Chất lỏng xanh biếc trong vật phẩm trên tay Tông Ngạo nghiêng xuống, từng giọt rõ ràng như mưa, lại như có linh tính tự thân, rơi trên người Tuyết Nguyệt, men theo lỗ chân lông của nàng chui vào.
Sau khi chất lỏng này ngấm vào, sắc mặt vốn tái nhợt của Tuyết Nguyệt dần hồng hào đôi chút, tiếng tim đập truyền ra từ lồng ngực cũng trở nên mạnh mẽ hơn trước rất nhiều.
Dương Khai nhìn không chớp mắt, cảm thấy an tâm hơn phần nào.
Tông Ngạo quả thực có năng lực, Dương Khai có thể cảm nhận rất rõ trạng thái Tuyết Nguyệt đã khá hơn trước rất nhiều sau khi được lão cứu chữa.
Đợi cho thứ chất lỏng xanh biếc này được Tuyết Nguyệt hấp thu hoàn toàn, Tông Ngạo mới lùi lại hai bước, vẻ mặt đầy đau xót, tựa hồ thứ chất lỏng xanh biếc kia là vật phẩm vô cùng trân quý đối với lão.
- Tiền bối, thế này là chữa khỏi rồi sao?
Dương Khai ngờ vực.
- Chữa khỏi?
Tông Ngạo liếc hắn cười lạnh:
- Nếu kịch độc của Huyền Âm Quỳ Thủy dễ chữa như vậy thì ngươi cũng quá ngây thơ rồi đấy. Tuy Huyền Âm Quỳ Thủy là chí bảo tu luyện, nhưng nó cũng có tính phá hủy cực lớn, người bình thường dính phải chắc chắn sẽ mất mạng, cho dù là cường giả Phản Hư Cảnh cũng khó lòng ngăn cản uy lực của nó. Thể chất của nha đầu này hình như có chút đặc biệt, bí bảo nàng mang theo cũng có phẩm cấp cực cao, bằng không nàng ta sớm đã quy tiên rồi.
- Vừa rồi người...
- Ta chỉ duy trì sức sống cho nàng ta thôi, trong một hai năm không chết được.
- Một hai năm sau thì sao?
Dương Khai vội vàng hỏi.
- Không nói chắc được.
Tông Ngạo chậm rãi lắc đầu.
- Nếu có thể luyện chế được đan dược giải cứu nàng thì nàng có thể khôi phục lại, nếu không luyện chế được thì... ngươi hãy chuẩn bị hậu sự đi.
Dương Khai lập tức biến sắc, khẩn trương chắp tay cung kính:
- Tiền bối, đã ra tay xin ra tay đến cùng, xin chỉ cho một con đường sáng!
- Người tốt?
Tông Ngạo nhíu mày cất tiếng cười lớn.
- Lão phu không phải là người tốt! Ta giúp ngươi duy trì sức sống cho nàng ta, ngươi cũng phải trả thù lao mới được. Hừm, nếu ngươi nói cho ta biết Huyền Âm Quỳ Thủy ở đâu thì lão phu cũng không thể không chỉ cho ngươi một đường sáng!
Dương Khai không hề nghĩ ngợi:
- Ta có thể nói cho người biết!
Đám người Cáp Lực Tạp và Lâm Mộc Phong giấu giếm chuyện Huyền Âm Quỳ Thủy là tính toán của bọn họ, Dương Khai thì không hề e dè chút nào, với hắn mà nói chỉ có một con đường duy nhất, đó là Tuyết Nguyệt không thể chết!
Tông Ngạo gật đầu hài lòng:
- Được, ngươi dẫn ta đi tìm Huyền Âm Quỳ Thủy, ta sẽ nói cho ngươi biết cách giải cứu!
- Thỏa thuận đã thành!
Dương Khai gật đầu ngẫm nghĩ một chút liền bổ sung thêm:
- Tuy nhiên ở đó hiện tại có võ giả của Hằng La Thương Hội canh gác, Cáp Lực Tạp và Lâm Mộc Phong chắc chắn sẽ không cho người khác đến gần.
- Bọn chúng dám! Lão phu muốn đi, chúng dám ngăn trở à?
Vẻ mặt Tông Ngạo tàn ác thấy rõ, lão hừ hừ:
- Cùng lắm thì chia cho bọn chúng một chút lợi lộc là được!
Hình như lão cũng không muốn gây chuyện lớn với Hằng La Thương Hội, dù sao thì giá trị của Huyền Âm Quỳ Thủy là quá lớn, nếu một mình lão nuốt trọn nhất định sẽ khiến Hằng La Thương Hội trả thù.
Đôi khi lùi một bước lại là trời cao biển rộng!
- Tuy nhiên, trước đó lão phu phải ra ngoài một chuyến, đặt làm vài vật dụng chuyên biệt để thu thập Huyền Âm Quỳ Thủy.
Tông Ngạo làu bàu như nói một mình, ra lệnh cho Dương Khai:
- Tiểu tử, ngươi ở lại đây đi, lão phu đi chừng nửa tháng sẽ về, đợi lão phu về rồi tính.
Dương Khai khẽ gật đầu.
Tông Ngạo làm việc nhanh nhẹn dứt khoát. Sau khi nói xong liền thoáng cái đã biến mất, cũng không biết đi về hướng nào.
Có điều lão đã nói là muốn đi đặt làm đồ đựng thì hẳn là đã đi tìm luyện khí sư rồi.
Luyện khí sư và luyện đan sư đều cao quý như nhau, đều là nhân tài cực hiếm có. Những luyện đan sư và luyện khí sư đẳng cấp cao luôn là đối tượng lôi kéo của các thế lực lớn.
Người như Tông Ngạo có quen biết một vài luyện khí sư tài nghệ cao thâm cũng không có gì lạ.
Đợi sau khi Tông Ngạo rời đi, bên ngoài cung điện bỗng truyền đến tiếng la khẽ của Cáp Lực Tạp:
- Tiểu huynh đệ, tiểu huynh đệ!
Lão vẫn còn chưa đi. Chắc là vẫn luôn ở ngoài quan sát, phát hiện Tông Ngạo đột nhiên rời khỏi cho nên mới cả gan mò tới phía ngoài cung điện, muốn hỏi han tình hình một chút.
Dương Khai đi ra ngoài, thuật lại đơn giản sự việc cho lão. Biết được Tông Ngạo cũng để ý tới Huyền Âm Quỳ Thủy, sắc mặt Cáp Lực Tạp đại biến, lập tức luống cuống tay chân không biết phải ứng phó với Tông Ngạo như thế nào.
Lão cũng không dám báo với Chủ tinh chuyện ở đây, nữ nhân của Tam thiếu gia Tuyết Nguyệt hôn mê bất tỉnh, sinh tử còn chưa biết, lão giấu diếm tin tức còn không kịp, làm thế nào có thể bẩm báo được?
Sắc mặt khó coi, trầm ngâm một hồi, cũng không trách cứ Dương Khai nhiều chuyện mà nói:
- Nếu Tông Ngạo đại sư có cách giải cứu, tiểu huynh đệ ngươi hãy tạm thời ở lại đây đợi người về, ta cần đi bàn bạc với Lâm Mộc Phong bọn họ xem ứng đối việc này như thế nào.
Nói xong liền nhanh chóng rời đi.
Dương Khai lại quay vào trong phòng, ngồi bên giường nhìn Tuyết Nguyệt như đang say ngủ.
Mỹ nhân tuyệt sắc giờ phút này an tĩnh, hơi thở đều đều, dáng vẻ say ngủ ngọt ngào, mọi nét uyển chuyển đều phô bày.
Dương Khai giơ tay, sờ mạnh vào ngực nàng.
Hắn cảm thấy bản thân quá thiệt thòi. Nếu không vì Xích Linh Hồn, hắn căn bản không cần phải hao tâm tốn sức như vậy, cũng không cần đi e dè đến sự sống chết của Tuyết Nguyệt.
Điều làm hắn khó chịu chính là dù có cứu được Tuyết Nguyệt trở về, cởi bỏ được Xích Linh Hồn, thì cũng không biết nữ nhân này sẽ có thái độ như thế nào đối với mình, liệu có thẹn quá thành giận mà truy sát hắn cả vạn năm hay không.
Việc không thể đoán trước đó làm Dương Khai phẫn uất.
Chẳng qua là khi đó ở tử tinh, tình thế bắt buộc làm hắn không thể không liên kết tính mạng với Tuyết Nguyệt để tự bảo vệ mình.
Dương Khai thấy đắng chát như ngậm hoàng liên, không nhân cơ hội tranh thủ chút lợi lộc thì quả thực không thể cân bằng lại được tâm trạng.
Tông Ngạo đi liên tiếp nửa tháng không thấy bóng dáng, trong khoảng thời gian này Dương Khai ở lại cung điện của lão, Tuyết Nguyệt hôn mê bất tỉnh không cần hắn chăm sóc, hắn dồn hết tập trung vào phòng luyện đan của Tông Ngạo.
Mười mấy lò đan lớn nhỏ kia đều khắc vô số linh trận, tương tự như linh trận trên dược điền. Đó là những linh trận hoàn chỉnh, dung hợp hoàn hảo không chút xung đột.
Dương Khai không chút khách khí đem linh trận đó khắc sâu vào tâm trí, biến nó thành tri thức của riêng mình.
Trong cung điện còn có một thư phòng, trong đó có rất nhiều điển tịch, Dương Khai rảnh rỗi đến mức nhàm chán, liền vào đó xem.
Hắn lập tức tìm được rất nhiều thứ tốt khiến hắn hưng phấn.
Những đơn thuốc hắn chưa từng nhìn thấy làm hắn say sưa nghiên cứu.
Những phương thuốc Dương Khai nắm giữ đều là của Thông Huyền Đại Lục, nhưng sau khi đến Tinh Vực, cấp bậc linh thảo linh dược thay đổi cao, rất nhiều thứ chưa từng tồn tại trên Thông Huyền Đại Lục.
Những phương thuốc này đã bổ sung hoàn hảo cho những thiếu sót của hắn, khiến tri thức và trình độ luyện đan thuật của hắn đã đạt đến tầm Tinh Vực.
Thời gian nửa tháng thoáng cái đã qua, Dương Khai căn bản không cảm giác được thời gian trôi qua.
Khí tức Tông Ngạo bỗng xuất hiện tại cung điện, lão đi thẳng vào thư phòng, thấy Dương Khai đang ở đây lật xem các phương thuốc luyện đan, cũng không mấy để ý mà chỉ ra hiệu với hắn:
- Đi thôi. Đưa lão phu tới chỗ phát hiện ra Huyền Âm Quỳ Thủy, chỉ cần lão phu có thể thuận lợi thu hồi bảo vật này thì những thứ trong này ngươi muốn xem bao lâu cũng không thành vấn đề.
- Được!
Dương Khai buông quyển điển tịch trong tay xuống, đứng dậy cùng lão đi ra ngoài.
- Đại nhân nhà ta ở lại đây có ổn không?
Dương Khai không yên tâm hỏi một câu.
- Có thể có vấn đề gì?
Tông Ngạo cười quái dị.
- Cung điện của lão phu không ai có thể xông vào, trừ phi mấy cường giả Phản Hư Cảnh cùng nhau xông vào! Ở Vũ Bộc Tinh này chưa có ai dám đắc tội với lão phu như vậy, ngươi có thể hoàn toàn yên tâm. Đây là nơi an toàn nhất trên Vũ Bộc Tinh!
Lão ta vẻ mặt đắc ý, Dương Khai cũng không cho là lão đang tự biên tự diễn mà quả thực có thể tự tin như vậy.
Cùng Tông Ngạo cưỡi Tinh Toa bay về phía khu mỏ.
Mất khoảng nửa ngày, Dương Khai đã dẫn Tông Ngạo tới cái hố đó.
Phía dưới có rất nhiều võ giả canh gác nghiêm mật, Cáp Lực Tạp, Lâm Mộc Phong, còn có cả vị phu nhân trung niên đó và những cường giả Phản Hư Cảnh của Hằng La Thương Hội đều có mặt.
Bọn họ dường như đang chờ đợi.
- Lũ ranh con này.
Tông Ngạo mắng một tiếng, trên mặt lộ vẻ bất mãn.
Nhìn thấy bóng dáng Tông Ngạo, bên dưới đám người Cáp Lực Tạp thần sắc trang nghiêm, có vẻ hơi căng thẳng và bất lực, liếc nhìn nhau, đều tiến lên một bước.
- Bái kiến đại sư!
Tông Ngạo bèn cùng Dương Khai đáp xuống, đám người Cáp Lực Tạp đều thi lễ, thái độ cung kính khiêm tốn.
- Ừ!
Tông Ngạo khẽ gật đầu, vẻ mặt thờ ơ.
- Nghe nói hôm trước đại sư thi triển diệu thuật cứu mạng Tuyết đại nhân, chúng ta vô cùng cảm kích, Tuyết đại nhân là khách của Chủ tinh, nếu có xảy ra chuyện gì, chúng ta khó gánh vác được trách nhiệm. Đại sư đại nghĩa có ân với Tuyết đại nhân cũng là có ân với chúng ta...
Cáp Lực Tạp miệng nói liên hồi nịnh bợ, không ngừng tâng bốc Tông Ngạo.
Lâm Mộc Phong cùng vị phu nhân trung niên kia không khỏi co giật khóe miệng, cả người không được tự nhiên.
Dương Khai toàn thân cũng nổi da gà, khinh miệt nhìn Cáp Lực Tạp như thể không ngờ lão lại là người như vậy.
- Bớt nói nhảm đi!
Tông Ngạo phất tay ngắt lời Cáp Lực Tạp, liếc xéo lão, hừ nói:
- Chớ nịnh bợ lão phu, lão phu không mắc bẫy đâu!
Thần sắc Cáp Lực Tạp lập tức ngượng ngùng, không dám tiếp tục nịnh nọt nữa.
- Hôm nay lão phu tới đây vì mục đích gì chắc hẳn các ngươi cũng biết rõ.
Tông Ngạo đi thẳng vào vấn đề.
- Các ngươi ai dám ngăn trở cứ thử xem, đừng trách lão phu trở mặt!
Cáp Lực Tạp lập tức biến sắc, vội vàng nói:
- Vì sao đại sư tới đây, chúng ta đều rõ cả, đại sư đến Vũ Bộc Tinh đã trăm năm, đan dược luyện chế cho thương hội nhiều vô số kể, cũng không lấy bất kỳ thù lao nào, đại sư vất vả công cao, hội trưởng Ngải Âu đã nhiều lần nhắc nhở phải coi đại sư là khách nhân tôn quý nhất, thỏa mãn mọi yêu cầu của người, không được làm trái!
Tông Ngạo hừ hừ nói:
- Coi như các ngươi biết điều!
Cáp Lực Tạp lại nói:
- Nếu là thứ khác thì tặng hết cho đại sư cũng không hề gì, chỉ có điều Huyền Âm Quỳ Thủy này...
- Hả?
Mặt Tông Ngạo liền lạnh tanh, ánh mắt trở nên bất thiện.
- Chỉ là việc liên quan Huyền Âm Quỳ Thủy này nghiêm trọng, chúng ta thực sự không thể tự quyết định được!
Cáp Lực Tạp cố dày mặt nói.
- Đúng vậy đại sư, nếu như việc này để Chủ tinh biết được, chúng ta sẽ khó thoát khỏi trách phạt, kính mong đại sư minh xét!
Lâm Mộc Phong cũng năn nỉ.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn