Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1064: CHƯƠNG 1064: VỪA LÒNG THỎA Ý

- Ta muốn các vị giúp ta thu thập một vài loại dược liệu!

Dương Khai không hề vòng vo, đi thẳng vào vấn đề.

- Cần những dược liệu gì?

Cáp Lực Tạp mỉm cười.

- Nơi khác có thể thiếu dược liệu, chứ thương hội chúng ta thì tuyệt đối không thiếu.

Lâm Mộc Phong và vị phu nhân trung niên kia cũng vậy, đều tỏ ý sẽ dốc hết sức mình để thỏa mãn yêu cầu của Dương Khai.

Dương Khai liền đưa ra đơn thuốc luyện chế Ly Hỏa Đan. Cáp Lực Tạp nhận lấy xem kỹ, vẻ mặt thản nhiên nói:

- Dược liệu trong đơn này không khó tìm, phân hội của ta tàng trữ rất nhiều. Ngoài Long Quy Linh quả hơi hiếm một chút, những thứ khác đều không thành vấn đề. Có điều, tiểu huynh đệ chỉ cần đợi ba đến năm tháng, chúng ta có thể điều Long Quy Linh quả từ dược tinh khác về, chỉ là khoảng thời gian này...

- Ba đến năm tháng không thành vấn đề, dài hơn nữa cũng không sao, chỉ cần đừng kéo dài đến một năm rưỡi là được.

Dương Khai lắc đầu.

- Trong vòng bốn tháng, ta nhất định có thể điều Long Quy Linh quả về đây.

Cáp Lực Tạp vỗ ngực bảo đảm.

Một số dược liệu cần môi trường đặc thù mới có thể sinh trưởng. Vũ Bộc Tinh tuy cũng là một tu luyện tinh nhưng quả thật không có môi trường thích hợp cho Long Quy Linh quả. Nhưng gần đó có một dược tinh thuộc Hằng La Thương Hội, chuyên sản xuất thứ này với số lượng lớn.

- Không biết tiểu huynh đệ cần bao nhiêu dược liệu?

Lâm Mộc Phong đứng bên cạnh hỏi.

- Có bao nhiêu lấy bấy nhiêu!

Dương Khai trầm giọng.

- Có bao nhiêu lấy bấy nhiêu?!

Cả ba người giật nảy mình, kinh ngạc nhìn Dương Khai.

Bọn họ vốn tưởng Dương Khai chỉ cần vài phần dược liệu để luyện đan, nào ngờ hắn lại như sư tử ngoạm, lòng tham không đáy.

Dương Khai chủ động giải thích:

- Phương pháp cứu chữa mà Tông Ngạo tiền bối đưa ra là luyện chế một viên đan dược có đan vân. Các vị chắc cũng biết luyện ra đan vân khó đến mức nào, không phải một hai lần là có thể thành công. Cần phải có lượng lớn dược liệu để thử nghiệm mới mong thành công được.

Nghe hắn nói vậy, đám người Cáp Lực Tạp lập tức hiểu ra vì sao Dương Khai lại cần nhiều dược liệu đến thế, trong lòng không khỏi có chút kính nể.

- Thì ra là vậy, Tông Ngạo đại sư không hổ là Luyện Đan Đại Sư của một thế hệ, lại có tâm luyện chế đan dược có đan vân, bọn ta vô cùng ngưỡng mộ.

- Dù sao chuyện này đối với phân hội các vị cũng là một tổn thất lớn, những đan dược luyện chế ra đều cùng một loại. Cứ cho là sau khi xong việc, tất cả đan dược luyện ra đều giao cho các vị, thì đầu ra cũng là một vấn đề. Các vị phải chuẩn bị tâm lý cho tốt.

Dương Khai nhắc nhở một câu.

- Chỉ cần có thể khiến Tuyết đại nhân tỉnh lại, chút tổn thất này chẳng là gì cả.

Cáp Lực Tạp lập tức tỏ thái độ. Lão thật sự sợ hãi rồi. Nếu Tuyết đại nhân có mệnh hệ gì, Tuyết Nguyệt Tam thiếu gia chắc chắn sẽ không tha cho lão. Cho dù phải dốc hết gia tài, lão cũng sẽ gom đủ dược liệu cần thiết.

- Như vậy là tốt nhất!

Dương Khai rất hài lòng về sự phối hợp của mọi người. Không cần mình phải nhiều lời, mấy người này đều là người hiểu chuyện, rất dễ nói chuyện, không cần hắn phải tự mình phân tích lợi hại.

- Tiểu huynh đệ...

Cáp Lực Tạp ngập ngừng, muốn nói lại thôi. Sau khi gọi một tiếng thì liếc mắt nhìn Lâm Mộc Phong, dường như có lời khó nói.

Dương Khai nhìn lời đoán ý, lập tức hiểu họ đang lo lắng điều gì, bèn nghiêm mặt nói:

- Đối với ta, cứu sống Tuyết đại nhân là quan trọng nhất, những chuyện khác ta sẽ không hỏi đến.

Lời vừa dứt, cả ba người đều mừng rỡ như điên, ánh mắt nhìn Dương Khai cũng trở nên hiền hòa hơn nhiều.

Tuy ba người họ đoạt được Huyền Âm Quỳ Thủy, trong lòng vô cùng vui sướng, nhưng Vũ Bộc Tinh lần này xảy ra chuyện lớn như vậy, họ cũng không biết có nên bẩm báo lên Chủ tinh hay không. Nếu là lúc bình thường, họ hoàn toàn có thể giấu nhẹm chuyện Tuyết Nguyệt bị thương bất tỉnh, nhưng bây giờ thì khác. Dương Khai thân là vệ sĩ của Tuyết Nguyệt, tu vi tuy thấp, nhưng nếu chẳng may hắn hồ đồ, bẩm báo với Chủ tinh trước họ một bước thì sao?

Đến lúc đó, ba người sẽ phải đối mặt với hình phạt nghiêm trọng hơn!

Có được câu nói này của Dương Khai làm bảo đảm, ba người liền yên tâm.

Dương Khai cười khà khà:

- Ta cũng không mong bị người của Chủ tinh đến trừng phạt, cho nên chuyện Tuyết đại nhân bị thương tạm thời đừng tiết lộ ra ngoài. Đợi Tuyết đại nhân hồi phục, đại nhân sẽ tự có định đoạt.

- Đa tạ tiểu huynh đệ!

Cáp Lực Tạp thành khẩn chắp tay.

- Tuy nhiên Huyền Âm Quỳ Thủy... các vị tạm thời đừng động vào thì hơn. Tất cả hãy đợi Tuyết đại nhân định đoạt.

Dương Khai lại nói thêm một câu.

- Điều này là tất nhiên, bọn ta dù có lá gan lớn bằng trời cũng không dám tùy tiện sử dụng loại bảo bối tu luyện cỡ này, đương nhiên phải đợi Tuyết đại nhân tỉnh lại xử lý.

Bọn người Cáp Lực Tạp lần lượt gật đầu, thầm cảm tạ Dương Khai đã chỉ cho họ một con đường sáng.

Hơn nữa, từ đầu đến cuối họ đều không có ý định sử dụng Huyền Âm Quỳ Thủy. Mặc dù thứ này chỉ cần luyện hóa một giọt là công lực sẽ tăng mạnh, nhưng họ lại không biết luyện hóa thế nào. Uy lực của Huyền Âm Quỳ Thủy thì Cáp Lực Tạp đã tự mình nghiệm chứng, cái giá phải trả là một cánh tay. Hơi không cẩn thận, chẳng những không được sức mạnh tăng cường mà có khi còn rơi vào kết cục giống như Tuyết đại nhân.

Không dám dùng không có nghĩa đây không phải là công lao, cho nên trước khi Dương Khai đến, cả ba người chỉ biết vây quanh vật chứa đó mà ngắm đến quên cả trời đất.

- Ừm, chuyện nhờ các vị giúp đỡ lúc nãy coi như là việc công, ta vẫn còn một việc riêng muốn nhờ mấy vị giúp đỡ!

Dương Khai cảm thấy thời cơ đã chín muồi, không khí cũng hòa hợp, bèn chuẩn bị kiếm thêm chút lợi lộc từ họ.

- Tiểu huynh đệ cứ nói!

- Các vị có phương pháp nào có thể nhanh chóng nâng cao công lực không?

Dương Khai vẻ mặt mong chờ nhìn ba người.

- Nâng cao công lực?

Cáp Lực Tạp kinh ngạc, nhưng thoáng chốc đã hiểu ra, cười lớn nói:

- Tiểu huynh đệ muốn nâng cao công lực của mình?

- Đúng vậy, đúng vậy. Lần này thâm nhập di tích thượng cổ, chính vì công lực của ta quá thấp nên Tuyết đại nhân mới không đưa ta đi cùng. Nếu công lực của ta cao hơn một chút, nói không chừng đã có thể cứu được Tuyết đại nhân trong lúc nguy nan, giúp đại nhân tránh được kiếp nạn Huyền Âm Quỳ Thủy. Nếu có thể lấy mạng của ta đổi lại bình an cho Tuyết đại nhân, ta có chết cũng không từ. Cũng sẽ không liên lụy ba vị lâm vào hiểm cảnh như hiện giờ, ngày ngày nơm nớp lo sợ như đi trên băng mỏng!

Dương Khai tỏ vẻ vô cùng đau đớn, dường như đang tự trách mình đến cực điểm.

Ba người Cáp Lực Tạp đều là kẻ từng trải, há nào không biết hắn đang giả nhân giả nghĩa?

Chỉ có điều, tên hộ vệ này dường như rất được Tuyết đại nhân coi trọng, nếu không đời nào lại chỉ đưa một mình hắn đến Vũ Bộc Tinh, càng không thể vì lo cho an toàn của hắn mà không cho hắn bước vào di tích thượng cổ.

Đợi sau khi Tuyết đại nhân tỉnh lại, nói không chừng còn phải dựa vào hắn nói vài lời hay để Tuyết đại nhân bớt giận.

Huống chi hắn không đem việc ở đây bẩm báo lên Chủ tinh, mà còn bắt tay với ba người họ để giấu diếm, đã coi như giúp một việc lớn rồi.

Bất kể là cần nịnh nọt hay báo đáp, cả ba đều cảm thấy nên thỏa mãn yêu cầu không quá đáng này của Dương Khai. Chỉ là một võ giả Nhập Thánh nhị tầng cảnh muốn nâng cao công lực, họ vẫn có thể đáp ứng được.

Lặng lẽ đưa mắt nhìn nhau, trong lòng ba người tức khắc đã có quyết định, Cáp Lực Tạp nói:

- Nếu là cách nhanh chóng nâng cao công lực thì chỉ có thể siêng năng tu luyện. Chuyện này không vội được, sức mạnh của bất cứ ai cũng đều là tích lũy từng chút một, nhưng...

Lão chuyển ý, nhếch miệng cười:

- Thật ra ta có một cách nâng cao hiệu suất tu luyện.

Hai mắt Dương Khai sáng lên:

- Cách gì?

Nhẫn không gian trên tay Cáp Lực Tạp chợt lóe sáng, một đóa hoa lan diễm lệ xuất hiện trên tay lão. Cánh hoa của đóa hoa lan đó rất kỳ lạ, xòe ra giống như đầu của một đứa trẻ, ngũ quan rõ ràng, trông có vẻ hơi u ám.

- Thiên Linh Quỷ lan?

Bên kia, Lâm Mộc Phong và vị phu nhân trung niên đồng loạt biến sắc, kinh ngạc thốt lên, dường như không ngờ rằng đến loại trọng bảo này mà Cáp Lực Tạp cũng lấy ra. Nhất thời, họ nhìn Dương Khai với vẻ mặt đầy thú vị, như thể muốn nói, ngươi được hời to rồi.

- Cái này có ích lợi gì?

Dương Khai dò hỏi.

Cáp Lực Tạp vẻ mặt ngạo nghễ nói:

- Phụ trợ tu luyện. Ngươi cứ trực tiếp dùng nó là sẽ cảm nhận được sự huyền diệu bên trong.

Lâm Mộc Phong cũng nói:

- Vật này không có nhiều đâu, lão Cáp năm đó vì tranh giành thứ này mà đánh nhau với người ta đến sứt đầu mẻ trán, cảnh tượng ngày xưa vẫn còn rõ mồn một trước mắt. Không ngờ lão giữ gìn gần một trăm năm mà cũng không nỡ dùng, ta còn tưởng lão làm mất lâu rồi.

Cáp Lực Tạp nhếch miệng:

- Không có người thích hợp để chọn, dùng nó làm gì? Lão phu đã là Phản Hư tam tầng cảnh rồi, dùng cái này cũng không nâng cao công lực được bao nhiêu. Vốn định dùng để dẫn dắt hậu sinh vãn bối nào đó, nhưng ở cái nơi Vũ Bộc Tinh này, chẳng có ai lọt nổi vào mắt xanh của lão phu cả!

Dương Khai tay mắt lanh lẹ, không đợi lão nói dứt lời đã vươn tay đoạt lấy Thiên Linh Quỷ lan, trực tiếp nhét vào chiếc nhẫn không gian dùng để che mắt thiên hạ.

Từ lời của hai người này, hắn đã hiểu được sự quý giá của Thiên Linh Quỷ lan, hơi đâu mà khách khí?

Sau đó, hắn mở to mắt nhìn Lâm Mộc Phong.

Lâm Mộc Phong đang tấm tắc cảm khái sự hào phóng của Cáp Lực Tạp, chợt bắt gặp ánh mắt của Dương Khai, da mặt không khỏi co giật, lập tức hiểu ý, vỗ trán nói:

- Lâm mỗ nhớ ra rồi, ta cũng có một vài món đồ có thể giúp Dương tiểu huynh đệ.

Ý của Dương Khai đã quá rõ ràng, chính là muốn nhân cơ hội này vơ vét một phen, lão đâu thể giả ngây giả dại được?

Cố nén đau lòng, ngoài mặt lão tỏ ra như không có chuyện gì, bộ dạng như đã sớm chuẩn bị. Trên nhẫn không gian lóe sáng, lão lấy ra một cái bình, còn chưa kịp mở miệng đã bị Dương Khai đột ngột cướp lấy.

Lâm Mộc Phong cười gượng gạo, hữu khí vô lực nói:

- Đây là Tuyết Trì Tinh Tủy, là sản vật của một nơi gọi là Tuyết Trì cấm địa. Mỗi một ngàn năm mới cô đọng được một chén Tuyết Tủy chừng này, ta cũng chỉ có một chút như vậy.

- Tác dụng!

Dương Khai lời ít ý nhiều, vừa hỏi vừa quan sát chiếc bình ngọc trong tay. Từ chiếc bình tỏa ra một cảm giác mát lạnh, xuyên thấu qua thành bình, còn có thể thấy một ít vật trắng như tuyết chứa bên trong. Không nhiều lắm, ước chừng chỉ to bằng móng tay.

- Tuyết Trì Tinh Tủy có tác dụng lớn nhất đối với việc củng cố tâm cảnh. Dùng một giọt, lợi ích vô cùng. Dương tiểu huynh đệ ngươi đã muốn nhanh chóng nâng cao cảnh giới công lực của bản thân thì thứ này tất không thể thiếu.

Lâm Mộc Phong giải thích.

Mắt Dương Khai sáng lên, nhếch miệng cười lớn.

Thứ mà Lâm Mộc Phong đưa ra cùng với Thiên Linh Quỷ lan của Cáp Lực Tạp đúng là hỗ trợ lẫn nhau. Một thứ có thể nâng cao hiệu quả tu luyện, một thứ có thể làm bình ổn tâm cảnh, tránh được những gánh nặng và di chứng do công lực tăng tiến quá nhanh mang lại. Có thể nói, giá trị của vật này tương đương với Thiên Linh Quỷ lan.

Dương Khai mãn nguyện cất vào nhẫn không gian.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!