Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1114: CHƯƠNG 1114: PHÁ VỎ CHUI RA

Bốn giọt Kim Huyết, nếu Dương Khai dựa vào tĩnh tọa tu luyện thì phải mất mười hai tháng, cũng tức là trọn một năm ròng, mới có thể dùng Thánh Nguyên tích lũy để chuyển hóa thành.

Thế nhưng Thần Thụ chỉ cần một thời gian ngắn đã hấp thụ sạch sẽ.

Dương Khai đang định hỏi han tình hình thì Thần Thụ đã truyền tin tới:

- Ừm... Hình như ta sắp phải ngủ say nữa rồi.

- Nghĩa là sao?

Dương Khai ngạc nhiên, thầm nghĩ không lẽ sinh cơ trong Kim Huyết quá mức khổng lồ, đến mức Thần Thụ cũng không chịu nổi?

- Đây là chuyện tốt, ta nghĩ đến khi tỉnh lại, ta sẽ thăng cấp. Ngươi không cần phải lo, nếu có thời gian thì hãy trông chừng hai hòn đá đen kia, hình như chúng có chút vấn đề.

Thần Thụ nói xong quả nhiên chìm vào giấc ngủ, bất kể Dương Khai gọi thế nào cũng không thấy hồi âm.

Thần Thụ cũng có thể thăng cấp sao? Vẻ mặt Dương Khai đầy cổ quái, có điều nếu nó đã nói vậy thì chắc là không sai. Dương Khai không khỏi mong chờ, cũng không biết đến khi Thần Thụ tỉnh lại sẽ có thay đổi như thế nào.

Hiện giờ, điều khiến hắn chú ý là câu nói cuối cùng của Thần Thụ trước khi ngủ, nó bảo hắn đi xem thử hai hòn đá đen nọ.

Lúc này Dương Khai mới nhớ ra, đã rất lâu rồi hắn không quan sát hai hòn đá kỳ quái đó. Kể từ sau khi bỏ ra lượng lớn Thánh Tinh để mua vô số khoáng thạch quý hiếm ở Thủy Nguyệt Tinh làm thức ăn cho chúng, hắn đã hoàn toàn quên mất hai hòn đá đen kịt này.

Hắn vội vàng đắm chìm tâm thần, kiểm tra bên trong Ma Thần Bí Điển.

Vừa nhìn, Dương Khai liền trợn trừng mắt.

Đống khoáng thạch như núi đã biến mất hoàn toàn, tinh hoa trong đó đã bị hai hòn đá hấp thụ sạch sẽ, chỉ còn lại một ít tạp chất. Giữa đống tạp chất đó, một luồng sinh cơ khá rõ ràng truyền ra, thậm chí Dương Khai còn nghe thấy tiếng tim đập mạnh mẽ có quy luật.

Đây là chuyện gì?

Dương Khai vạch đống tạp chất ra, lập tức nhìn thấy hai hòn đá đen. Hai hòn đá này hiện giờ có chút khác biệt, từ đó tỏa ra sức sống bừng bừng, nhưng chỉ có một trong hai là truyền ra tiếng tim đập.

Thứ này là vật sống sao? Dương Khai có chút không dám tin, liền lấy hai hòn đá ra, đặt trước mặt mình.

Cẩn thận quan sát, hắn nhanh chóng lộ vẻ chấn động.

Lúc này, từ trong hòn đá có tiếng tim đập đang truyền ra từng hồi nhu động chậm rãi, dường như có vật sống nào đó đang ở bên trong. Trên bề mặt hòn đá là những đường hoa văn phức tạp mà rõ ràng, trông như kinh mạch trong cơ thể con người.

Nhìn qua, nó hệt như bụng của một thai phụ, bên trong đang ấp ủ một sinh mệnh mới!

Hòn đá còn lại thì không như vậy, nó không có tiếng tim đập, nhưng sức sống tỏa ra lại rõ rệt không kém.

Dương Khai nhìn đến ngẩn người, nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải.

Tuy hắn đã có hai hòn đá này nhiều năm, nhưng vẫn hoàn toàn không biết gì về bí mật của chúng.

Hắn lập tức nhớ lại lời mà Quỷ Tổ đã nói với mình lúc ở Đại Lục Lơ Lửng.

- Hãy nuôi dưỡng chúng cho tốt vào, rồi sẽ có một ngày ngươi được bất ngờ.

Quỷ Tổ là cường giả Hư Vương Cảnh, đã sống hai nghìn năm, kiến thức uyên bác, lão biết hai hòn đá này là thứ gì. Nhưng khi đó quan hệ giữa hắn và lão không hòa thuận cho lắm, nên hắn cũng không hỏi, Quỷ Tổ cũng chẳng chủ động cho hắn biết, thành ra cho tới bây giờ, Dương Khai vẫn mù tịt về chúng.

