạnh, đó có thể là nguyên nhân ta còn sống. - Dương Khai cười, đổi chủ đề: - Ngươi có biết sự việc lần đó xảy ra như thế nào không?
- Không biết. - Tuyết Nguyệt lắc đầu, gương mặt đầy u ám. - Ta không rõ là nhằm vào thương hội hay là nhằm vào ta, nhưng có thể khẳng định rằng có nội gián. Mặc kệ là ai, ta nhất định sẽ điều tra ra, bắt hắn nợ máu phải trả bằng máu!
Nói rồi, trong đôi mắt Tuyết Nguyệt hiện ra hàn quang lạnh lẽo, sát niệm dâng trào như thủy triều.
Nàng dường như có thể biến thành một người hoàn toàn khác, trở lại thành Tam thiếu gia Tuyết Nguyệt lòng dạ độc ác, máu lạnh vô tình, kẻ vì tìm kiếm Dương Khai mà không tiếc giết nhầm hai nghìn võ giả!
- Hơn nữa, Toái Tinh Thiểm bố trí trong cái bẫy đó cũng là một vũ khí do thương hội nghiên cứu chế tạo, chưa từng bán ra ngoài. Chỉ cần lần theo manh mối này, ta nghĩ sẽ sớm biết được chân tướng. - Nàng khẽ cười khẩy.
Dương Khai nhếch miệng, âm thầm lo lắng cho kẻ đứng sau chuyện này. Có thể tưởng tượng được, một khi Tuyết Nguyệt ra tay, tất sẽ có một trận mưa máu gió tanh nổi lên.
Đó có thể sẽ là một biến cố cực lớn làm lay chuyển cả Hằng La Thương Hội!
Trò chuyện trong sơn động, hai người cũng không cảm nhận được thời gian trôi qua. Đôi bên càng hiểu nhau hơn, bất luận là Dương Khai hay Tuyết Nguyệt, đều cảm thấy đối phương đã trở nên thân thiết hơn rất nhiều.
Vết thương trên người chưa lành, lại phải lo lắng kẻ địch bên ngoài đang truy tìm, Tuyết Nguyệt không có sức hồi phục quái đản như Dương Khai. Nói một hồi liền cảm thấy mệt mỏi, nàng dựa vào vách đá ngủ thiếp đi.
Không biết đã qua bao lâu, Tuyết Nguyệt chợt nghe Dương Khai khẽ gọi. Nàng vội vàng ngồi thẳng dậy, nhíu mày nhìn Dương Khai đang ở gần trong gang tấc, rồi lại cúi đầu nhìn một bàn tay đang khoác trên vai mình, á khẩu:
- Ngươi ôm ta làm gì?
Dương Khai lườm nàng:
- Là ngươi tự dựa vào ta đấy chứ!
- Ta... - Tuyết Nguyệt đỏ mặt, không biết nên giải thích thế nào.
- Phải đi rồi, bọn chúng đang tiến về ngôi sao chết này. Không đi sẽ bị phát hiện mất. - Dương Khai sốt ruột nói, đoạn đứng dậy trước, đẩy cửa động ra, lấy Tinh Toa, quay đầu lại vẫy tay gọi Tuyết Nguyệt.
Tuyết Nguyệt tức tối xông tới, đứng lên Tinh Toa, hừ một tiếng:
- Lần sau kể cả ta có dựa vào ngươi, ngươi cũng đừng ôm ta, đó không phải là ý của ta!
- Được! Sau này ta tuyệt đối không màng sống chết của ngươi! - Dương Khai dứt khoát đáp.
✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo