Lâm Mộc Phong giương mắt nhìn Dương Khai thu chiếc bình Tuyết Trì Tinh Tủy nhỏ đó lại, vẻ mặt đầy xót xa.
Dương Khai vờ như không thấy.
Chẳng đợi Dương Khai mở miệng, vị phu nhân trung niên kia đã cất tiếng cười nói:
- Ta không có nhiều bảo bối như hai người bọn họ, nhưng lại có một thứ cũng có thể nâng cao hiệu quả tu luyện. Tiểu huynh đệ nếu không chê thì cứ nhận lấy.
Nói rồi, trên tay nàng bỗng nhiên xuất hiện một nắm những lá cờ nhỏ, mỗi lá cờ mang một màu sắc khác nhau gồm đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Tất cả có bảy lá, tản ra linh khí nồng đậm.
- Bí bảo?
Dương Khai lấy làm lạ, không biết bí bảo này có diệu dụng gì mà lại có thể nâng cao hiệu quả tu luyện.
- Tụ Linh Thất Sắc Kỳ này là bí bảo Hư cấp hạ phẩm, bố trí theo phương pháp nhất định có thể quy tụ thiên địa linh khí. Trước đây khi ta tu luyện vẫn thường dùng đến nó. Tuy nhiên về sau cảnh giới công lực tăng cao nên bèn cất đi, gần một trăm năm nay không động đến, hôm nay vừa khéo tặng cho tiểu huynh đệ.
Ánh mắt Dương Khai lại sáng lên, thầm nghĩ những người này không hổ là các quản sự cấp cao của phân hội Hằng La Thương hội. Vật phẩm mà mỗi người tiện tay lấy ra đều không phải hạng tầm thường, cũng không biết bọn họ còn cất giấu bao nhiêu trân bảo.
Lần này hắn không vội vàng như hai lần trước, mà cẩn thận nhận lấy Tụ Linh Thất Sắc Kỳ từ tay vị phu nhân trung niên, rồi khách sáo nói lời cảm tạ.
Vị phu nhân ấy hé miệng cười:
- Thả lỏng phòng ngự thức hải của ngươi ra, ta sẽ truyền thụ cách bố trí cho ngươi!
Dương Khai gật đầu. Nàng đưa một ngón tay điểm lên trán hắn. Trong khoảnh khắc, tất cả công dụng của Tụ Linh Thất Sắc Kỳ đã được Dương Khai lĩnh hội và nắm rõ.
Tỉ mỉ cảm nhận một lượt, Dương Khai rất hài lòng với bộ Tụ Linh Thất Sắc Kỳ này.
Thứ này mặc dù chỉ là bí bảo Hư cấp hạ phẩm, nhưng đối với Dương Khai bây giờ mà nói cũng là vật cực kỳ khó kiếm. Nó có thể sử dụng mãi mãi, đợi đến khi Dương Khai không cần dùng nữa còn có thể tặng cho người thân cận của mình.
Nó không quý giá bằng Thiên Linh Quỷ Lan và Tuyết Trì Tinh Tủy, nhưng giá trị thực dụng lại hơn hai thứ ấy rất nhiều.
Ba người họ bất luận là ai cũng đều bỏ ra cái giá không nhỏ, cũng coi như đã dốc hết tâm tư. Dương Khai ôm quyền nói:
- Đa tạ ba vị tương trợ, tiểu tử vô cùng cảm kích.
- Khách sáo! Khách sáo!
Cáp Lực Tạp cười lớn ha hả.
- Chỉ cần Tuyết đại nhân tỉnh lại, dù có khiến chúng ta khuynh gia bại sản cũng chẳng hề gì!
Lão tỏ ra trung thành son sắt, cũng không biết trong đó có mấy phần thật lòng.
- Hay là... Tiểu huynh đệ nhận thêm hai nguyệt nô?
Lâm Mộc Phong đột nhiên nhớ ra chuyện này, bèn đề nghị.
- Nguyệt nô?