Hai hòn đá đen này đều được mang tới từ Thông Huyền Đại Lục. Nếu Quỷ Tổ biết chúng là gì, vậy tức là chúng vốn là vật trong Tinh Không, chỉ không biết vì sao lại lưu lạc đến Thông Huyền Đại Lục. Bây giờ, liệu đã đến thời khắc bất ngờ đó hay chưa?

Dương Khai khoanh chân ngồi xuống, vận chuyển công pháp, tâm thức vừa chú ý động tĩnh phía Dương Viêm, vừa quan sát hai hòn đá.

Thời gian thấm thoắt trôi đi, mới đó mà đã mười ngày.

Hai hòn đá cũng chẳng có thay đổi gì lớn, Dương Khai đợi đến mức mất cả kiên nhẫn. Hắn rất nóng lòng muốn biết, hai hòn đá này rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì, bên trong có phải thật sự có vật sống hay không.

Ngẫm nghĩ một lúc, Dương Khai cẩn thận trích ra một giọt Kim Huyết, nhỏ lên hòn đá có tiếng tim đập.

Nếu Kim Huyết của hắn ẩn chứa sinh cơ khổng lồ, có thể khiến Thần Thụ rơi vào trạng thái ngủ say tiến hóa, thì không lý nào lại không có tác dụng với hòn đá này.

Kim Huyết vừa nhỏ lên, tiếng tim đập trong hòn đá đó quả nhiên mạnh hơn rất nhiều. Kim Huyết thấm vào trong, khiến cả hòn đá tỏa ra kim quang mãnh liệt.

Một chút thay đổi dễ thấy xuất hiện trên hòn đá, hoa văn trông như kinh mạch trên bề mặt bắt đầu nhúc nhích, dường như có thứ gì đó sắp phá vỏ chui ra.

Dương Khai mắt không chớp, không chịu bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.

Răng rắc...

Một tiếng giòn tan vang lên, Dương Khai giật nảy mình, không khỏi hồi hộp.

Trên hòn đá xuất hiện một vết nứt nhỏ, rất nhanh, vết nứt lớn dần, lan rộng ra. Chỉ trong nháy mắt, cả hòn đá đã tách ra, để lộ thứ được bao bọc bên trong.

Dương Khai nhìn vào, lập tức há hốc miệng!

Cho dù đã có chút phỏng đoán, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, hắn vẫn không thể nào nói nên lời.

Trong hòn đá đen, thật sự có vật sống! Nó căn bản chính là một quả trứng, một quả trứng điên cuồng hấp thụ tinh hoa khoáng vật! Dương Khai nuôi nó bao năm, hao phí vô số khoáng vật quý hiếm, cuối cùng cũng khiến sinh linh được ấp ủ bên trong phá vỏ ra ngoài.

Giờ đây, một vật màu xám tro đang ngồi ngay trước mặt Dương Khai, nhìn qua như một pho tượng gỗ, toàn thân toát lên vẻ cổ xưa. Nó có tứ chi, có đầu, trên đó còn có ngũ quan rõ ràng.

Nó rõ ràng là một Thạch Đầu Nhân, một Thạch Đầu Nhân chỉ bằng bàn tay!

Trong lúc Dương Khai nhìn nó, nó chậm rãi đứng lên, có vẻ rất vất vả, lung lay lảo đảo, suýt nữa thì ngã lại xuống đất.

Dương Khai nhanh tay đỡ lấy nó.

Hai cánh tay của nó dài một cách kỳ lạ, chạm tới mặt đất, hông hơi còng xuống, hai chân gấp khúc, thân hình được tạo thành từ nhiều viên đá nhỏ, trông rất góc cạnh nhưng lại có trật tự. Tuy có ngũ quan, nhưng vẻ mặt lại rất đần độn, cộng thêm động tác lóng ngóng, trông nó chẳng khác nào một tên ngốc.

Dương Khai nhìn mà ngây người.

Nó ngỡ ngàng quay đầu nhìn bốn phía, khi cặp mắt xám tro đó nhìn thấy Dương Khai, nó khựng lại một lúc.

Vì đã hấp thụ một giọt Kim Huyết của Dương Khai, nên hình như nó rất tò mò về hắn. Hơn nữa, cũng như Thần Thụ, Dương Khai cảm nhận được giữa hắn và nó có một mối liên hệ nào đó không thể tách rời.

Chỉ nhìn một chốc, nó không để ý đến Dương Khai nữa, mà vươn hai cánh tay dài ngoằng nhặt lấy vỏ đá dưới đất cho vào mồm nhai.

Nhìn nó ăn ngon lành rôm rốp, Dương Khai thầm rên rỉ trong lòng.

Đây rốt cuộc là thứ quái gì vậy?

Cái vỏ đá đen kịt đó, tuy Dương Khai chưa thử bao giờ, nhưng cũng biết nó vô cùng cứng rắn. Dù gì thì nó cũng đã hấp thụ tinh hoa khoáng vật trong ngần ấy năm, trải qua bao nhiêu năm tháng lắng đọng, sức phòng ngự không hề kém bí bảo phòng ngự Hư cấp, thậm chí còn mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.

Vậy mà cái vỏ đá như vậy, trong miệng tiểu Thạch Đầu Nhân này lại mềm như đậu phụ.

Chỉ trong chốc lát, mấy mảnh vỏ đá đã bị nó ăn sạch không còn lại chút gì. Ăn xong, tiểu Thạch Đầu Nhân này hình như có hơi mệt, bước chập chững về phía Dương Khai, bò lên bắp đùi hắn.

Dương Khai định thử xem năng lực của nó thế nào, bèn giơ tay lên búng vào trán nó.

Tiểu Thạch Đầu Nhân lập tức hóa thành một quả hồ lô lăn tròn văng ra xa.

Sắc mặt Dương Khai tối sầm, thầm nghĩ mình nuôi dưỡng bao năm, hao phí biết bao khoáng vật, vậy mà chỉ được một thứ thế này thôi sao? Tuy cứng rắn, nhưng dường như không chịu nổi một đòn.

Tiểu Thạch Đầu Nhân đứng dậy, lắc lắc đầu, rồi lại đi về phía Dương Khai. Vất vả lắm mới tới được bên cạnh hắn, nó tiếp tục bò lên chân hắn.

Dương Khai dở khóc dở cười, lần này hắn không búng nó ra nữa mà mặc cho nó bò lên người mình.

Nó cũng chẳng để ý gì, như thể chỉ cần ở trên người Dương Khai là được, nó nằm ngửa ra, nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

Dương Khai nhìn nó, lắc đầu thở dài. Hắn cũng chẳng ghét bỏ gì nó, chỉ là nó chưa được như hắn mong đợi mà thôi. Hắn những tưởng mình sẽ có được hai khoáng vật thượng hạng, vốn định tiếp tục bồi dưỡng đến khi có thời cơ thích hợp sẽ lấy hai hòn đá đó luyện chế thành một món bí bảo Hư Vương cấp, ai ngờ đâu lại nhảy ra một Thạch Đầu Nhân.

Điều này khiến hắn có hơi thất vọng.

Nhìn qua nhìn lại, Dương Khai chợt sững sờ, mắt dừng ở ngực của tiểu Thạch Đầu Nhân, ở đó có một đốm sáng đỏ sậm thoắt ẩn thoắt hiện.

Hắn lập tức trút tâm thần vào Ma Thần Bí Điển, cẩn thận tìm kiếm.

Một lát sau, Dương Khai thu hồi tâm thần, vẻ mặt quái dị.

Cuối cùng hắn cũng hiểu được tại sao hai hòn đá này lại khác thường rồi, không ngờ Huyết Tinh Thạch lại là nguyên nhân!

Viên Huyết Tinh Thạch hắn luôn đặt trong Ma Thần Bí Điển lúc này đang nằm ở vị trí tim của tiểu Thạch Đầu Nhân, dường như đóng vai trò trái tim cho nó.

Huyết Tinh Thạch, thứ này Dương Khai chỉ có một viên, nay bị tiểu Thạch Đầu Nhân này bá chiếm, do đó hòn đá còn lại cũng không còn tiếng tim đập nữa.

Dương Khai tin rằng trong hòn đá đen còn lại cũng có một tiểu Thạch Đầu Nhân, nhưng không có Huyết Tinh Thạch làm tim, hẳn là nó không thể phá vỏ ra ngoài được.

Giữa Huyết Tinh Thạch và thứ này có liên quan gì sao? Dương Khai càng thêm phần mơ hồ, đầu óc nhất thời không thể suy nghĩ thông suốt.

Dương Viêm vẫn đang luyện chế bí bảo phòng ngự Hư cấp, hình như đã bước vào giai đoạn quan trọng, sóng năng lượng truyền ra từ trong sơn động cũng mạnh hơn hẳn. Dương Khai canh giữ bên ngoài, cũng không dám tùy tiện quấy nhiễu nàng, có điều hiện giờ hắn cũng chẳng thảnh thơi.

Từ sau khi tiểu Thạch Đầu Nhân xuất hiện, hắn cứ luôn nghiên cứu bí mật của nó.

Nhiều ngày trôi qua, tiểu tử đó cũng chẳng lớn lên, nhưng nó lại rất hứng thú với vị trí Dương Viêm đang ở. Hễ Dương Khai không để ý là nó lại đòi chạy về phía đó, dường như ở đó có thứ gì đó hấp dẫn nó. Dương Khai chỉ có thể ra lệnh cho nó không được đến gần sơn động.

Quan sát qua vài ngày, Dương Khai cũng phát hiện ra một vấn đề. Tiểu Thạch Đầu Nhân này tuy có dấu vết sinh mạng, xem như là một loại sinh linh, nhưng lại không có nhiều tư duy. Nó không giống Thần Thụ, trí tuệ của nó rất kém, tất cả đều hành động dựa vào bản năng, ngoài ra còn có mệnh lệnh của Dương Khai.

☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!