– Ngươi cứ coi như vậy đi.
Dương Khai khẽ cười, nhìn y đáp:
– Ngươi thật sự chỉ vì Hồ Mị Nhi mà muốn giết ta sao?
Long Huy vẻ mặt khinh thường, lạnh giọng nói:
– Nếu không, ngươi nghĩ bổn thiếu gia ăn no rỗi việc, lặn lội đường xa đến đây vì ngươi sao?
Dương Khai nhíu mày, nói:
– Nhưng ta với Hồ Mị Nhi cũng không có giao tình sâu sắc, chỉ là vài lần gặp mặt mà thôi.
– Hừ, có thể ngươi không có ý gì với tiện nhân đó, nhưng ả ta đối với ngươi lại không phải như vậy!
Long Huy vẻ mặt đầy phẫn nộ:
– Ả ta vì ngươi mà ngay cả ông nội ta cũng dám phản nghịch! Trước đây ả chưa từng làm vậy, cũng chưa từng vì bất kỳ nam nhân nào mà xử sự như thế này! Ngươi là cái thá gì mà lại dám nhắm đến nữ nhân của ta!
– Ông nội ngươi…
Ánh mắt Dương Khai lóe lên vẻ lạnh lẽo, hắn nghĩ đến đòn đánh vô đạo của Long Tại Thiên. Lần đó, nếu không nhờ Ngạo Cốt Kim Thân phát huy tác dụng, giúp hắn thoát khỏi vòng vây, e rằng hắn đã bỏ mạng.
– Còn một vấn đề nữa!
Dương Khai vẻ mặt lạnh lùng hỏi:
– Làm sao ngươi biết ta rời khỏi Lăng Tiêu Các?
Bọn chúng đã truy đuổi đến đây, chắc chắn là đã xuất phát không lâu sau khi ta rời khỏi Lăng Tiêu Các. Nếu không, hẳn là đã mất dấu vết của ta. Nói cách khác, ngay khi ta rời khỏi Lăng Tiêu Các, đã có người cố ý theo dõi.
Long Huy khẽ cười một tiếng:
– Cái này, tất nhiên là có người mật báo cho ta.
Quả nhiên là vậy!
– Còn ai là người mật báo cho ta thì bổn thiếu gia không rõ, nhưng ta nghĩ ngươi nên biết mình đã đắc tội với ai!
Long Huy khinh thường nhìn Dương Khai, nghiễm nhiên như nhìn một kẻ đã chết, nói năng không hề giấu giếm, những gì biết đều nói ra hết:
– Còn tên Nộ Lãng đó chỉ là ngoài ý muốn, ta chỉ là phát hiện tung tích của bọn chúng ở thị trấn nhỏ dưới núi.
Dương Khai khẽ gật đầu. Long Huy không nhất thiết phải lừa gạt hắn, y đã nói vậy thì hẳn là thật. Tên Nộ Lãng đó có thể chỉ là ngẫu nhiên nhìn thấy mình ra ngoài nên truy đuổi đến đây mà thôi, vì thế không cần truy cứu, dù sao thì hắn cũng đã chết rồi.
– Bổn thiếu gia đã đáp ứng nguyện vọng của ngươi, bây giờ thì hãy đi chết đi!
Long Huy cười dữ tợn một tiếng, nhanh chóng lao đến gần Dương Khai, đôi mắt đầy phấn khích, bắt đầu vận chuyển nguyên khí Khí Động Cảnh nhất tầng, song quyền hung mãnh vung ra.
Mỗi quyền vung ra, đều có một mũi công kích bắn ra từ nắm đấm.
Phi Vũ Bạo! Một môn võ học Địa cấp trung phẩm!
Long Huy thân là cháu nội của Long Tại Thiên, địa vị không hề thấp, nên môn võ học y tu luyện đương nhiên cũng không phải tầm thường. Có thể nói, tuy y chỉ là Khí Động Cảnh nhất tầng, nhưng thực lực của y cao hơn tên Nộ Lãng cùng cảnh giới không chỉ một bậc.
Long Huy không chỉ đơn thuần là một thiếu gia quyền quý háo sắc, giờ đây đối với Dương Khai mà nói, y cũng là một kẻ thù khó ứng phó.
Loạt Vũ Mang công kích tới tấp, Dương Khai vội vàng né tránh, khiến một loạt đòn tấn công của Long Huy đều thất bại. Trong mắt y không khỏi hiện lên vẻ bất ngờ.
Y thầm nghĩ, với Khai Nguyên Cảnh tứ tầng của Dương Khai, lẽ ra không thể tránh khỏi sát chiêu của mình mới đúng.
Ngay sau đó, dòng nguyên khí hung mãnh, tàn bạo bạo phát từ trên người Dương Khai. Cảm nhận được sự nồng đậm của dòng nguyên khí này, vẻ mặt Long Huy chợt biến sắc.
Đây đâu phải Khai Nguyên Cảnh tứ tầng? Rõ ràng đã đạt đến Khai Nguyên Cảnh đỉnh phong, xét về độ nồng đậm của sóng nguyên khí thì cũng không thua kém mình là mấy.
Sự kinh ngạc này chỉ vẻn vẹn trong nháy mắt, sau đó Long Huy đã xông đến bên cạnh Dương Khai. Nguyên khí trên nắm tay bắt đầu khởi động, y hung hăng xuất ra một quyền, đánh thẳng vào Dương Khai từ trên xuống.
Dương Khai lại né tránh, quyền này đánh ầm xuống mặt đất. Cùng với tiếng vang lớn và bụi đất tung bay, một cái hố không nhỏ đột nhiên xuất hiện.
Không đợi Long Huy đứng vững, thân hình Dương Khai đột nhiên lóe lên, đầu gối nâng cao, hung mãnh húc thẳng vào cằm y.
Long Huy phản ứng cũng không chậm, y một tay thành chưởng, chặn dưới cằm rồi chúi người xuống.
Hai người cùng phát ra nguyên khí, Dương Khai lảo đảo, Long Huy cũng lật bay ra phía sau. Nhờ dòng lực này, y đã hóa giải sự tấn công của Dương Khai.
Hai người giao thủ xong, vội vàng đứng vững lại.
Long Huy liếc nhìn khắp người Dương Khai một lượt, rồi nheo mắt lại nói:
– Hóa ra ngươi luôn che giấu thực lực! Nhưng cho dù như vậy, ngươi cũng không phải đối thủ của ta!
Chưa dứt lời, bóng dáng Long Huy bỗng trở nên mơ hồ, lòng bàn chân như có kim mang hiện lên, trong phút chốc đã đứng sau lưng Dương Khai.
Kim Hồng Bộ! Lại một bộ võ học Địa cấp trung phẩm.
Nhờ bước chân nhanh chóng thần kỳ này, Long Huy cuối cùng cũng đến được điểm yếu trong phòng ngự của Dương Khai. Nguyên khí trên đầu ngón tay y bắt đầu khởi động, một ngón đâm thẳng vào gáy Dương Khai, rõ ràng là muốn một đòn đoạt mạng hắn.
Trong giờ khắc nguy hiểm đến tính mạng, Dương Khai cảm giác sau gáy có gió nên vội nghiêng đầu. Ngón tay của Long Huy đâm sượt qua mặt Dương Khai, dòng nguyên khí sắc bén này đã rạch một vết máu trên mặt hắn.
Dương Khai thu người lại, một giọt Dương Dịch trên đầu ngón tay hiện ra, ngay sau đó biến thành một lưỡi dao màu đỏ mỏng như cánh ve, vung mạnh về phía Long Huy đang đứng chỉ cách trong gang tấc.
Đây là một kẻ địch mạnh! Dương Khai không dám giấu dốt nữa, bất kỳ sơ suất nào đều có thể khiến hắn mất mạng!
Lưỡi dao trực tiếp cắt Long Huy làm hai phần, tuy vậy nhưng Dương Khai không hề thấy vui mừng, bởi vì hắn cảm nhận được mình không đánh trúng cơ thể thật, mà vừa rồi chỉ là cắt được tàn ảnh của Long Huy.
Bộ pháp của đối phương tương đối thâm sâu!
– Phản ứng không tồi!
Giọng nói của Long Huy từ cách đó mười mấy trượng truyền đến, thản nhiên ung dung nhìn Dương Khai.
Tay Dương Khai đột nhiên run lên, lưỡi dao dính đầy máu xoẹt xuống đất rồi bay vút trở lại.
Long Huy không dám dừng lại, tiếp theo lại là một Kim Hồng Bộ để né tránh. Y nhìn Dương Khai như mèo vờn chuột, vẻ mặt đùa cợt và khinh miệt.
Dương Khai không nói gì, chỉ có sự kiên nghị bất khuất cùng chiến ý hừng hực trong ánh mắt. Hắn chân bước như bay, vọt đến trước mặt Long Huy, sau đó là một quyền xuất ra.
Không có tác dụng gì, bóng dáng Long Huy đã ở bên kia.
– Hừ, chỉ dựa vào tốc độ chậm như sên của ngươi mà muốn đánh lại ta? Thật không biết tự lượng sức!
Long Huy miệng không ngớt, ra sức châm biếm, giễu cợt Dương Khai.
Y cho rằng dựa vào Kim Hồng Bộ của mình thì sẽ không thể rơi vào thế thất bại. Đối phương không đánh trúng mình thì sao có thể thắng được? Hắn hung mãnh công kích như vậy chỉ hao phí nguyên khí mà thôi. Đợi đến lúc hắn đã tiêu hao gần hết nguyên khí, đó sẽ là thời cơ để mình một đòn đoạt mạng hắn.
Vì thế, Long Huy đã quyết định tiếp tục vật lộn với Dương Khai, đợi khi thời cơ đến sẽ giành thắng lợi một cách dễ dàng.
– Chậm quá, quá chậm rồi…
Nếu như ngươi không giết được ta, thì nữ nhân kia của ngươi, bổn thiếu gia nhất định phải giành lấy.
– Thân hình nàng ấy rốt cuộc thế nào nhỉ? Ta thực sự rất mong chờ đấy, không biết khi bị chà đạp, nàng ta sẽ kêu khóc thảm thiết đến mức nào đây!
Ha ha ha, bổn thiếu gia thích nhất là nghe tiếng kêu la thảm thiết của nữ nhân khi bị làm nhục, nghĩ đến cảnh đó ngươi có đau lòng không?