Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1061: CHƯƠNG 1061: NGŨ THÁI VẪN TINH: BÍ BẢO KHẮC CHẾ HUYỀN ÂM

Cảnh giới tu vi của Tông Ngạo cũng là Phản Hư Cảnh, chưa chắc đã cao hơn Cáp Lực Tạp và Lâm Mộc Phong, thậm chí còn yếu hơn. Nhưng vì hơn trăm năm qua lão đã có mối quan hệ luyện đan ràng buộc với Hằng La Thương Hội, không hề lấy một đồng nào, nên đã tạo cho lão một thân phận tối cao. Hội trưởng Ngải Âu cũng vô cùng coi trọng lão, ra lệnh cho Cáp Lực Tạp và những người khác phải đối đãi cung kính Tông Ngạo như người trong thương hội, không được có bất cứ điều gì thất lễ.

Có thể nói tại Vũ Bộc Tinh, Tông Ngạo sở hữu thân phận và địa vị tối cao!

Bởi vậy, mấy vị cường giả Phản Hư Cảnh này khi đối mặt với Tông Ngạo mới cẩn trọng như vậy, không dám có chút qua loa sơ suất.

Dù biết rõ Tông Ngạo muốn tới đoạt chí bảo tu luyện Huyền Âm Quỳ Thủy, bọn họ cũng không dám lộ ra sắc mặt gì, càng không dám tùy ý động thủ, chỉ có thể năn nỉ xin Tông Ngạo hạ thủ lưu tình...

Ba người thay nhau lải nhải không ngừng, Tông Ngạo vẫn không động tĩnh gì. Cuối cùng bị bọn họ làm phiền nhiễu quá mức, Tông Ngạo lớn tiếng chửi mắng vô cùng khó nghe. Cáp Lực Tạp cùng những người khác cũng không dám cãi lại, chỉ đành hứng chịu với sắc mặt khó coi.

Mắng một trận, Tông Ngạo mới ngừng lại, nhìn ba người cười lạnh:

- Chớ cho rằng lão phu không biết chuyện ở đây các ngươi căn bản không dám bẩm báo lên Chủ tinh. Tối thiểu là trước khi nha đầu kia lành lặn, các ngươi chỉ dám che giấu tin tức. Kể cả lão phu có đoạt Huyền Âm Quỳ Thủy thì đã sao, các ngươi làm gì được ta?

Nghe lão nói vậy, đám người Cáp Lực Tạp nhìn nhau cười khổ, không dám đáp lời.

- Bảo vật trong thiên hạ, người có khả năng sẽ có được.

Tông Ngạo ngạo nghễ nhìn ba người.

- Lùi vạn bước mà nói, lão phu không có ý định đoạt lấy Huyền Âm Quỳ Thủy thì các ngươi có thể sao? Các ngươi có biết phương pháp thu thập không? Các ngươi mãi mãi chỉ nhìn thấy miếng mồi béo bở ngay trước mắt mà không thể nuốt trôi.

- Đại sư nói đúng...

Cáp Lực Tạp cũng không lải nhải nữa mà chua xót đáp lời.

- Đại sư biết cách lấy Huyền Âm Quỳ Thủy?

Vị phu nhân trung niên kia nghe ra hàm ý của lão, có chút mừng rỡ nhìn Tông Ngạo.

- Không biết thì lão phu tới đây làm gì?

Tông Ngạo hừ hừ phất tay nói:

- Tránh ra, tránh ra, có chuyện gì hãy để sau khi lão phu lấy được thứ đó rồi nói.

Cũng không thèm để ý tới mấy người Cáp Lực Tạp nữa, lão vừa dẫn theo Dương Khai vừa đi xuống hố, trong nháy mắt đã không thấy bóng dáng đâu, hệt như một cường đạo ngang ngược.

Cáp Lực Tạp và Lâm Mộc Phong liếc nhau, cắn răng, chỉ có thể cùng đi theo.

Dưới hố sâu, Dương Khai đi theo phía sau Tông Ngạo, chỉ đường cho lão.

Lần trước khi Dương Khai một mình vào đây là dựa vào thủ đoạn xé rách hư không, không mất chút công sức nào đã xâm nhập vào tới bên trong, nhưng lúc này thì không được.

Nơi đây ẩn chứa đủ loại cấm chế hung hiểm tàn độc. Lúc ấy Cáp Lực Tạp và Tuyết Nguyệt dẫn người tới đây điều tra, trên đường đã mất mạng không ít võ giả.

Nhưng Tông Ngạo hiển nhiên không phải kẻ tầm thường. Lão dẫn đường đi phía trước, tay cầm một vật tựa viên thạch anh. Viên thạch anh đó tỏa ra từng đạo quang mang bắn về bốn phía, soi rõ đường hầm tăm tối, sáng rực đến chói mắt.

Cứ một chốc lại có vài luồng năng lượng yếu ớt khó lòng phát hiện truyền đến. Mỗi khi đó, Tông Ngạo lại cực kỳ cẩn thận, dẫn Dương Khai tránh khu vực có năng lượng phản ứng này đi.

Viên thạch anh này dường như có khả năng dò tìm, dùng nó, Tông Ngạo có thể tránh được rất nhiều hung hiểm. Hành động tuy chậm nhưng lại không lo nguy hiểm, cứ ung dung tiến bước.

Nhiệt độ trong không khí dần hạ thấp. Trên vách đá trong hầm mỏ cũng xuất hiện một tầng băng mỏng.

Vẻ mặt Tông Ngạo dần trở nên hưng phấn, lão biết Huyền Âm Quỳ Thủy đang ngày càng gần mình.

Ba người Cáp Lực Tạp đi phía sau cách Dương Khai không xa, đi trên con đường mà họ đã quen lối. Vừa đi vừa dùng thần niệm giao tiếp, thảo luận xem sự việc lần này nên xử lý thế nào. Nhưng thảo luận mãi cũng không có cách nào tốt, trong lòng nóng như lửa đốt.

- Tiểu tử, bây giờ đi hướng nào?

Tới một ngã ba, Tông Ngạo dừng lại hỏi Dương Khai.

- Bên này!

Dương Khai tiện tay chỉ một hướng. Thần niệm của hắn sớm đã đột phá sự trói buộc của hư không, điều tra vị trí của Huyền Âm Quỳ Thủy.

Tông Ngạo cũng không hoài nghi, trực tiếp đi theo hướng đó.

Tiếp tục đi vào khá lâu, Tông Ngạo đi trước bỗng nhiên không kìm được chấn động, nheo mắt nhìn phía trước. Thân thể lão không khỏi run rẩy, ánh mắt hiện lên thần sắc cuồng nhiệt.

Huyền Âm Quỳ Thủy! Mấy giọt Huyền Âm Quỳ Thủy vẫn lơ lửng một cách quỷ dị giữa không trung, duy trì trạng thái như lúc Dương Khai rời đi, chờ đợi người hữu duyên đến lấy đi.

- Quả nhiên là Huyền Âm Quỳ Thủy!

Thần niệm Tông Ngạo đảo qua, lập tức đã nhận ra sự bất phàm của những giọt nước này. Từng giọt chất lỏng đó tuy rằng lơ lửng giữa không trung, nhưng mỗi một giọt lại nặng như núi lớn, bên trong ẩn chứa uy năng khủng khiếp vô cùng.

Trên đời, ngoại trừ Huyền Âm Quỳ Thủy ra, không có vật nào khác có được đặc tính như vậy.

Lão bước nhanh tới phía trước mấy chục giọt Huyền Âm Quỳ Thủy, hai mắt toát ra thần quang rạng rỡ, bắt đầu quan sát xung quanh, miệng không ngừng kêu chậc chậc.

Có thể khiến Tông Ngạo thất thố như vậy, đủ thấy giá trị to lớn của Huyền Âm Quỳ Thủy.

Dương Khai bình thản đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, cũng không có ý định cướp đoạt Huyền Âm Quỳ Thủy.

Hắn biết rõ năng lực của mình. Chưa cần nói tới Tông Ngạo, riêng đám người Cáp Lực Tạp theo sát phía sau, ai nấy đều là cường giả Phản Hư Cảnh. Ở trước mặt bọn họ, Dương Khai tự biết mình.

Tiếng bước chân vang lên, đám người Cáp Lực Tạp theo sát phía sau, người nọ nối tiếp người kia đều đứng bên cạnh Dương Khai, vô cùng chua xót nhìn về phía đó.

Mấy chục giọt Huyền Âm Quỳ Thủy khắc sâu vào trong tầm mắt, khiến bọn họ đỏ mắt thèm thuồng.

Vật này là chí bảo tu luyện, chỉ cần có thể an toàn luyện hóa một giọt đã có thể khiến công lực của bất kỳ võ giả nào đại tăng. Mặc dù Cáp Lực Tạp là cường giả Phản Hư Cảnh, công lực cũng có thể tăng lên gấp mười phần.

Tu vi cảnh giới đạt tới trình độ như bọn họ, muốn tiến bộ thêm còn khó hơn lên trời. Có khi mấy trăm năm hay hơn một ngàn năm đều không thể đột phá một cấp nhỏ, đó là khi đã có đầy đủ cơ duyên.

Luyện hóa Huyền Âm Quỳ Thủy tuy rằng nguy hiểm trùng điệp, nhưng không trải phong sương, sao thấy cầu vồng?

Mỗi người bọn họ đều trải qua vô số cuộc chiến sinh tử, cảm ngộ thiên đạo võ đạo bên bờ vực cái chết, từng bước một trưởng thành tới bây giờ. Bọn họ hiểu hơn bất cứ ai rằng, nguy hiểm càng lớn thì càng nhận được nhiều thành quả tốt đẹp.

Nhưng giờ đây bọn họ chỉ có thể đứng xa xa mà nhìn, căn bản không dám tiến tới.

- Lúc phát hiện Huyền Âm Quỳ Thủy này, nó bị niêm phong trong một chiếc nhẫn không gian?

Tông Ngạo bỗng quay sang bên này hỏi.

Chuyện Huyền Âm Quỳ Thủy Dương Khai đã thuật lại sơ qua cho lão. Vì Dương Khai biết được không nhiều lắm nên lão cũng không biết được nhiều.

- Đúng vậy, Đại sư.

Cáp Lực Tạp giật mình, vội vàng đáp.

- Che giấu thiên vật, che giấu thiên vật mà.

Tông Ngạo không ngừng bĩu môi.

- Đồ vật tầm cỡ này mà cũng muốn cất trong nhẫn không gian, người thượng cổ kia xem ra cũng là kẻ ngu muội. Thế nhưng cũng may bọn họ làm vậy, chứ nếu không số Huyền Âm Quỳ Thủy này không biết đã lưu lạc tới nơi nào rồi.

Mấy người nghe vậy mà mù mịt, không hiểu lão đang nói gì.

Lâm Mộc Phong chắp tay nói:

- Kính xin Đại sư giải thích nghi hoặc.

Tông Ngạo nhếch miệng cười nói:

- Mỗi một giọt Huyền Âm Quỳ Thủy đều nặng như núi, căn bản không phải là thứ nhẫn không gian có thể cất giữ được. Sau khi người thượng cổ kia đem cất nó vào nhẫn không gian, chắc là chưa kịp dùng tới nhẫn không gian đã chết rồi. Bằng không, nhẫn không gian đã nổ tung từ lâu, làm sao có thể tồn tại đến bây giờ?

Cáp Lực Tạp vội vàng nói:

- Lúc ấy chúng ta cũng bởi vì nhẫn không gian nổ tung mới bị đánh tới nỗi trở tay không kịp, thương vong thảm trọng.

- Đó là đương nhiên.

Tông Ngạo cười ha hả một cách quái dị.

- Hơn nữa, thứ này một khi tiếp xúc với mặt đất, sẽ không ngừng thấm vào đất. Các ngươi biết vì sao nó lại hiếm rồi chứ?

Mọi người đều lắc đầu, tỏ ý không biết.

Đó là vì chúng đã chìm sâu vào lòng đất, bị bổn nguyên tinh tú hấp thụ, vì vậy mới khó kiếm. Không những Huyền Âm Quỳ Thủy mà còn có những thiên tài địa bảo quý giá khác cũng có khả năng bị hấp thụ rồi.

Lời vừa dứt, mọi người đều kinh sợ.

Bổn nguyên tinh tú thì mọi người cũng biết, đó là căn cơ của mỗi tinh cầu tu luyện, là trái tim của tinh cầu ấy. Nhưng không ai biết bổn nguyên tinh tú lại có liên quan tới Huyền Âm Quỳ Thủy.

- Rất may là mấy chục giọt Huyền Âm Quỳ Thủy này không tiếp xúc với mặt đất, bằng không chỉ sợ cũng đã sớm không còn tăm hơi.

Tông Ngạo hít sâu một hơi, bỗng nhiên lấy từ nhẫn không gian của mình ra một vật khí có hình thù kỳ dị.

Vật đó hơi giống một cái bát miệng rộng, cổ nhỏ, đáy lớn, hình dạng kỳ lạ, nhiều màu sắc, tỏa ra hào quang rực rỡ dị thường.

- Ngũ Thái Vẫn Tinh?

Cáp Lực Tạp khẽ thốt lên một tiếng, vừa nhìn đã biết vật này được luyện chế từ khoáng vật gì.

Gương mặt Lâm Mộc Phong và vị phu nhân trung niên kia cũng có chút biến sắc.

Dương Khai thấy vậy lập tức hiểu được Ngũ Thái Vẫn Tinh này hẳn là một loại khoáng thạch có giá trị cực cao, nếu không cũng sẽ không khiến ba vị cường giả Phản Hư Cảnh thất thố như vậy.

- Đúng vậy, chính là Ngũ Thái Vẫn Tinh.

Tông Ngạo cười lớn.

- Có rất ít người biết Ngũ Thái Vẫn Tinh chính là khắc tinh của Huyền Âm Quỳ Thủy. Muốn lấy Huyền Âm Quỳ Thủy, chỉ cần dùng khí cụ chế tác từ Ngũ Thái Vẫn Tinh là được.

Lão vừa cười vừa hướng miệng vật đó vào một giọt Huyền Âm Quỳ Thủy, vận chuyển lực lượng, thu nó vào trong.

Đám người Cáp Lực Tạp sắc mặt khó coi, tâm trạng phức tạp đến cực điểm.

Ngũ Thái Vẫn Tinh tuy rằng quý giá, nhưng Hằng La Thương Hội bọn họ vẫn có, chỉ là số lượng không nhiều lắm. Tạo ra khí cụ như vậy cũng không thành vấn đề. Nếu sớm biết điều này thì bọn họ đã sớm lấy Huyền Âm Quỳ Thủy đi rồi, đâu để cho Tông Ngạo được lợi dễ dàng như vậy?

Mất trắng một đại cơ duyên đã bày ra trước mắt như vậy, thậm chí Cáp Lực Tạp còn mất một cánh tay vì chuyện đó.

Vừa nghĩ đến đây, vẻ mặt ba người biến ảo, vô cùng lạ thường.

Tông Ngạo cũng mặc kệ Cáp Lực Tạp và những người khác nghĩ gì, mà chỉ lo thu thập Huyền Âm Quỳ Thủy. Đem những báu vật này thu vào, chỉ còn lại mười giọt mới dừng lại. Lão trịnh trọng nắm khí cụ đó trong tay, liếc xéo đám người Cáp Lực Tạp nói:

- Chớ nói lão phu ăn sạch không chừa cho các ngươi chút canh nào. Số Huyền Âm Quỳ Thủy còn lại này các ngươi tự nghĩ cách lấy đi. Đừng có nói với ta các ngươi không tìm được Ngũ Thái Vẫn Tinh đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!