Dương Khai nhíu mày, hồ nghi nhìn bọn họ.
Vị phu nhân trung niên đỏ mặt, quở trách:
- Tên khốn nhà ngươi, tiểu huynh đệ tuổi còn nhỏ, ngươi không dạy điều hay lẽ phải mà còn cố dạy mấy thứ bàng môn tả đạo. Đợi Tuyết đại nhân tỉnh lại xem ngươi giải thích thế nào?
Lâm Mộc Phong mặt đầy xấu hổ:
- Hai nguyệt nô thì có vấn đề gì đâu. Ta thấy tiểu huynh đệ cũng là người tâm tính kiên nghị, sẽ không vì hai nguyệt nô mà bỏ lỡ tiền đồ.
- Ừm, hai người thì quả thật không vấn đề gì.
Cáp Lực Tạp cũng ở một bên phụ họa.
- Nguyệt nô là cái gì?
Dương Khai thấy bọn họ ngươi một câu ta một câu, trong lòng đầy hiếu kỳ, bèn mở miệng hỏi.
Cáp Lực Tạp ho nhẹ một tiếng, giải thích:
- Nguyệt nô là những nữ tử mà thương hội chúng ta đặc biệt bồi dưỡng. Họ tu luyện công pháp đặc thù, dùng những loại đan dược đặc thù, đợi đến một thời điểm nhất định là có thể giao hợp với nam nhân. Trong nguyên âm của họ tích chứa năng lượng vô cùng tinh thuần. Bất cứ nam tử nào lần đầu chiếm được họ đều có thể đạt được lợi ích lớn nhất từ đó! Tiểu huynh đệ nếu muốn mau chóng nâng cao công lực thì nguyệt nô chính là lựa chọn tốt nhất.
- Thải âm bổ dương?
Dương Khai biến sắc.
- Không không không!
Lâm Mộc Phong mỉm cười xua tay.
- Phương pháp mà thương hội ta khai sáng không phải là thải âm bổ dương tầm thường. Tiểu huynh đệ cũng biết, rất nhiều võ giả tu luyện tà công, thải âm bổ dương, công lực tăng nhanh nhưng sức mạnh có được lại pha tạp, không tinh khiết. Sức chiến đấu so với những võ giả cùng cảnh giới thấp hơn rất nhiều. Thương hội của chúng ta tuyệt đối không thể làm những chuyện như vậy. Những nguyệt nô được chọn đều là những nữ tử có tư chất và thể chất rất tốt, lại dùng những phương pháp bồi dưỡng đặc thù. Khi năng lượng trong nguyên âm của họ chuyển sang thân thể nam nhân, sẽ không gây ra ảnh hưởng tiêu cực nào. Với cảnh giới tu vi hiện tại của tiểu huynh đệ thì thu nhận hai nguyệt nô cùng đẳng cấp hoàn toàn không có vấn đề gì.
- Đúng vậy, nếu nguyệt nô của thương hội ta có vấn đề thì cũng sẽ không có nhiều người đặt mua đến thế.
Cáp Lực Tạp cũng gật đầu phụ họa.
- Các người còn buôn người sao?
Dương Khai kinh hãi thất sắc, tuyệt đối không ngờ Hằng La Thương hội lớn mạnh như vậy lại có mặt tối đến thế.
- Đều là do họ tự nguyện cả. Những nguyệt nô đó đều là dân thường cùng khổ. Nếu không có thương hội ta, họ cũng chỉ có thể sống mấy mươi năm rồi chết già. Thương hội ta cho họ vật tư và môi trường tu luyện, để họ có bản lĩnh hơn người. Họ còn có thể tiếp tục tu luyện, nâng cao công lực. Nếu có thể làm chủ nhân vui vẻ thì chỉ chờ đợi vinh hoa phú quý. Rất nhiều nguyệt nô bước ra từ thương hội ta đều có cuộc sống rất tốt.
Lâm Mộc Phong giải thích, lão dường như thấy được Dương Khai có vẻ bài xích chuyện này.
Vị phu nhân trung niên kia đứng một bên mắc cỡ đỏ mặt, không nói lời nào nhưng cũng tỏ ra khá am hiểu về chuyện nguyệt nô.
- Thôi chuyện nguyệt nô đi...
Dương Khai trầm ngâm một hồi, xua xua tay, vẻ mặt khổ sở nói:
- Ta sợ Tuyết đại nhân sau khi tỉnh dậy sẽ nổi trận lôi đình!
Không thể không thừa nhận, nghe bọn họ nói về lợi ích của nguyệt nô, đặc biệt là có thể khiến người ta nhanh chóng nâng cao công lực, Dương Khai quả thực có chút động lòng. Hiện tại hắn đang nóng lòng muốn nhanh chóng nâng cao cảnh giới tu vi của bản thân.
Động lòng thì động lòng, Dương Khai vẫn từ chối.
Hắn ít nhiều vẫn có nguyên tắc của riêng mình, hơn nữa bất luận bọn người Cáp Lực Tạp có thổi phồng về tác dụng kỳ diệu của nguyệt nô thế nào, Dương Khai vẫn luôn nghĩ, thải âm bổ dương ít nhiều cũng có chút vấn đề, không có lợi cho việc tu luyện sau này.
- Nếu đã như thế thì bọn ta cũng không miễn cưỡng nữa.
Cáp Lực Tạp nhìn Dương Khai với vẻ tán thành, dường như không ngờ một thanh niên lại có thể từ chối được sự mê hoặc lớn đến vậy.
Nguyệt nô, không chỉ có thể nâng cao công lực, mỗi người bọn họ đều được dạy bảo rất nhiều thủ đoạn hầu hạ nam nhân. Ai cũng đều sở hữu mị lực khôn cùng, tinh thông vô số chiêu trò. Từ trước đến nay, họ luôn là đối tượng mà các nam tử trẻ tuổi lẫn trung niên trong Tinh Vực bàn tán say sưa.
Có thể dắt hai nguyệt nô theo bên mình cũng là một việc hết sức vẻ vang.
Mỗi năm Hằng La Thương hội đều bồi dưỡng số lượng lớn nguyệt nô, nhưng đơn đặt hàng đều đã xếp đến tận mấy năm sau. Riêng phần nguyệt nô đã đem lại cho cả Hằng La Thương hội doanh thu khổng lồ. Giá nguyệt nô cũng tăng lên theo, nhưng vẫn không đáp ứng nổi sự nhiệt tình của những người mua.
Lời từ chối của Dương Khai khiến cả ba người hơi bất ngờ, khiến họ cảm thấy chàng thanh niên này có chút bất phàm, chẳng trách được Tuyết đại nhân để mắt chọn làm hộ vệ bên mình.
Nói chuyện với đám người Cáp Lực Tạp một lúc nữa, dặn họ mang những dược liệu đã thu thập được đến cung điện của Tông Ngạo rồi Dương Khai liền rời đi.
Một lần nữa đến cung điện của Tông Ngạo, Dương Khai lòng đầy hăng hái, toàn thân trên dưới dường như có sức lực dùng không hết, khí thế hừng hực.
- Chậc chậc, Thiên Linh Quỷ Lan, Tuyết Trì Tinh Tủy...
Tông Ngạo tặc lưỡi nhìn hai món đồ trước mặt Dương Khai.
- Cáp Lực Tạp và Lâm Mộc Phong cũng thật nỡ lòng, lại đem cả những bảo bối này tặng cho ngươi. Xem ra nha đầu đó ở Hằng La Thương hội cũng có thân phận không thấp.
Gừng càng già càng cay, Tông Ngạo vừa nhìn đã nhận ra tên và tác dụng của hai vật ấy.
Lão lại nhìn sang bảy lá cờ, cầm trên tay ngắm nghía một lúc, cười kỳ quái:
- Tiểu tử, có vật này hỗ trợ, lão phu ước tính ngươi có thể đột phá Nhập Thánh tam tầng cảnh trong khoảng thời gian rất ngắn. Không hổ là Hằng La Thương hội, muốn bồi dưỡng một người quả là đơn giản.
- Tông lão, ít ngày nữa phía Cáp Lực Tạp sẽ mang nguyên liệu luyện Ly Hỏa Đan đến, vẫn phải nhờ Tông lão giúp đỡ tiếp nhận.
Dương Khai vừa nói vừa lấy Tụ Linh Thất Sắc Kỳ trên tay Tông Ngạo về.
- Chỉ cần không làm phiền lão phu luyện đan là được.
Tông Ngạo hừ hừ, ngồi xổm không chút hình tượng trước mặt Dương Khai, hồ nghi hỏi:
- Chỉ là lão phu có chuyện không hiểu, tiểu tử có thể nói cho ta không?
- Tông lão xin cứ nói!
- Ngươi không phải muốn luyện đan dược cứu trị cho nữ nhân của ngươi sao? Ngươi lấy mấy thứ này về làm gì?
- Để tu luyện chứ còn có thể làm gì.
Dương Khai nhếch mép cười.
Tông Ngạo ngạc nhiên:
- Ngươi có nhầm không vậy? Ngươi chỉ có nhiều nhất một năm rưỡi. Muốn luyện ra một viên Ly Hỏa Đan có đan vân trong khoảng thời gian đó, thời gian vốn đã gấp gáp rồi, ngươi còn có tâm trạng tu luyện?
- Người thường trước khi giết lợn còn phải mài dao cho sắc. Ta tu luyện thì có vấn đề gì?
Dương Khai bĩu môi.
- Hơn nữa nguyên liệu để luyện Ly Hỏa Đan đến giờ vẫn còn thiếu một loại. Cáp Lực Tạp nói phải bốn tháng nữa mới có thể điều về từ một dược tinh khác. Ta không tu luyện lẽ nào ngồi chờ?
- Dù nói là vậy... nhưng cho dù công lực của ngươi có nâng cao đến Nhập Thánh tam tầng cảnh thì thế nào?
Tông Ngạo không hiểu tại sao Dương Khai không chút nôn nóng.
- Nói không chừng chính cảnh giới tiểu tầng này có thể giúp ta luyện ra đan vân thành công.
Dương Khai khẽ cười.
Tông Ngạo nhìn hắn một cái như nhìn một thằng ngốc, rồi đứng thẳng người dậy nói:
- Mặc ngươi tự giày vò, lão phu chỉ đợi xem kết quả, đến lúc đó có thất bại cũng đừng tới làm phiền lão phu. Lão phu đi luyện đan đây.
Lão vừa nói vừa bước ra ngoài, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm đan dược thật khó luyện, vân vân.
Dương Khai không thèm để tâm, cất kỹ mấy thứ đó đi.
Khi ở đại lục lơ lửng, hắn đã bỏ bao công sức mới luyện ra một viên đan dược Thánh Vương cấp, giải trừ được cấm chế trên người Lã Quy Trần. Lúc đó Dương Khai đã phát hiện ra thuật luyện đan của mình không thể nâng cao được hoàn toàn là do chịu sự bó buộc của cảnh giới.
Tu vi của mình quá thấp, muốn luyện được đan dược đẳng cấp cao hơn chỉ có cách nâng cao công lực trước.
Bốn tháng để Cáp Lực Tạp điều Long Quy Linh Quả về đã cho Dương Khai một khoảng thời gian hòa hoãn rất tốt. Thiên Linh Quỷ Lan, Tuyết Trì Tinh Tủy, Tụ Linh Thất Sắc Kỳ đều là vốn liếng để hắn nâng cao cảnh giới.
Bốn tháng, Dương Khai rất tự tin có thể nâng lên Nhập Thánh tam tầng cảnh. Tới lúc đó, việc luyện chế Ly Hỏa Đan sẽ trở nên dễ dàng hơn.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn