Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 113: CHƯƠNG 113: LONG HUY VONG MẠNG

Quả thật, Long Huy dù là một công tử quyền quý ăn chơi trác táng, nhưng lại rất giỏi kích động đối thủ, hòng tạo cơ hội chiến thắng cho bản thân.

Mỗi lần né tránh được một cú công kích của Dương Khai, y liền buông lời châm chọc, giễu cợt.

Nếu là người khác, e rằng đã sớm bị y kích động đến mức phát điên.

Dương Khai trông cũng không khác là bao, đôi mắt hắn đỏ rực, nguyên khí toàn thân bạo động, bất ổn, rõ ràng tâm tình đang vô cùng kích động. Nhưng nếu quan sát kỹ, sẽ thấy ánh mắt Dương Khai vẫn vô cùng kiên định, quyết tâm cầu thắng không hề suy suyển dù bị đối phương giễu cợt.

Sau một nén nhang kịch đấu, Dương Khai đã xuất vô số chiêu thức nhưng cuối cùng vẫn không thể chạm tới một góc áo của Long Huy.

Long Huy buông lời chế giễu đến khản cả giọng, trong lòng cũng không ngừng thầm kinh hãi.

Theo lẽ thường, kịch chiến lâu như vậy, tên tiểu tử này lẽ ra không thể tiếp tục phát ra nguyên khí được nữa. Nhưng tại sao mỗi cú đánh của hắn đều có uy lực không hề suy giảm? Lượng nguyên khí dự trữ trong cơ thể hắn vốn không thể chống đỡ được những công kích mạnh mẽ như vậy.

Long Huy nghĩ không sai, những võ giả Khai Nguyên cảnh bình thường quả thật không thể duy trì lâu như vậy mà vẫn không có chút suy yếu. Nhưng Dương Khai rõ ràng không phải võ giả Khai Nguyên cảnh bình thường, muốn giao chiến lâu dài với hắn, Long Huy quả thật đã tính sai rồi.

Trong lúc y đang suy nghĩ, Dương Khai lại tung ra một cú đánh. Long Huy vội né tránh, nhưng người y vừa mới đứng vững, chợt nghe thấy tiếng "xoạt", một luồng công kích cực nóng xẹt qua thắt lưng y.

Cúi đầu nhìn xuống, y thấy vạt áo đã bị cắt một mảng. Cú công kích vừa rồi suýt chút nữa đã thật sự làm y bị thương.

- Thật đáng tiếc!

Dương Khai hít sâu một hơi, ánh sáng rực rỡ trong đôi mắt lại càng thêm hưng phấn, nhưng lại xen lẫn chút điềm tĩnh hoàn toàn trái ngược. Đây là một ánh mắt đầy mâu thuẫn, nhưng lại hòa hợp một cách hoàn hảo.

- Sao có thể như vậy được?

Sắc mặt Long Huy đại biến.

Cú đánh vừa rồi rõ ràng là đối thủ đã dự liệu được vị trí y sẽ đặt chân, nên mới ra đòn trước. Nếu không phải nhờ may mắn, e rằng y đã bị hắn đánh trọng thương rồi.

Nhưng làm thế nào mà hắn đoán được vị trí mình sẽ rơi xuống? Lẽ nào chỉ trong thời gian một nén nhang ngắn ngủi, Dương Khai đã nhìn thấu Kim Hồng bộ của mình sao?

Không thể nào! Thực lực của hắn mới chỉ ở Khai Nguyên cảnh, nhãn lực sao có thể cao minh đến thế?

- Lần sau ngươi không chết cũng trọng thương!

Dương Khai lạnh lùng nhìn Long Huy, giọng điệu chắc chắn.

- Đồ hỗn xược!

Long Huy tức giận,

- Muốn hù dọa bổn thiếu gia, ngươi vẫn còn non lắm!

Dương Khai không nói gì, chỉ vùi đầu điên cuồng công kích.

Long Huy trong lòng đầy tức giận, lần này y không dùng Kim Hồng bộ để né tránh mà tung một quyền nhằm thẳng vào công kích của Dương Khai.

Một tiếng va chạm trầm đục vang lên, Dương Khai đứng yên bất động, vững như thái sơn. Ngược lại, Long Huy lại cảm thấy một dòng nguyên khí nóng bỏng xâm nhập vào nắm tay, khiến thân người y lảo đảo lùi về phía sau.

Trong tiếng kêu lên kinh hãi, Long Huy không dám tiếp tục giằng co đối đầu với Dương Khai, y vội thi triển Kim Hồng bộ nhằm kéo giãn khoảng cách với Dương Khai.

“Vèo” một tiếng, một giọt nước màu hồng tươi đột nhiên phi đến, ngay lúc Long Huy dừng lại, đánh thẳng vào bên ngực phải y.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, sắc mặt Long Huy hoảng hốt, tay đỡ lấy bên ngực phải, hít thở dồn dập, khóe miệng y lập tức trào ra bọt máu, thất thanh nói:

- Không thể nào, không thể nào, tuyệt đối không thể! Kim Hồng bộ của mình không ngờ lại thật sự bị hắn nhìn thấu, hắn đã công kích trước vào vị trí mình sẽ đặt chân, khiến y không thể né tránh.

Hơn nữa, cú công kích này bá đạo đến mức khiến người ta phải kinh hãi, không những xuyên qua bộ bí bảo phòng ngự Phàm cấp thượng phẩm y đang mặc sát người, mà còn đánh thẳng vào trong cơ thể y. Nếu không phải có nguyên khí của y cản trở lại một chút, chỉ riêng lần này chắc chắn đã xuyên thủng cơ thể y rồi.

- Không có gì là không thể!

Dương Khai vẻ mặt lạnh lùng, bước nhanh về phía trước. Long Huy đâu dám dừng lại, bộ pháp vừa triển khai, liền chạy về phía Văn Phi Trần, miệng hét lớn:

- Văn đường chủ cứu ta!

Long Huy giờ đây hoảng loạn như chó mất chủ, đâu còn vẻ ngạo mạn, ung dung như lúc nãy nữa.

Thân người y vừa rơi xuống, một trận đau đớn dữ dội liền ập đến, y ngã sấp xuống.

Không đợi y kịp bò dậy, một bàn chân lớn đã dẫm lên cổ y. Lực từ bàn chân này nặng như thái sơn áp đỉnh, Long Huy không ngừng lăn lộn trên đất nhưng vẫn không thể xoay chuyển thân mình.

- Ta là cháu nội của Phó bang chủ Huyết Chiến bang Long Tại Thiên! Ngươi tha cho ta, ta sẽ cho ngươi tiền bạc, cho ngươi mỹ nữ, ngươi muốn gì ta đều cho ngươi! Giết ta cũng không có lợi gì cho ngươi, trái lại chỉ khiến ngươi kết oán với Long gia ta.

Long Huy không thể phản kháng, đành phải liên tục cầu xin tha mạng.

- Long thiếu gia!

Dương Khai hít sâu một hơi,

- Tiếng kêu khóc của ngươi thật chói tai!

- Vâng vâng vâng! Dương huynh đệ nói phải, huynh không thích thì ta sẽ không kêu nữa!

Người ở dưới mái hiên, Long Huy đâu dám không cúi đầu.

- Vậy thì hãy vĩnh viễn câm mồm cho ta!

Dứt lời, Dương Khai đạp chân lên đầu Long Huy, khiến mặt y cắm sâu xuống đất. Hắn ngồi xổm xuống, sau đó lại tung một quyền đập mạnh vào cổ y.

Răng rắc một tiếng giòn vang, cổ Long Huy đã bị gãy nát. Trong đôi mắt trừng to lúc này tràn đầy vẻ sợ hãi và hối hận.

Dương Khai một tay nhấc lấy thi thể Long Huy, đứng dậy, rồi nhanh chóng tiến nhanh đến chiến trường bên kia.

Một lát sau, hình ảnh Văn Phi Trần và Hạ Ngưng Thường đã in vào tầm mắt Dương Khai.

Hai người lúc này ngang sức ngang tài, không ai kém ai!

Hai người lúc này, một người thì sức lực bị phong ấn, một người lại bị thương, nguyên khí vẫn chưa hồi phục, nên đều không thể phát huy toàn bộ thực lực, các thủ đoạn có thể dùng đến cũng bị giảm sút đáng kể.

Nhưng dù vậy, giao chiến với cao thủ đẳng cấp này cũng là một trận chiến kịch liệt hơn nhiều so với những trận Dương Khai từng trải qua.

Thân hình chuyển động như chớp, gần như là thoắt ẩn thoắt hiện, nguyên khí bùng nổ, cục diện chiến đấu vô cùng căng thẳng.

Dương Khai đứng một bên quan sát chốc lát, hắn biết nếu một chọi một với Văn Phi Trần thì e rằng mình không có nhiều hy vọng chiến thắng. Nhưng bây giờ lại có thêm Hạ Ngưng Thường nữa, hai chọi một thì điều này khó nói trước được.

Nhìn một hồi, trong lòng Dương Khai đã định sẵn kế sách. Hắn nhanh chóng vụt đến chỗ Văn Phi Trần, vừa nhấc thi thể Long Huy lên rồi hét lớn:

- Văn đường chủ nhìn xem ai đây!

Văn Phi Trần sớm đã phát hiện bóng dáng Dương Khai nhưng vẫn không dám phân tâm điều tra. Do không hề biết tình hình cụ thể bên này, tự nhiên lúc này nghe Dương Khai nói vậy, liền vội quay đầu lại, rồi giật nảy mình:

- Long thiếu gia!

Long Huy lúc này có một lỗ lớn ở ngực, máu chảy ròng ròng, cổ y mềm nhũn, cứ như xương cốt đã bị dập nát. Đầu y thì gục rũ trước ngực, không còn chút sức sống nào nữa!

Long Huy đã chết rồi! Văn Phi Trần không tin nổi vào mắt mình. Vị thiếu gia ăn chơi trác táng này dù sao cũng là một võ giả đã đạt đến Khởi Động cảnh nhất tầng cơ mà? Hơn nữa cũng đã tu luyện thành biết bao môn võ công khiến lão cũng phải thèm khát, sức chiến đấu cũng không thể xem thường được.

Chính bởi vì tin tưởng thực lực của y nên Văn Phi Trần mới yên tâm để y một mình giao đấu với Dương Khai, nhưng sao giờ lại chết rồi?

Xong rồi, xong rồi! Văn Phi Trần thầm kêu khổ sở. Những người khác của Huyết Chiến bang chết cũng không sao, nhưng Long Huy này tuyệt đối không thể chết được! Hắn mà chết thì chẳng phải Long Tại Thiên sẽ nổi trận lôi đình sao? Nếu bị một cao thủ Thần Du cảnh như Long Tại Thiên trách tội, mình chắc chắn không gánh nổi rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!