Ngay từ khoảnh khắc Văn Phi Trần tung chưởng đánh trúng Dương Khai, kết cục thất bại của lão đã được định đoạt.
Dương Khai biết rõ, muốn giết chết một cao thủ như vậy, trừ phi có thể hạn chế hoàn toàn tự do của lão, nếu không chỉ dựa vào thực lực hiện giờ của mình và Hạ Ngưng Thường thì căn bản không có nhiều hy vọng.
Đến cả Long Huy còn có bộ pháp tinh diệu đến thế, một cao thủ Chân Nguyên cảnh như Văn Phi Trần lẽ nào lại không có? Một khi bị lão phát hiện có điều không ổn mà bỏ trốn, đợi đến khi trời sáng, mình và Hạ Ngưng Thường coi như xong đời.
Nhưng muốn chế ngự một cao thủ như vậy khó đến nhường nào? Cho dù hiện tại sức lực của lão đã bị phong ấn quá nửa, đây cũng không phải là việc dễ dàng đối với hắn.
Vì vậy, Dương Khai chỉ có thể lấy thân phạm hiểm! Dùng chính cơ thể mình chịu một đòn của lão, nắm bắt cơ hội thoáng qua trong chớp mắt đó để trói chặt lão.
Đây là một ván cược lớn, Dương Khai đã đặt cược cả tính mạng mình vào đó, Văn Phi Trần sao có thể không trúng kế?
Hai tay đã bị phế, Văn Phi Trần giờ đây chẳng khác nào một con nhím đã bị nhổ hết gai, không còn cách nào phát huy sức lực của mình.
Theo sau tiếng xương gãy giòn tan là những tiếng kêu thảm thiết liên hồi, Văn Phi Trần trong tay Dương Khai lúc này dường như đang nếm trải khổ hình tàn khốc nhất thế gian.
Chỉ trong giây lát ngắn ngủi, tiếng kêu thảm của Văn Phi Trần yếu dần gần như không nghe thấy nữa, hơi thở cũng lụi tàn, cả người mềm nhũn như một bãi bùn lầy, đổ gục trên đất.
Hạ Ngưng Thường đứng bên cạnh nhìn mà trong lòng kinh hãi, giống như lần đầu tiên mới thật sự quen biết người sư đệ này.
Để ý hắn hơn hai năm nay, nhưng Hạ Ngưng Thường nào từng thấy hắn điên cuồng khát máu, hung hãn ngang ngược đến vậy?
Ba luồng âm khí đen kịt đột nhiên bay ra từ trong người Văn Phi Trần, cùng lúc đó, năm luồng khí khác cũng tản mác từ trong sơn cốc bay ra rồi tiêu tan vào hư không.
- Sư đệ, lão ta chết rồi!
Hạ Ngưng Thường khẽ kéo tay Dương Khai.
Những sợi xích âm khí đó bay ra, đồng nghĩa với việc Văn Phi Trần đã không còn chút sinh khí nào!
- Chết rồi sao?
Dương Khai thở hổn hển, lúc này mới từ từ đứng thẳng người dậy.
- Sư đệ không sao chứ?
Giọng Hạ Ngưng Thường nghẹn ngào, nàng phát hiện người sư đệ này có chút không bình thường, trên người tỏa ra tà khí, có dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma.
Dương Khai biết nàng đang lo lắng điều gì, bèn nhếch mép cười thê thảm:
- Đừng lo, đây là một môn võ công của đệ, chỉ là trông có vẻ đáng sợ mà thôi.
Đôi mắt Hạ Ngưng Thường đỏ hoe nhìn hắn, phát hiện ánh mắt hắn tuy kinh người nhưng sâu trong đó lại ẩn chứa vẻ điềm tĩnh, lúc này nàng mới bất giác thở phào nhẹ nhõm.
- Người cũng đã chết hết rồi, bây giờ chúng ta đi tìm Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ thôi!
Dương Khai vẫn không quên việc chính.
- Đệ vẫn ổn chứ? Đệ bị thương nặng như vậy!
- Vẫn ổn, nhưng chỉ e qua một lúc nữa thật sự sẽ không chống đỡ nổi.
Dương Khai một tay kéo tay Hạ Ngưng Thường, vội vàng xông đến đầu nguồn nơi dương khí tích tụ.
Bóng đêm đã gần tàn, nguyên khí trong cả sơn cốc cũng không còn lại bao nhiêu, có lẽ đã bị Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ hấp thụ hết rồi.
Khi chạy đến nơi, bảo bối này vẫn còn đó, nó không hề bị hai trận chiến cách mấy trăm trượng làm cho kinh động mà bỏ chạy.
Giờ khắc này, nụ hoa kia đã sắp nở bung, bên trong nụ hoa dường như có một giọt dịch thể trong suốt đang phát ra ánh sáng yếu ớt.
- Làm sao để thu phục nó?
Dương Khai hỏi.
Hạ Ngưng Thường khẽ đáp:
- Dùng nguyên khí thuộc tính dương của đệ trói nó lại, sau đó ngậm trong miệng, phần còn lại cứ giao cho ta. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được để các bộ phận khác trên cơ thể chạm vào nó.
- Ngậm trong miệng?
Dương Khai nghe vậy mà thấy mơ hồ, đang định hỏi rõ thì Hạ Ngưng Thường vẻ mặt tươi cười nói:
- Nó ra rồi!
Trong lúc nói chuyện, nụ hoa kia quả nhiên từ từ nở rộ. Vốn dĩ đây là thời khắc tối tăm nhất trước bình minh, nhưng cùng với sự nở rộ của nụ hoa này, cả sơn cốc đột nhiên sáng rực như ban ngày.
Một giọt dịch thể trong suốt long lanh như sương sớm từ từ hiện ra từ trong nụ hoa, xoay tròn chuyển động.
Những cánh hoa nâng đỡ nó lúc này hóa thành dương khí nồng đậm rồi dung nhập vào trong giọt dịch thể.
Thật giống như một viên đá quý! Xa hoa lộng lẫy! Nhưng lại phát ra năng lượng âm hàn khiến người ta phải kinh sợ.
Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ!
Hạ Ngưng Thường hai tay nhanh chóng kết ấn, Cửu Âm Bát Tỏa Trận lại một lần nữa phát huy tác dụng. Ngay trong khoảnh khắc Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ xuất hiện, giữa không trung liền vang lên tiếng xích sắt loảng xoảng.
Tức thì, tám sợi dây xích âm khí hiện ra từ hư không, bị một dòng năng lượng vô hình thôi thúc. Theo tiếng quát khẽ của Hạ Ngưng Thường, chúng lập tức soàn soạt giáng xuống xung quanh Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ, phong tỏa và giam cầm hoàn toàn không gian nhỏ bé đó.
Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ điên cuồng tả xung hữu đột, nhưng vẫn không cách nào thoát khỏi phạm vi năm trượng.
- Sư đệ, trông cả vào đệ đấy.
Hạ Ngưng Thường có vẻ khẩn trương nhìn Dương Khai. Tuy rằng đã trải qua bao khó khăn, nhưng thật ra nàng đã không còn quá để tâm đến thứ này nữa, nhưng bảo vật đã ở ngay trước mắt, có thể lấy lẽ nào lại không lấy.
Dương Khai khẽ gật đầu, vững bước tiến về phía đó.
Không gian bị tám sợi xích âm khí phong tỏa căn bản không có tác dụng với Dương Khai, vì Chân Dương Nguyên Khí trong người hắn chính là khắc tinh của tất cả các loại âm khí.
Bước vào mảnh thiên địa nhỏ này, Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ dường như cũng phát hiện ra ý đồ của Dương Khai, liền lùi ra xa, lơ lửng giữa không trung.
Đứng gần quan sát, Dương Khai phát hiện vật này quả nhiên giống hệt một viên đá quý, chỉ có điều nó lại mang hình dáng của một giọt sương và chỉ lớn bằng móng tay cái.
Dùng Chân Dương Nguyên Khí trói nó lại! Phải làm thế nào đây? Dương Khai nhíu mày, suy nghĩ một lát rồi trực tiếp vận dụng một giọt Dương Dịch.
Dương Dịch hiện ra, tâm niệm Dương Khai vừa động, trên tay hắn liền xuất hiện một tấm lưới đỏ rực, theo tay hắn trải ra rồi chụp về phía Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ.
Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ vẫn muốn ngoan cố chống cự, bay lượn trên không trung, cuối cùng cũng tránh được cú tấn công của Dương Khai.
- Thật thú vị!
Dương Khai nhếch mép cười, tuy hắn biết rất nhiều thiên tài địa bảo đều có linh tính của riêng mình, nhưng đây cũng là lần đầu tiên hắn tận mắt nhìn thấy.
Bảo vật có linh tính đều vô cùng quý giá.
Không muốn lãng phí thời gian nữa, một giọt Dương Dịch lại xuất hiện trên bàn tay kia của Dương Khai, hóa thành một tấm lưới lớn khác.
Xem lần này ngươi chạy đi đâu! Hai tay hợp lại, quả nhiên là một đòn tấn công gọng kìm hiệu quả, tấm lưới lớn bao vây lấy Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ tựa như vây bắt cá.
Ngón tay vừa điểm ra, tấm lưới liền đột ngột thu lại, bao bọc lấy Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ, khiến nó hoàn toàn yên tĩnh trở lại.
Dương Khai không dám dùng tay chạm vào, mà trực tiếp đưa cả Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ và Dương Dịch vào trong miệng.
Vừa vào miệng, một cảm giác lạnh buốt thấu xương lập tức lan tràn, dù cho Dương Khai đã tu luyện Chân Dương Quyết nhưng lúc này vẫn không khỏi rùng mình một cái.
Nhưng ngay sau đó, dường như trong cơ thể hắn xuất hiện một dòng năng lượng vô hình vô chất, dòng năng lượng này còn hữu hiệu hơn cả Chân Dương Nguyên Khí, lập tức trấn áp luồng khí âm hàn kia.
Cùng lúc đó, từ trong xương cốt lại truyền đến một lực hút điên cuồng, Chân Dương Quyết bất giác vận chuyển, dẫn dắt năng lượng trong Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ hấp thu vào xương cốt.
Cảm nhận được điều này, sắc mặt Dương Khai liền biến đổi, hắn vội vàng dừng vận chuyển Chân Dương Quyết. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi trì hoãn này, Dương Khai cảm thấy Cửu Âm Ngưng Nguyên Lộ trong miệng đã thu nhỏ lại một nửa, ngược lại trong xương cốt mình lại sinh ra một luồng khí lạnh rồi nhanh chóng biến mất không thấy tăm hơi.