Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 108: CHƯƠNG 108: NGƯƠI ĐÚNG LÀ NGU NGỐC

– Đấy là cô ép ta đấy nhé!

Vẻ mặt Nguyên Lãng lạnh lẽo.

– Ngươi ức hiếp người quá đáng!

Hạ Ngưng Thường không hề nhân nhượng.

Nguyên Lãng lạnh lùng nghiêm nghị, định huýt sáo truyền tin, nhưng lại đổi ý, hắn khẽ cười:

– Vậy thì phải xem bí bảo phòng ngự của cô nương có thể ngăn được đòn tấn công của ta không!

Hắn thật sự không nỡ để món ngon sắp đến miệng lại cứ thế ra đi. Nếu hắn có thể dựa vào chính sức mạnh của mình để bắt Hạ Ngưng Thường đầu hàng, vậy thì có nghĩa là hắn sẽ thu hoạch được ít nhất một Thiên cấp bí bảo! Có bảo bối này rồi, đất trời rộng lớn, muốn đi đâu mà chẳng được? Không cần phải bán mạng vì Huyết Chiến Bang nữa rồi? Huống hồ, nữ nhân này lai lịch thần bí, giá trị cũng không thấp, trên người xem chừng không chỉ có một món bí bảo.

Cho nên hắn muốn thử xem! Nếu không được thì lúc đó truyền tin cũng không muộn, dù gì có hắn án ngữ ở đây, nàng ta có mọc cánh cũng khó mà bay được.

Nghĩ đến đó, Nguyên Lãng cười nham hiểm, đi đến phía Hạ Ngưng Thường.

Hạ Ngưng Thường thầm kêu khổ, tuy nàng đã khôi phục được hai phần nguyên khí, cũng có thể vận hành bí bảo phòng ngự, nhưng thứ này cực kỳ hao tổn nguyên khí, hễ dùng là toàn thân sẽ lại rơi vào trạng thái suy yếu, nàng còn phải dùng lượng nguyên khí ít ỏi này để đi tìm Dương Khai, sao có thể tiêu hao hết được?

Nhưng nếu không dùng đến, nàng cũng không tự tin đánh bại Nguyên Lãng, địa hình nơi đây quá chật hẹp, căn bản không thể phát huy hết công lực.

Chỉ còn cách thử ngăn cản đòn tấn công trước, xem liệu có thể tìm cơ hội đoạt mạng hắn hay không.

Hạ Ngưng Thường cũng không hề có ý định nương tay, đối phương đã ức hiếp đến mức độ này, nàng sao có thể nhân nhượng?

Khoảng cách hai người ngày càng gần, Hạ Ngưng Thường chậm rãi đứng thẳng người, nguyên khí toàn thân âm thầm vận chuyển, cảnh giác đề phòng tên Nguyên Lãng đối diện.

Thế này mới đúng là oan gia ngõ hẹp thật sự! Trong khe núi chỉ đủ một người, bất kể là ai đều không thể dễ dàng né tránh công kích của đối phương.

Khoảng cách còn ba trượng, nụ cười của Nguyên Lãng dần tắt hẳn, sắc mặt hắn trở nên cứng ngắc.

Hạ Ngưng Thường bất chợt động thủ, không hề báo trước và cũng nằm ngoài dự liệu của Nguyên Lãng, cánh tay ngọc ngà khẽ giương, kết Lan Hoa Chỉ, bấm ngón tay bắn về phía trước, một luồng Chỉ Phong lạnh thấu xương bay thẳng về hướng Nguyên Lãng như mũi tên rời cung.

Nguyên Lãng biến sắc, căn bản không ngờ nữ tử này vẫn còn sức lực để động thủ với mình, rõ ràng ả ta mới bị thương chưa lâu mà? Kể cả có uống đan dược, cũng không thể khôi phục nhanh đến vậy?

Hắn đâu hay đặc thù thể chất của Hạ Ngưng Thường, đan dược nhập thể, có thể trực tiếp luyện hóa, nếu không phải đan dược nàng đem theo không đủ, thì làm gì có chuyện chỉ mới khôi phục được hai phần công lực?

Luồng Chỉ Phong này lạnh thấu xương, tựa một mũi nhũ băng sắc bén, do Hạ Ngưng Thường lợi dụng âm hàn khí trong thung lũng, phối hợp thể chất đặc biệt của mình mà thành, sát thương không quá cao, nhưng lại tiêu hao nguyên khí cực thấp, tốc độ lại cực nhanh.

Một tiếng gào rít nghẹn ngào vang lên, Nguyên Lãng dùng chưởng lực thay đao, nguyên khí bùng nổ, một chưởng chém tới, hắn gầm lên:

– Phi Vân Trảm!

Phi Vân Trảm không phải chưởng pháp, mà là đao pháp, là một bộ võ học Địa cấp hạ phẩm, uy lực không hề yếu, có điều trong tay Nguyên Lãng không có đao, chỉ có thể dùng chưởng lực thay thế, uy lực tự khắc cũng giảm sút.

Nhưng dù vậy, đòn tấn công của Hạ Ngưng Thường cũng bị hắn chặt đứt, không thể thành công.

Cảm thấy luồng Chỉ Phong này không có sát thương, Nguyên Lãng định phá lên cười thì lại phải đối mặt với một đòn khác, Hạ Ngưng Thường lại phóng ra một luồng Chỉ Phong khác.

Nguyên Lãng tức giận, đổi chưởng thành quyền, hắn tung quyền ra, miệng quát:

– Thương Long Ngâm!

Quả nhiên có tiếng rồng ngâm vang vọng, uy lực chiêu này còn mạnh hơn Phi Vân Trảm lúc nãy.

Chưa đợi hắn kịp nghỉ ngơi, âm thanh vù vù lại truyền đến, hai tay Hạ Ngưng Thường biến ảo không ngừng, từng luồng Chỉ Phong ào ạt bắn ra.

Nguyên Lãng không lùi nửa bước, vội vàng thi triển mọi võ kỹ hóa giải đã học.

Thiên Tru Thiểm, Phi Phượng Quỷ Sát, Thiên Mệnh Lôi, Hóa Thiết Chưởng, Trảm Cương Thủ, Linh Long Quyền...

Quả không hổ là cao thủ Li Hợp cảnh, võ kỹ tu luyện được vô cùng phong phú, phong phú đa dạng, hắn tìm đủ mọi cách đối phó với Hạ Ngưng Thường, giao đấu đến mức nước sôi lửa bỏng.

Còn Hạ Ngưng Thường thì lại dĩ bất biến ứng vạn biến, mặc ngươi thi triển võ kỹ gì, ta cũng sẽ cho ngươi nếm Chỉ Phong lạnh thấu xương, đúng là kỳ phùng địch thủ, kẻ tám lạng, người nửa cân.

Vách đá hai bên khe núi tóe lửa tung tóe, tất cả đều bị chiêu thức của cả hai tàn phá.

Hỗn chiến một hồi lâu, Nguyên Lãng cuối cùng đã nhận ra điều bất ổn, hắn đang bị công lực phong tỏa, lại phải chống chọi hàn khí, liên tục thi triển nhiều chiêu thức hao tổn nguyên khí như vậy, hắn chợt cảm thấy thể lực suy kiệt. Trái lại, nữ tử đối diện kia, lúc bắt đầu ra sao thì bây giờ vẫn vậy, sắc mặt không đổi, tim không đập nhanh, dường như Chỉ Phong đó không hề tiêu tốn bất cứ nguyên khí nào.

Hắn đâu hay Chỉ Phong của Hạ Ngưng Thường phần lớn là hàn khí ngưng tụ trong thung lũng, nàng chỉ cần vận dụng một chút nguyên khí đã có thể tạo ra lực sát thương đáng kể.

Lại giao đấu thêm một lát, Nguyên Lãng cuối cùng đã nhận ra tình cảnh của mình, căn bản không thể đánh bại Hạ Ngưng Thường.

Tức thì thẹn quá hóa giận, hung hăng quát:

– Đồ tiện nhân, nếu cô không chịu đầu hàng, ta sẽ gọi Long Huy thiếu gia tới đây, nếu thiếu gia mà đến, chắc chắn sẽ hành hạ cô đến sống không bằng chết!

– Đê tiện!

Hạ Ngưng Thường phẫn nộ.

– Ha ha, nữ tử rơi vào tay Long thiếu gia, không một ai được yên ổn, chi bằng cô hãy đi theo ta, ta cam đoan sẽ đối đãi với cô thật tốt!

– Vô liêm sỉ!

Hạ Ngưng Thường mắng tiếp.

– Ta đếm ba tiếng, nếu cô không chịu đầu hàng, thì đừng trách ta không cho cô cơ hội!

Nguyên Lãng lạnh mặt, đưa ra lời cảnh cáo cuối cùng, rồi chậm rãi hô:

– Một...

Ầm ầm,

Hai người đang lúc nói chuyện, nhưng hai tay vẫn không ngừng giao đấu kịch liệt.

– Hai...

Nguyên Lãng cố ý kéo dài giọng.

Đôi mắt Hạ Ngưng Thường chợt cong thành vầng trăng khuyết, tuy có khăn che mặt, nhưng Nguyên Lãng có thể khẳng định, nữ tử này vừa nở nụ cười.

Nàng cười thật đẹp!

Nguyên Lãng thầm nghĩ, nhất thời không kìm được thốt lên con số ba.

– Cô đã nghĩ kỹ chưa? Nguyên Lãng tưởng nàng đã đổi ý.

Cặp mắt Hạ Ngưng Thường vẫn cong như vầng trăng khuyết, nàng quát lên:

– Ngươi tưởng chỉ mình ngươi biết gọi người sao?

“Cái gì?” Nguyên Lãng vẫn chưa kịp hiểu.

– Ta cũng biết gọi người đấy.

Hạ Ngưng Thường hướng ánh mắt về sau lưng hắn, giọng nói nghẹn ngào: – Sư đệ, đệ cuối cùng cũng đến rồi!

Nguyên Lãng không buồn quay đầu, hắn cười khẩy:

– Muốn dùng trò vặt này lừa ta sao? Cô nương nghĩ ta ngốc lắm sao?

– Ngươi đúng là ngu ngốc.

Phía sau vang lên một giọng nói lạnh băng, Nguyên Lãng thất sắc, vội vàng quay đầu. Nhưng Hạ Ngưng Thường không cho hắn cơ hội, nàng tung đòn, hắn luống cuống ứng phó, cộng thêm khe núi nhỏ hẹp, trong chốc lát không thể quay đầu, bị kẹt cứng nửa thân, tiến thoái lưỡng nan, lúng túng khôn cùng.

Phập...

Nguyên Lãng chỉ cảm thấy sống lưng tê dại, mơ hồ cảm thấy vật nhọn xuyên qua, cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy một thanh kiếm đã xuyên thấu trái tim hắn.

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!