Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 114: CHƯƠNG 114: VĂN PHI TRẦN THẢM BẠI

Cường giả giao phong, sự phân thắng bại có lẽ chỉ trong khoảnh khắc.

Cái chết của Long Huy rõ ràng đã ảnh hưởng không nhỏ đến tâm tình Văn Phi Trần, một chiêu vội vã xuất ra đã để lộ không ít kẽ hở.

Hạ Ngưng Thường sao có thể bỏ qua cơ hội ngàn vàng này? Đôi mắt đẹp lấp lánh sương, song chưởng khẽ động, một sát chiêu liền được đánh ra.

Phát hiện có điều bất trắc, Văn Phi Trần ra sức ngăn cản nhưng cuối cùng cũng không thể thành công, khí kình bạo phát đánh thẳng vào lồng ngực lão và lập tức khiến lão bị chút thương tổn.

Không đợi lão có thời gian đối phó với Hạ Ngưng Thường, Dương Khai đã giơ thi thể Long Huy lên trước mặt mình và lao vào vòng chiến của hai người, trên nắm tay bùng lên một tầng hỏa diễm, hắn lén lút tung một quyền từ dưới nách của Long Huy.

Hạ Ngưng Thường nhân lúc đó lại gây thêm áp lực cho Văn Phi Trần.

Bị hai bên tấn công gọng kìm khiến Văn Phi Trần nhất thời luống cuống tay chân, trở nên bối rối hỗn loạn.

Với thực lực lão hiện tại, tuy không thể đối phó với Hạ Ngưng Thường, nhưng nếu toàn lực công kích thì lại có thể đả trọng thương Dương Khai. Nhưng Dương Khai lại dùng thủ đoạn hèn hạ đặt thi thể Long Huy trước mặt làm bia đỡ đòn, Văn Phi Trần cho dù có muôn vàn thủ đoạn thì cũng không có cách nào thi triển được.

Muốn đánh thương Dương Khai thì trước tiên phải phá hủy thi thể Long Huy, vì thế lão có phần cố kỵ.

- Tên tiểu tử vô liêm sỉ!

Văn Phi Trần giận dữ đùng đùng, lão vừa khó khăn chống đỡ công kích của hai người vừa mắng chửi ầm ĩ:

- Lấy người chết làm trọng, vậy mà ngươi lại đối xử như vậy với thi thể Long công tử, chẳng lẽ ngươi không sợ thiên phạt sao?

Dương Khai hừ lạnh:

- Các ngươi mới đáng bị thiên phạt! Nếu không phải do các ngươi cố ý bức bách ta thì sự việc đâu đến nông nỗi này?

Văn Phi Trần cứng họng, không nói nên lời. Nhắc đến thì hai người này chẳng qua chỉ là đến sơn cốc này để tìm thiên tài địa bảo chứ đâu có trêu chọc ai, vậy mà đám người mình lại kéo cả đám từ hai ba trăm dặm truy sát người ta, lại còn cậy mạnh hiếp yếu. Bây giờ nào còn tư cách gì mà chỉ trích người khác?

Trong lúc tranh cãi, Dương Khai đã nắm bắt thời cơ và kết quả là một quyền đánh trúng mục tiêu. Nhân lúc Văn Phi Trần đang phải ra sức ngăn cản sự công kích của Hạ Ngưng Thường, Dương Khai đã đánh vào eo lưng lão.

Dương dịch trong khoảnh khắc tuôn trào, khoảng chừng mười giọt, hóa thành những lưỡi dao sắc bén bắn ra.

Văn Phi Trần kêu thảm một tiếng rồi vội lùi về phía sau, vô cùng kinh hãi nhìn về phía Dương Khai.

Lão phát hiện người thanh niên này lần này ra chiêu còn hung mãnh hơn nữ tử kia gấp bội! Bị dương khí nóng rực rót vào trong cơ thể khiến bụng Văn Phi Trần xuất hiện một lỗ máu, tuy không trọng thương, nhưng vết thương này cũng khá sâu.

Sắc mặt Dương Khai ngưng trọng, hắn phát hiện mình vẫn là quá khinh thường cường giả Chân Nguyên cảnh này, uy lực mười giọt Dương dịch lại không thể xuyên phá cơ thể lão!

Lực phòng ngự của Chân Nguyên trong cơ thể cường giả Chân Nguyên cảnh quả nhiên mạnh hơn nguyên khí một bậc.

- Sư đệ cẩn trọng!

Hạ Ngưng Thường đột nhiên sợ hãi kêu lên.

Cùng lúc đó Dương Khai phát hiện trong đôi mắt Văn Phi Trần lóe lên sát khí điên cuồng và lao thẳng đến hắn.

Cuối cùng lão cũng đã hoàn toàn bị chọc giận rồi, muốn bất chấp tất cả mà ra tay với hắn sao? Khóe miệng Dương Khai chậm rãi hiện lên nụ cười lạnh lẽo.

Hắn biết một khi mình vận dụng Dương dịch thì sẽ trở thành mục tiêu tấn công đầu tiên của Văn Phi Trần, bởi vì cảnh giới hắn tuy thấp hơn Hạ Ngưng Thường, nhưng lực sát thương lại mạnh hơn.

Nếu mình là Văn Phi Trần thì cũng sẽ làm như vậy.

Tất cả đều nằm trong dự liệu!

Đối mặt với sự tấn công của Văn Phi Trần nhưng Dương Khai không hề lùi bước, ngược lại còn nhanh chóng lao đến lão.

- Dừng lại!

Hạ Ngưng Thường vội hô lên, nhưng cả hai đều đang lao vào nhau với tốc độ cực nhanh, nàng làm sao có thể ngăn cản?

- Tên tiểu tử thối, ngươi tự tìm cái chết!

Văn Phi Trần giọng điệu lạnh lẽo, không hề che giấu sát ý, lão vung một chưởng, đánh thẳng về phía Dương Khai.

Hít sâu một hơi, bắp thịt toàn thân Dương Khai đột nhiên căng chặt, lần này Chân Dương nguyên khí trong cơ thể đã vận chuyển đến cực hạn, xương cốt toàn thân kêu lên lách cách, tóc bay tán loạn, da thịt đỏ rực, trông hắn lúc này như phát điên.

Oành một tiếng, chưởng này của Văn Phi Trần lại đánh lên thi thể Long Huy.

Trong phút chốc thi thể Long Huy biến thành một đống thịt nát, tựa như quả dưa bị đập vỡ, rồi nổ tung, khiến Dương Khai đang ẩn sau thi thể y cũng hoàn toàn lộ diện.

Văn Phi Trần lại đánh ra một chưởng, mục tiêu lần này là đánh vào Dương Khai lúc này đã không còn khả năng phòng ngự.

Trên mặt hai nam nhân lúc này là một nụ cười đầy thâm ý.

Dưới ánh mắt kinh hãi của Hạ Ngưng Thường, một chưởng không chút hoa mỹ đánh ầm lên lồng ngực Dương Khai.

Có thể thấy rõ, lồng ngực Dương Khai đột nhiên lõm sâu, cùng tiếng xương cốt gãy giòn vang, một ngụm máu tươi không kìm được phun ra, hóa thành lớp sương máu, bắn thẳng về phía Văn Phi Trần đang đứng gần trong gang tấc.

Văn Phi Trần làm sao có thể để máu bẩn phun vào mặt mình? Lão nhanh chóng né tránh.

Nhưng lão vẫn chưa kịp rút tay khỏi ngực Dương Khai thì phát hiện một nụ cười đắc ý nhưng pha chút thê lương hiện lên khóe miệng hắn.

Bốp một tiếng, hai tay Dương Khai lúc này đã nắm chặt lấy cổ tay Văn Phi Trần, hắn thở hổn hển, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm lão, nói:

- Ngươi chết chắc rồi!

Văn Phi Trần sắc mặt biến đổi, lão vốn không thể ngờ tên tiểu tử này lại có sức sống ngoan cường đến thế, hoặc có thể nói, nguyên khí trong cơ thể hắn có lực phòng ngự quá lớn. Chưởng này của mình tuy khiến hắn trọng thương, nhưng lại không thể đoạt mạng hắn như mong đợi.

Nhưng cho dù như vậy thì thông thường, những kẻ trúng chưởng này lẽ ra không còn chút lực phản kháng nào mới đúng chứ, nhưng tại sao hắn vẫn còn sức lực mạnh mẽ đến thế? Lại còn có thể nắm chặt mình không buông? Ý chí phải ngoan cường đến mức nào?

- Buông ta ra!

Văn Phi Trần giơ một chưởng định đánh về phía Dương Khai.

Hạ Ngưng Thường làm sao có thể để lão có cơ hội ra tay? Nàng giận dữ, mái tóc tung bay, dương khí trong phạm vi mấy chục trượng đều được điều động, đột nhiên một dải nhũ băng trong suốt xuất hiện trước mặt nàng, nàng gào thét bắn thẳng về phía Văn Phi Trần.

Bàn tay Văn Phi Trần vẫn chưa kịp hạ xuống đã bị dải nhũ băng này xuyên thẳng qua, cùng tiếng kêu thảm thiết, máu tươi bắn ra tung tóe.

“Hống!” Dương Khai đột nhiên gầm lên một tiếng đầy phấn khích, vang vọng, nguyên khí trong cơ thể vốn có chút bất ổn nay càng bùng phát hung mãnh dữ dội.

Sóng nguyên khí vẫn luôn giữ mức ổn định ở cảnh giới Khai Nguyên cảnh đỉnh phong, đột nhiên bị quyết tâm chiến thắng và chiến ý điên cuồng phá bỏ hạn chế, tạo ra một bước đột phá.

Khí Động cảnh!

Đây không phải Khí Động cảnh thực sự, mà chỉ là cơ thể phát ra sóng nguyên khí của Khí Động cảnh mà thôi.

Nhưng lúc này sức chiến đấu của Dương Khai cũng không hề thua kém bất cứ ai có mặt tại chiến trường này!

Nhận thấy Dương Khai biến đổi đột ngột, Văn Phi Trần như rơi vào hầm băng, lão dùng hết sức lực để rút tay lại, nhưng căn bản không thể nào. Cánh tay còn lại cũng bị Hạ Ngưng Thường đánh xuyên, nỗi đau đớn thấu tim gan khiến lão càng trở nên bất an.

Răng rắc một tiếng, đó là do Dương Khai dùng toàn lực bẻ gãy một ngón tay của Văn Phi Trần.

Đau đớn đến tận xương tủy, sự thống khổ này sao chịu nổi? Dù là Văn Phi Trần cũng không thể chịu đựng nổi, lão kêu la thảm thiết.

Lại là một tiếng răng rắc giòn vang, tiếng kêu thảm thiết của Văn Phi Trần đứt đoạn.

Dương Khai cười gằn, lần lượt bẻ gãy năm ngón tay Văn Phi Trần, sau đó lôi lão xuống, dùng đầu gối ghì chặt và chặt đứt cánh tay lão.

Hạ Ngưng Thường càng không thể đứng yên, trong lòng nàng vô cùng lo lắng cho vết thương của Dương Khai, nàng liên tục tấn công về phía Văn Phi Trần.

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!