Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 109: CHƯƠNG 109: TRÁI TIM THIẾU NỮ

Kiếm sắc xuyên thấu lồng ngực, một đòn chí mạng.

Nguyên Lãng cảm nhận được trái tim mình đang co thắt dữ dội, máu tươi toàn thân như vỡ đê tuôn trào, sinh cơ nhanh chóng xói mòn. Y gắng gượng quay đầu lại, cuối cùng cũng nhìn rõ kẻ đã đánh lén sau lưng mình – Dương Khai.

- Súc sinh!

Gương mặt Nguyên Lãng hiện lên vẻ quái dị, y nhìn Dương Khai chằm chằm, ánh mắt tràn ngập căm hận và không cam lòng.

Dương Khai lặng thinh không nói, dứt khoát rút phắt trường kiếm ra khỏi lồng ngực y, kéo theo một vòi máu tươi nóng hổi bắn ra, rồi lại tàn nhẫn đâm mạnh vào lần nữa.

Hai nhát kiếm liên tiếp, Nguyên Lãng cuối cùng cũng không thể chống cự, thân thể y mềm nhũn rồi đổ gục xuống.

Ý thức dần tan rã, trước khi chết, khóe miệng Nguyên Lãng từ từ nhếch lên một nụ cười bi thảm.

Đúng là vận rủi đeo bám, tạo hóa trêu ngươi! Vốn tưởng rằng vây khốn nữ tử này trong sơn cốc là nắm chắc phần thắng, nào ngờ lại bị kẻ khác giăng bẫy ngược lại.

Nếu không phải vì địa hình hiểm trở này, y sao có thể bị giết chết mà không có chút sức phản kháng nào?

Dù một chọi hai không lại, nhưng ít ra cũng có cơ hội chạy thoát chứ? Nhưng bây giờ, tất cả đã thành công dã tràng.

Thợ săn, hóa ra cũng có ngày trở thành con mồi...

- Không sao chứ?

Dương Khai ngẩng đầu nhìn Hạ Ngưng Thường.

Thực ra, từ lúc Nguyên Lãng phát hiện ra nơi này, Dương Khai đã ở rất gần. Có điều hắn không vội ra tay, mà đợi đến khi y tiến vào sơn cốc, giao đấu với Hạ Ngưng Thường rồi mới hạ thủ tập kích.

Cách làm này có hơi hèn hạ, dù sao cũng khiến Hạ Ngưng Thường không rõ tình hình mà lo lắng hoảng sợ một phen, nhưng đó lại là cách diệt địch tiết kiệm thời gian và sức lực nhất.

- Ta không sao, đệ...

Hạ Ngưng Thường chưa nói dứt lời đã sững người, ánh mắt nàng dừng lại trên vết thương dài hơn nửa thước ở bụng Dương Khai và cả hốc máu trên vai hắn.

Giờ phút này, toàn thân Dương Khai đẫm máu, gương mặt bình tĩnh toát lên một tia quan tâm, vẻ mặt kiên nghị, khiến người ta cảm nhận được sự trầm ổn và đáng tin cậy chỉ có ở nam nhân, hoàn toàn khác hẳn với dáng vẻ yếu đuối thường ngày.

Hắn cởi trần, sừng sững đứng chắn ở cửa sơn cốc, thân hình vốn có vẻ mảnh khảnh giờ đây lại nguy nga tựa núi cao, ngăn cản hết thảy mưa gió và hiểm nguy, khiến sơn cốc nhỏ hẹp này trở nên ấm áp tựa một bến cảng bình yên.

Nàng chậm rãi tiến lên hai bước, cánh tay run run vươn về phía vết thương, nhưng lại không dám chạm vào vì sợ làm đau Dương Khai. Khóe mắt Hạ Ngưng Thường bỗng chốc đỏ hoe.

Chỉ vỏn vẹn hai canh giờ...

Ở bên ngoài, Dương Khai rốt cuộc đã trải qua những trận chiến gian khổ đến mức nào mới thành ra nông nỗi này? Hắn đã phải đổ bao nhiêu máu tươi mới khiến toàn thân nhuốm đầy huyết khí ngút trời như vậy?

Trong thung lũng gần như cách biệt với thế giới bên ngoài này, đối mặt với ánh mắt thèm thuồng của hơn mười cường địch, Hạ Ngưng Thường chỉ có thể dựa vào Dương Khai. Giờ đây chứng kiến tình cảnh thê thảm của hắn, sao nàng có thể không đau lòng?

Trong lòng mỗi thiếu nữ đều ấp ủ một giấc mộng anh hùng cứu mỹ nhân.

Tuy lần này người cứu nàng không phải đại anh hùng, càng chẳng phải hào kiệt lừng lẫy, chỉ là một sư đệ Khai Nguyên cảnh bình thường, công lực cách biệt một trời một vực, nhưng nội tâm thiếu nữ vẫn không khỏi gợn lên những rung động khẽ khàng.

- Vết thương nhỏ thôi!

Dương Khai vẫn ung dung.

- Phải rồi, đệ đã tìm thấy Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ.

- Ồ.

Hạ Ngưng Thường khẽ dụi mắt, vẻ mặt không vui mừng như hắn dự đoán.

- Rốt cuộc phải dùng cách gì để thu phục nó? Bây giờ tỷ có thể cho đệ biết được rồi chứ?

Dương Khai hỏi.

- Nếu không lát nữa tìm được lại để nó chạy mất thì phiền.

- Chúng ta không cần thứ đó nữa.

Hạ Ngưng Thường kéo tay Dương Khai, ra hiệu cho hắn ngồi xuống.

- Sao lại không cần nữa?

Dương Khai nhíu mày, vất vả lắm mới đến được đây, chẳng phải chính là vì Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ sao?

Hạ Ngưng Thường không để ý đến hắn, chỉ dịu giọng nói:

- Đệ ngồi xuống trước đi!

Dương Khai hồ nghi nhìn nàng, rồi chậm rãi ngồi xuống.

Hạ Ngưng Thường cúi đầu, cắn chặt môi, quỳ một gối trước mặt Dương Khai, xé một dải vải dài trên y phục của mình. Sau đó, nàng lấy ra một chiếc lọ nhỏ, đổ ít cao dược lên dải vải, rồi vòng hai tay qua người Dương Khai, cẩn thận băng bó vết thương ở bụng cho hắn.

Dương Khai mặc cho nàng xử lý.

- Chúng ta cứ ngồi đây đợi trời sáng đi.

Hạ Ngưng Thường vừa giúp Dương Khai băng bó vừa khẽ nói.

- Sau khi trời sáng, Cửu Âm Bát Tỏa Trận sẽ tự động phá giải, lúc đó chúng ta sẽ rời khỏi nơi này!

- Nhưng chúng ta đến đây...

- Không cần nữa.

Hạ Ngưng Thường cắt lời Dương Khai, ngữ khí vô cùng kiên định.

- Vì thứ đó mà mạo hiểm, không đáng đâu.

Dương Khai trầm ngâm nhìn nàng, cau mày nói:

- Đệ biết tỷ đang lo lắng điều gì, nhưng đệ đã giết chín tên rồi, chỉ còn lại hai tên cuối cùng thôi.

- Cái gì?

Hạ Ngưng Thường đột ngột ngẩng đầu, trong đôi mắt trong veo tràn ngập vẻ khó tin.

- Bọn chúng còn hai tên, chúng ta cũng có hai người, sợ gì chứ?

Trong mắt Dương Khai lóe lên một tia điên cuồng.

- Nếu bọn chúng đã bất nhân, chúng ta cũng không cần phải khách khí! Hơn nữa, Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ không thể bỏ qua, không thể bỏ cuộc giữa chừng được.

- Đệ gạt ta phải không?

Hạ Ngưng Thường ngây ngô nhìn Dương Khai.

- Ta dễ lừa vậy sao?

Dương Khai khẽ cười, vô tình động đến vết thương, bất giác hít một ngụm khí lạnh.

- Bọn chúng thật sự chỉ còn hai tên?

- Ừ, chỉ còn lại Long Huy và tên đã đánh tỷ trọng thương.

Dương Khai gật đầu.

Hạ Ngưng Thường ngây cả người. Nàng vốn tưởng Dương Khai trở về với bộ dạng thê thảm như vậy là do bị bọn chúng truy sát ở bên ngoài, có thể thoát thân đã là may mắn lắm rồi. Nào ngờ hắn lại nói cho nàng biết, chỉ trong hai canh giờ ngắn ngủi, hắn đã giết được chín tên địch!

Trong số đó còn có mấy tên Li Hợp cảnh.

Hắn làm sao có thể làm được?

- Nếu... chúng chỉ còn hai người, vậy thì không cần phải sợ nữa.

Hạ Ngưng Thường khẽ chau mày.

- Điều duy nhất ta lo lắng lúc này là sau khi trời sáng, tên cao thủ Chân Nguyên cảnh kia cũng sẽ khôi phục công lực. Ngộ nhỡ hắn đuổi theo, e rằng chúng ta cũng khó lòng chạy thoát.

Dương Khai nhướng mày:

- Sau khi trận pháp bị phá giải, công lực của hắn có thể hồi phục?

- Đúng vậy.

- Vậy thì chúng ta không còn lựa chọn nào khác rồi!

Dương Khai nghiêm mặt.

Nếu không giết chết tên cao thủ Chân Nguyên cảnh đó trước khi trời sáng, cả hai người chắc chắn sẽ bị hắn tóm gọn.

- Nhưng công lực của ta chỉ mới hồi phục được hai phần, nếu đụng độ hắn, e là sẽ rất phiền phức.

Hạ Ngưng Thường thở dài.

- Đệ lấy được không ít đan dược, tỷ xem có thứ nào hữu dụng không?

Dương Khai lấy ra chiến lợi phẩm thu được từ những kẻ vừa chết, sau đó lại chạy đến chỗ Nguyên Lãng lục soát.

Có đến mấy bình đan dược, xem ra Nguyên Lãng giàu có hơn những tên khác, đan dược và ngân phiếu trong người cũng nhiều hơn hẳn.

- Có ít Hồi Nguyên Đan này, có thể giúp ta hồi phục được bốn phần công lực, vậy là đủ rồi.

Hạ Ngưng Thường có chút vui mừng.

- Tỷ cứ vận công hồi phục trước đi, đệ sẽ canh chừng cho tỷ.

Dương Khai cũng tranh thủ chút thời gian này để vận công điều tức. Tuy nguyên khí chưa cạn kiệt, nhưng thể lực và tinh thần thì cần phải hồi phục.

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!