# CHƯƠNG 106: ĐÁNH LÉN GIỮA ĐÊM TỐI
# Chương 106: Đánh Lén Giữa Đêm Tối
Hắn vừa hành động, Dương Khai lập tức theo sát. Lúc này, toàn bộ tâm trí của Diệp sư đệ đã bị Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ thu hút, đây chính là thời cơ tuyệt hảo để ra tay tập kích.
Hắn nằm mơ cũng không ngờ Dương Khai không chỉ tìm ra vị trí của mình, mà còn dám táo bạo đánh lén.
Trên gương mặt Diệp sư đệ hiện rõ vẻ tham lam. Hắn hành động khéo léo, thân pháp nhẹ nhàng như linh miêu, từng bước từng bước tiếp cận Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ.
Khoảng cách dần được rút ngắn: hai mươi trượng, mười trượng, chín trượng...
Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ vẫn bất động tại chỗ, không ngừng hấp thu âm khí thiên địa trong thung lũng, khuấy động nên từng đợt hàn phong buốt giá.
Khi Diệp sư đệ chỉ còn cách Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ năm trượng, luồng nguyên khí bị hắn áp chế bỗng nhiên bộc phát. Thân hình đang ẩn nấp lập tức lao vút tới như mãnh thú săn mồi, ánh mắt rực lửa, vươn tay chộp lấy Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ.
Dương Khai cũng đã hành động. Hai mắt hắn tập trung khóa chặt Diệp sư đệ, dưới chân nổi lên kình phong, tay cầm trường kiếm vừa đoạt được, thừa lúc đối phương không hề phòng bị, chuẩn bị ra tay đoạt mạng từ bên sườn.
Ngay khoảnh khắc Diệp sư đệ tưởng chừng đã thành công, Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ đột nhiên ngừng hấp thu âm khí, từ bên trong bộc phát ra một nguồn năng lượng âm hàn cực kỳ nồng đậm, dữ dội đánh thẳng về phía hắn.
Biến cố này xảy ra quá nhanh, khiến Diệp sư đệ không kịp dừng bước. Hắn kinh hãi tột độ! Hắn đã quan sát rất lâu, tuy biết đây là thiên tài địa bảo, nhưng không ngờ nó lại có linh tính, biết phản kích khi lâm nguy.
Hắn hồn phi phách tán, cảm nhận hàn khí đang ập tới, trong lòng hoảng loạn, vội vàng vận chuyển nguyên khí, nhằm chống đỡ lại hiểm cảnh trước mắt.
Vừa chuẩn bị hứng chịu đòn công kích, Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ bỗng nhiên chấn động rồi biến mất trong nháy mắt.
Trong khoảnh khắc nó biến mất, ánh sáng xung quanh cũng nhanh chóng tiêu tán vào màn đêm. Sự thay đổi ánh sáng đột ngột khiến tầm nhìn của Diệp sư đệ bị ảnh hưởng, không thể quan sát rõ ràng xung quanh. Và đây chính là lúc Dương Khai ra tay.
Tuy tầm nhìn của Dương Khai cũng bị hạn chế, nhưng hắn vẫn cơ bản xác định được vị trí của kẻ địch. Nhát kiếm này, cho dù không thể đoạt mạng hắn, cũng chắc chắn khiến hắn phải chịu khổ. Toàn bộ tâm trí Diệp sư đệ đều dồn vào luồng hàn khí vừa ập đến, làm sao hắn có thể cảm nhận được sát khí đang cận kề bên mình?
Ngay sau đó, toàn thân hắn chấn động, bị hàn khí đánh trúng chính diện, cả người như rơi vào hầm băng, nguyên khí không thể vận chuyển linh hoạt, khiến hắn rùng mình. Chưa kịp hoàn hồn, hắn chợt phát hiện vùng bụng truyền đến cơn đau không thể tả, như bị lợi khí đâm xuyên qua.
Kinh nghiệm đối phó kẻ địch của Diệp sư đệ này cũng khá phong phú, dù sao hắn cũng là cao thủ Li Hợp Cảnh. Dù tầm nhìn bị che khuất, hắn vẫn kịp tung một cước về phía Dương Khai.
Một tiếng rên khẽ vang lên, Dương Khai bị đá trúng vai, thân thể bật ngược bay ra xa.
Hơi thở nặng nề của cả hai cùng lúc vang lên. Đến lúc này, Dương Khai cũng không cần phải ẩn thân nữa.
Tầm nhìn dần dần hồi phục, Diệp sư đệ nhìn về phía Dương Khai với ánh mắt đầy thù hằn. Hắn bất giác run rẩy, tay ôm mạng sườn, cả người lảo đảo.
Bên hông hắn, một thanh kiếm đang xuyên qua. Rõ ràng, lúc nãy Dương Khai đã dốc toàn lực ra tay, mà Diệp sư đệ lại đang phải vận công chống đỡ hàn khí, làm sao có thể phòng bị kịp thời?
– Là ngươi!
Sau khi nhìn rõ gương mặt Dương Khai, thần sắc Diệp sư đệ lập tức kinh hãi. Vừa rồi hắn đã nghĩ đến vài khả năng: một là Nguyên Lãng hoặc Ngô sư đệ đánh lén hắn (vì lợi ích, huynh đệ tương tàn cũng chẳng lạ gì); hai là nữ tử kia ám sát; và khả năng thứ ba khó xảy ra hơn, là một nhóm người khác trong thung lũng. Nhưng hắn tuyệt đối không thể ngờ, kẻ tập kích hắn lại chính là tên Dương Khai mà bọn họ đang chờ làm thịt.
– Ha ha!
Dương Khai từ từ đứng thẳng dậy, nhe răng cười với hắn, khẽ nhúc nhích bả vai bị đá trúng. Thấy không có gì đáng ngại, hắn mới bình tĩnh bước tới. Hiện tại, Diệp sư đệ mới là kẻ thực sự sa cơ thất thế.
– Sao có thể...
Sắc mặt Diệp sư đệ tái nhợt.
– Tuy ta không biết các ngươi kinh ngạc vì điều gì, nhưng hình như tình hình hiện tại hoàn toàn không khớp với dự tính của các ngươi!
Dương Khai lạnh lùng đáp.
– Bọn ta...
Diệp sư đệ cúi đầu xuống nhìn, sắc mặt sửng sốt:
– Đây là kiếm của Ngô sư đệ.
– Không sai, hắn đã chết. Giờ thì đến lượt ngươi!
– Hóa ra, chúng ta đều bị ngươi lừa gạt rồi!
Lúc này, trong tim Diệp sư đệ trào dâng cảm xúc không cam lòng và khuất nhục tột độ. Vừa rồi khi Thái sư huynh chết thảm, còn có thể giải thích là do bí bảo. Còn bây giờ, bản thân hắn lại sắp chết dưới tay Dương Khai. Lão tử là Li Hợp Cảnh đấy! Mà giờ lại bị một tên Khai Nguyên Cảnh giết chết, thế đạo gì thế này? Oan ức, thật quá oan ức!
Hắn "Òa" lên một tiếng, một tia máu bắn ra từ miệng, thần sắc càng lúc càng uể oải. Thương thế trên cơ thể, cùng nỗi nhục nhã trong tâm linh, khiến hắn tiều tụy, bất lực, không còn chút sức lực nào để phản kháng.
– Ta với các ngươi vốn không thù không oán, nhưng nếu các ngươi đã truy sát đến cùng, thì đừng trách ta ra tay độc ác!
Dương Khai thần sắc lãnh đạm, bước đến trước mặt hắn, giơ tay tung một chưởng mạnh mẽ xuống.
Diệp sư đệ như ngọn đèn sắp tắt bỗng lóe sáng, hai mắt hắn bừng lên. Hắn rút thanh kiếm đang cắm bên sườn ra, chém ngược về phía Dương Khai.
Dương Khai khom người né tránh, tung một cú đấm móc lên cằm hắn. Cằm Diệp sư đệ nát bấy, thân thể hắn bay vút lên cao, rồi nặng nề rơi xuống đất.
Không đợi hắn kịp phản kháng, Dương Khai tung thêm hai quyền nữa, nguyên khí bộc phát mãnh liệt. Diệp sư đệ đã không còn cơ hội sống sót.
Trở mình đứng dậy, Dương Khai cười nhạo báng:
– Chơi trò bày mưu tính kế, ta đáng làm ông nội ngươi!
Rất rõ ràng, vừa rồi Diệp sư đệ giả vờ yếu ớt, định đợi Dương Khai đến gần rồi tung đòn chí mạng. Nhưng Dương Khai sớm đã có phòng bị. Con thỏ nóng nảy còn biết cắn người, huống chi hắn là một võ giả. Trước khi chưa giết chết kẻ địch, sao có thể khinh suất coi thường tính mạng bản thân.
Giết xong tên này, Dương Khai lục soát người hắn. Không có thu hoạch gì lớn, chỉ có một hai viên đan dược và một chút ngân phiếu. Dù sao bọn chúng cũng đang xuất môn bên ngoài, không thể mang quá nhiều vật phẩm theo người.
Đan dược thì có thể dùng, còn mấy tờ ngân phiếu Dương Khai chẳng thèm nhìn kỹ, tiện tay bỏ luôn vào túi.
Tiếp tục quẳng thi thể lên cây, Dương Khai quan sát tứ phía, phát hiện Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ sớm đã mất tăm.
Năng lượng âm hàn mà Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ bộc phát lúc nãy, Dương Khai cảm nhận được rất rõ ràng. Đó là một luồng hàn khí mãnh liệt vô cùng, chẳng trách lại cần đến sự giúp đỡ của hắn. Thứ này có linh tính, phát giác điều không ổn sẽ lập tức lẩn trốn. E rằng ngoài nguyên khí thuộc tính dương là khắc tinh của nó ra, không có cách nào thu phục được.
Còn hơn một canh giờ nữa trời mới sáng! Tốc độ phải nhanh hơn, nhưng trước đó, Dương Khai cần quay lại hỏi Hạ Ngưng Thường làm cách nào để thu phục Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ.