Dương Viêm...
Dương Khai khẩn trương dìu đỡ Dương Viêm, thần niệm đảo qua người nàng, chốc lát sau mới bình tĩnh lại. Hắn phát hiện sự việc không như mình nghĩ, Dương Viêm không hề bị thương tổn, trên người nàng không có dấu vết bị thương, nhưng dường như do sợ hãi quá mức, dẫn đến tinh thần có phần hoảng loạn.
Khẽ vỗ vào lưng nàng, Dương Viêm khó nhọc ngẩng đầu lên nhìn Dương Khai, sắc mặt càng thêm tái nhợt, vội vã chạy sang một bên, khổ sở nôn khan, tựa hồ muốn nôn sạch cả ngũ tạng lục phủ ra đến nơi.
Dương Khai nhìn nàng với ánh mắt kỳ lạ.
Thật lâu sau, Dương Viêm mới khẽ nói:
- Dương Khai, ta thấy hơi chóng mặt...
Mới vừa nói xong, nàng liền đổ gục xuống.
Không phải chứ? Dương Khai cười khổ không thôi, vội vàng đi tới đỡ nàng, phát hiện nàng đã ngất lịm, gương mặt vẫn trắng bệch không còn chút huyết sắc, thân thể mềm yếu lạnh lẽo như băng.
Dương Khai thở dài một tiếng, vừa lắc đầu vừa bế Dương Viêm lên, đi về phía sơn động.
Sơn động cũng bị tổn hại không nhỏ, dù sao thì trận chiến xảy ra ở đây diễn ra quá ngắn, hơn nữa Tụ Linh Thất Thái Kỳ Dương Khai bố trí vẫn chưa bị thu hồi. Trở về thạch thất, Dương Khai đặt Dương Viêm xuống giường, đắp chăn cho nàng, nhìn gương mặt đang hôn mê của nàng vừa xót xa lại vừa buồn cười.
Dương Khai vốn còn định truy sát tận cùng bọn Từ Thiên Trạch, nhưng giờ Dương Viêm đang thế này, hắn cũng không tiện rời đi, chỉ đành ở lại canh giữ bên cạnh.
Tới U Ám Tinh chưa được lâu, hắn luôn giữ thái độ không gây sự, nay vô duyên vô cớ chuốc lấy một chút phiền toái, hắn tất nhiên không muốn để kẻ nào sống sót trở về. Nhưng kể cả Từ Thiên Trạch có về tìm thêm trợ thủ, hắn cũng không sợ.
Nghe Vũ Y nói ở U Ám Tinh không có cao thủ Hư Vương Cảnh, người mạnh nhất Hải Khắc gia tộc của nàng cũng chỉ ở Thánh Vương tam tầng cảnh. Tên Từ Thiên Trạch đó vừa nhìn là biết hiển nhiên không xuất thân từ thế lực lớn mạnh nào, e rằng cũng chẳng tìm được cao thủ thực sự.
Dương Viêm ngủ li bì mấy ngày, chẳng biết là nàng đang gặp ác mộng gì mà thi thoảng lại kêu lên, có vẻ rất sợ hãi. Lần nào Dương Khai cũng phải trấn an một lúc mới bình tĩnh lại.
Ba ngày sau, Dương Viêm mới yếu ớt tỉnh lại.
Dương Khai ngồi bên giường nhìn nàng, ánh mắt chạm nhau, Dương Viêm xấu hổ quay mặt đi, má ửng hồng.
- Ăn chút gì trước đi.
Dương Khai tiện tay vứt một cái bọc qua.
Như ngửi thấy hương trái cây, cũng như thực sự cần bổ sung thể lực đã tiêu hao, Dương Viêm lập tức ngồi dậy mở bọc ra. Đến khi nhìn thấy bên trong là mấy quả màu cam, nàng vui vẻ ăn ngấu nghiến, sắc mặt trắng nhợt cũng dần hồng hào trở lại.
Thấy nàng khí sắc khá lên, Dương Khai mới tò mò hỏi:
- Cô chưa thấy người chết bao giờ hả?
Sở dĩ Dương Viêm hôn mê, căn bản không phải do bị thương, mà là do sợ hãi! Sợ hãi bởi cái chết thê thảm của những kẻ kia trước mặt mình. Dương Khai biết là nàng nhát gan, nhưng không ngờ lại tới mức này, chỉ mấy tên không quen không biết mất mạng mà đã hôn mê ba ngày. Nếu nhìn thấy cảnh chiến trường đẫm máu thì nàng còn có thể chịu đựng được không?
Có điều Dương Khai cũng biết, ai cũng có lần đầu tiên. Bản thân hắn lần đầu tiên giết người tuy không như Dương Viêm, nhưng tâm trạng cũng rất khác lạ. Chỉ có điều sức chịu đựng của hắn tốt hơn Dương Viêm nhiều, tâm cảnh cũng kiên định hơn nàng.
Câu hỏi này của Dương Khai thật sai lầm, Dương Viêm đang ăn ngon lành liền đặt xuống, che kín miệng.
- Không phải chứ?
Dương Khai kinh ngạc, thầm nghĩ đã ba ngày rồi mà vẫn còn dư âm, rốt cuộc cô nương này làm sao có thể tồn tại giữa thế giới đầy rẫy hiểm nguy này? Với lá gan của nàng, Dương Khai thấy nàng có thể bình an lớn lên đã là một kỳ tích rồi.
Dương Viêm nhăn mặt không nói lời nào, chỉ xua tay với Dương Khai, hít thở thật sâu, một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại được.
- Trước kia ta cũng từng thấy người chết, nhưng chưa thấy cái chết nào ghê tởm đến vậy...
Dương Viêm nhìn Dương Khai, trên mặt vẫn còn sợ hãi. Mấy tên đó bị thiêu chết tại trận, thứ khiến nàng không chịu nổi nhất là mùi khét lẹt xộc thẳng vào mũi đó.
Trước giờ nàng không biết, thịt người khi bị thiêu cháy lại có mùi như thế.
- Thôi, lần sau ta ra tay, cô cứ nhắm mắt lại là được.
Dương Khai thở dài.
- Vẫn còn lần sau nữa ư?
Dương Viêm nhăn nhó.
- Có thể!
Dương Khai gật đầu.
- Không nói chuyện này nữa, cô ăn tiếp đi.
- Ừ.
Dương Viêm gật đầu, lại cầm trái cây lên ăn, ăn một hồi lại tò mò hỏi:
- Cái này kiếm đâu ra vậy? Hình như có thể thanh tâm tịnh khí, còn có thể khôi phục sức lực.
- Là người khác cho.
Dương Khai cũng không nói là ai. Thứ quả này tuy khá hiếm, nhưng kỳ thực giá trị không lớn, bằng không thì Tiền Thông đã chẳng rộng rãi tới vậy.
- Đúng rồi, ngươi đã mua khoáng thạch chưa?
Dương Viêm lại hỏi.
- Mua rồi, có điều cô hãy nghỉ ngơi thêm vài ngày, đợi hồi phục rồi hẵng luyện chế.
Dương Khai thật sự không yên tâm để nàng đi luyện chế bí bảo Hư cấp cho mình trong tình trạng này. Luyện khí hay luyện đan đều cần tâm cảnh cực kỳ tĩnh lặng, một khi bị ngoại lực quấy nhiễu, có thể sẽ dẫn đến tổn thất không thể cứu vãn.
- Được.
Dương Viêm nghỉ ngơi thêm vài ngày mới lấy những khối khoáng thạch quý giá từ Dương Khai để bắt đầu bế quan luyện khí. Chuyện xảy ra trước đó hình như nàng đã quên bẵng đi mất.
Nữ nhân này tâm tư khá đơn thuần, tuy nhát như thỏ đế, nhưng người như vậy sống rất vô tư, vì nàng không lo nghĩ quá nhiều việc, cũng rất dễ thỏa mãn.
Thạch thất và Tụ Linh Thất Thái Kỳ đều bị Dương Viêm chiếm giữ. Dương Khai ra khỏi sơn động, tìm một vị trí cách đó không xa và yên tĩnh ngồi xuống, nhìn bốn phía mây mù bao phủ chốn sơn lâm, hắn cảm thấy hài lòng với sự thay đổi của nơi này.
Kể từ khi bày trận pháp trong ngọn núi này cũng đã được mấy tháng rồi, hiệu quả tụ tập linh khí đã dần hiện rõ. Sương mù lượn lờ trên đỉnh núi ngày một dày đặc, cho thấy rằng linh khí ở nơi đây đang dần mạnh lên.
Dương Khai không ở trong sơn động, nhưng thần thức vẫn luôn bao phủ nơi đó, chính vì sợ Dương Viêm xảy ra chuyện, hoặc lo Từ Thiên Trạch tìm người đến báo thù, quấy nhiễu Dương Viêm luyện khí.
Dương Viêm hiện giờ đang luyện chế bí bảo phòng ngự Hư cấp mà Dương Khai yêu cầu. Trong thời điểm mấu chốt này, Dương Khai không cho phép xảy ra bất kỳ sự cố nào.
Thời gian trôi qua từng ngày, tất cả đều bình an vô sự.
Một ngày nọ, khi Dương Khai đang tĩnh tọa, trong đầu chợt vang lên một giọng nói:
- Ta đã hồi phục rồi.
Nghe thấy giọng nói này, Dương Khai mừng rỡ khôn xiết, lập tức ý thức được Thần Thụ đã tỉnh giấc.
Lần trước ở Vũ Bộc Tinh, vì khử trừ độc tố của Huyền Âm Quỳ Thủy trong cơ thể Tuyết Nguyệt, Dương Khai đã mượn sức mạnh của Thần Thụ, dẫn đến nó bị tiêu hao quá độ, rơi vào trạng thái ngủ say. Nay nhiều năm trôi qua, Thần Thụ cuối cùng cũng tỉnh lại.
- Cảm giác ra sao rồi?
Dương Khai lập tức hồi âm.
- Vẫn ổn, chỉ là hình như ngươi chẳng thay đổi là bao, thời gian ta ngủ ngắn lắm sao?
Thần Thụ hồ nghi, năm đó khi Dương Khai dùng sức mạnh của nó, đang là Nhập Thánh tam tầng cảnh, nay vẫn là Nhập Thánh tam tầng cảnh. Tu vi cảnh giới không hề tăng tiến bao nhiêu, điều này không hợp lý với thiên phú tu luyện của Dương Khai.
- Cũng mấy năm rồi, cụ thể bao lâu thì ta không rõ.
- Vậy sao ngươi...
- Đã xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn.
Dương Khai cười hề hề, kể lại chuyện xảy ra ở Tôi Thể Thần Trì. Với cây Thần Thụ thuộc tính Dương có ý thức này, Dương Khai không hề giấu giếm. Ý thức của nó là do hắn thúc đẩy mà thành, nó rất ỷ lại vào hắn, hơn nữa tuy nó là một cây linh thụ, nhưng lại giống một người bạn đồng hành với hắn hơn.
Dương Khai vẫn nhớ lời hứa với nó năm xưa, đó là tìm một nơi thích hợp để nó cắm rễ, tu dưỡng sinh sôi nảy nở.
Nhưng nhiều năm qua, hắn luôn bôn ba khắp chốn, không có bao nhiêu thời gian yên ổn. Tuy đi qua nhiều nơi, nhưng lại không có vị trí thích hợp. Thần Thụ cũng chưa từng thúc giục hắn, điều này khiến Dương Khai cảm thấy rất hổ thẹn.
- Ồ? Ngươi nói cảnh giới tuy không thay đổi, nhưng lại có được Kim huyết thần kỳ ư?
Thần Thụ có vẻ rất hứng thú với Kim huyết.
- Có muốn thử không?
- Được!
Dương Khai lập tức trích ra một giọt Kim huyết, ném vào Ma Thần Bí Điển để Thần Thụ hấp thụ.
Một lát sau, Dương Khai liền cứng đờ mặt, kinh ngạc vô cùng.
Tuy hắn không biết giọt Kim huyết mà Thần Thụ hấp thụ đã có thay đổi ra sao, nhưng giữa hắn và Thần Thụ lại nảy sinh một mối liên hệ mật thiết như có như không, bền chặt hơn cả quan hệ lúc trước, đôi bên kết nối ý nghĩ cũng thoải mái hơn nhiều.
Dương Khai chìm đắm tâm thần, thậm chí có thể cảm giác được cảm giác vui sướng và phấn chấn của Thần Thụ. Cành lá xum xuê không ngừng lay động, tựa hồ được tưới tắm vô hạn, từ thần hồn truyền đến một tin tức vô cùng thỏa mãn.
Rất lâu sau đó, Thần Thụ mới phát ra một hồi âm thanh sảng khoái kéo dài, hưng phấn nói:
- Sinh khí chứa trong giọt Kim huyết này của ngươi vô cùng khổng lồ, hơn nữa hình như không còn sự hạn chế như của Dương Dịch lúc trước nữa. Kim huyết này bất cứ thiên địa linh vật thuộc tính nào cũng có thể hấp thụ, làm tăng cường sinh cơ cho nó, giảm thiểu tối đa chu kỳ sinh trưởng.
Hồi trước, Dương Dịch chỉ có thể dùng cho linh thảo linh dược thuộc tính Dương, nhưng Kim huyết thì khác, hoàn toàn không bị hạn chế về thuộc tính, vì trong Kim huyết có ẩn chứa lực khí huyết cùng sinh cơ, bất cứ linh thảo linh dược nào cũng đều có thể hấp thụ.
Lần trước Thần Thụ đã kết được mấy chục quả nhỏ, những quả này từ rất lâu rồi Dương Khai cũng từng được ăn, bên trong ẩn chứa năng lượng thuộc tính Dương cực lớn.
Những quả này sau này mới lớn dần, tốc độ cực chậm, đã nhiều năm vậy mà chỉ nhỏ như quả nho. Nhưng sau khi một giọt Kim huyết được Thần Thụ hấp thụ, những quả này đang lớn dần với tốc độ mắt thường có thể thấy rõ, đến khi lớn bằng quả hạch đào mới dừng lại.
- Thật thú vị.
Dương Khai cười.
- Xem ra sau này ta đi trồng trọt linh thảo linh dược cũng là một lựa chọn không tồi.
Hắn luôn tìm tòi công dụng kỳ diệu của Kim huyết. Trước đó một giọt Kim huyết bay vào Tinh Không, đến giờ vẫn đang bay giữa Tinh Vực. Dương Khai có thể thông qua việc chuyển hóa tâm thần để thăm dò tình hình xung quanh giọt Kim huyết, nay lại phát hiện Kim huyết vô cùng hữu ích cho linh thảo linh dược sinh trưởng, đây là một niềm vui bất ngờ.
- Nếu đã có ích cho ngươi, vậy thì cứ lấy thêm vài giọt nữa!
Dương Khai nói xong, không chút hà tiện, trích ra thêm mấy giọt Kim huyết đưa vào Ma Thần Bí Điển.
Thần Thụ cũng chẳng kịp ngăn lại. Nó tuy là thiên địa linh vật, nhưng đã có thần trí của riêng mình. Nó biết có một giọt Kim huyết như vậy không dễ dàng, nhưng Dương Khai đã trích ra cả rồi, tất nhiên không thể lãng phí, liền hấp thụ hết sạch.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn