Tuy tuổi tác không còn trẻ, nhưng nhờ có thuật dưỡng nhan nên trông Hoàng Quyên chỉ độ ba mươi, đang là lúc phong vận chín muồi. Thân hình nàng tuyệt mỹ, cặp tuyết lê no đủ cao vút, vòng eo con ong, cặp mông tròn trịa cong vút, đôi chân dài miên man thẳng tắp, làn da trắng nõn ửng hồng, mơn mởn mọng nước khiến người ta không khỏi mơ màng. Mỹ phụ tuyệt sắc thế này tự nhiên làm đám thủ vệ kia không khỏi rung động.
- Các vị đại ca, tiểu nữ là người của Hải Khắc gia tộc, có việc cơ mật cần bẩm báo Phí Chi Đồ thành chủ. Hoàng Quyên cố nặn ra nụ cười, trong lòng thì thầm mắng Y Ân xối xả.
Y Ân chỉ phái một mình nàng đến đưa tin, rõ ràng là nhìn trúng thân phận nữ nhi của nàng, cho rằng phụ nữ đi giao thiệp với thành chủ sẽ dễ dàng hơn, cũng dễ nói chuyện hơn.
Nhưng bây giờ còn chưa vào được phủ thành chủ đã bị mấy tên thủ vệ thực lực chỉ có Nhập Thánh Cảnh vây quanh, khiến nàng vừa tức giận vừa bất lực. Nếu là nơi khác, với tu vi Thánh Vương tam tầng cảnh của mình, Hoàng Quyên chẳng tốn chút sức lực nào cũng có thể giết chết mấy kẻ này, nhưng đây là phủ thành chủ, là địa bàn của Ảnh Nguyệt Điện, trừ khi nàng không muốn sống nữa mới dám ra tay.
- Hải Khắc gia tộc? Một tên thủ vệ mặt dài như mặt ngựa, tướng mạo xấu xí cất giọng quái gở lặp lại, đoạn lắc đầu: - Chưa nghe qua bao giờ, các ngươi có nghe nói tới chưa?
Lập tức có một tên thủ vệ khác giải thích:
- Là một tiểu gia tộc ngoại vi phụ thuộc vào tông môn.
- Gia tộc ngoại vi à. Gã võ giả mặt ngựa khẽ gật đầu. - Hèn gì chưa từng nghe qua, người của gia tộc ngoại vi đến đây làm gì?
Hắn tỏ vẻ ngông cuồng, hoàn toàn không coi Hải Khắc gia tộc ra gì, khiến Hoàng Quyên tức đến nghiến răng nhưng vẫn phải tươi cười nói tiếp:
- Các vị đại ca, tiểu nữ thật sự có chuyện khẩn cấp muốn gặp Phí thành chủ, xin các vị làm ơn thông báo một tiếng.
Tên thủ vệ mặt ngựa hừ lạnh:
- Thành chủ đại nhân nhật lý vạn cơ, đâu có thời gian gặp hạng người như các ngươi? Đến từ đâu thì cút về đó đi.
Ảnh Nguyệt Điện có không biết bao nhiêu gia tộc ngoại vi, những thế lực này đều vô cùng yếu ớt. Đám thủ vệ này tuy chỉ có tu vi Nhập Thánh Cảnh, nhưng quanh năm suốt tháng luôn tự cho mình là đệ tử Ảnh Nguyệt Điện nên mắt mọc trên đỉnh đầu. Vì vậy, dù Hoàng Quyên có tu vi cảnh giới cao hơn, bọn họ vẫn chẳng thèm để vào mắt.
Nghe gã thủ vệ mặt ngựa nói vậy, Hoàng Quyên nghiến chặt hàm răng bạc, bỗng nở một nụ cười phong tình vạn chủng, vẫy tay với hắn:
- Vị đại ca này, có thể qua đây nói chuyện một lát được không?
Nàng cũng là người từng trải, thông thạo đạo lý đối nhân xử thế, nào không hiểu cái lý “Diêm Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó qua”?
- Ồ? Gã thủ vệ mặt ngựa cười khẩy một tiếng bỉ ổi: - Chẳng lẽ muội muội còn có lời nào không tiện nói trước mặt mọi người sao?
Hắn vừa cười vừa vênh váo đi tới bên cạnh Hoàng Quyên.
Đợi hắn đến gần, Hoàng Quyên mới từ trong nhẫn không gian lấy ra một ít thánh tinh, lén lút nhét vào tay hắn, nũng nịu nói:
- Thủ vệ đại ca, ngài giúp một tay đi mà.
Gã thủ vệ mặt ngựa cũng chẳng thèm nhìn, cứ thế thu thánh tinh vào nhẫn không gian của mình, rồi đột nhiên chụp lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Hoàng Quyên, ra sức mân mê, ra vẻ như chưa từng thấy phụ nữ bao giờ, mặt mày dâm tiện, miệng thì thầm:
- Muội muội à, không phải huynh đây không muốn giúp, mà thành chủ đại nhân thật sự không có thời gian...
Bị hắn sờ soạng như vậy, Hoàng Quyên rùng mình, da gà da vịt nổi hết cả lên, hận không thể băm vằm tên khốn này thành trăm mảnh. Nhưng nàng chỉ có thể nén giận, lại lấy thêm không ít thánh tinh đưa cho hắn, tiếp tục van nài:
- Ngài chỉ cần vào thông báo một tiếng, thành chủ đại nhân có gặp hay không, tiểu nữ cũng không dám oán thán nửa lời.
Lại nhận được không ít thánh tinh, lúc này gã thủ vệ mặt ngựa mới tỏ vẻ hài lòng, lại sờ soạng bàn tay nhỏ của Hoàng Quyên một hồi rồi mới híp mắt cười nói:
- Được rồi, thấy muội đi một chuyến cũng không dễ dàng gì, huynh sẽ vào thông báo giúp. Nhưng mà muội đừng hy vọng quá, thành chủ đại nhân thật sự rất bận.
- Ta biết, ta biết, đa tạ đại ca. Hoàng Quyên thầm thở phào, nàng thật sự sợ tên khốn này sẽ tiếp tục giở trò dê xồm với mình.
Tận mắt nhìn gã thủ vệ mặt ngựa đi vào phủ thành chủ, Hoàng Quyên lo lắng đứng chờ bên ngoài.
Chẳng bao lâu sau, gã thủ vệ mặt ngựa kia lại đi ra, nhìn sắc mặt âm u của hắn, lòng Hoàng Quyên chùng xuống, biết tình hình không ổn, vội vàng tiến lên đón hỏi:
- Thành chủ đại nhân nói sao?
Tên thủ vệ này đã nhận lợi lộc của người ta nên cũng không nổi giận, chỉ nói:
- Không gặp, chẳng những không gặp mà còn mắng ta một trận.
- Ôi... Hoàng Quyên thở dài một hơi, trong lòng dâng lên cảm giác bất lực tột cùng. Nàng trên đời này không có người thân, một mình dốc sức tu luyện đến Thánh Vương tam tầng cảnh, mãi đến mười mấy năm trước mới gia nhập Hải Khắc gia tộc, làm một cung phụng khác họ. Vốn định dùng Hải Khắc gia tộc làm bàn đạp để hướng tới Ảnh Nguyệt Điện, mong một ngày có thể gia nhập tông môn này. Nhưng bây giờ nàng đã hiểu, Hải Khắc gia tộc chẳng là cái thá gì trong mắt người của Ảnh Nguyệt Điện, còn nàng, một cung phụng chạy đến đây, ngay cả mặt thành chủ cũng không được gặp.
Trong lòng, nàng lại thầm rủa Y Ân cả trăm ngàn lần vì đã sai nàng đến phủ thành chủ.
Lúc ở Hải Khắc gia tộc đã có mấy trưởng lão dòm ngó, chạy đến đây lại bị người ta quấy rối, thực lực thấp lại không có chỗ dựa, quả thật là một bước cũng khó đi trên đời này.
Nàng đột nhiên cảm thấy nản lòng thoái chí, tự hỏi có nên rời khỏi Hải Khắc gia tộc hay không. Gia tộc này căn bản không có tương lai, tiếp tục ở lại chỉ lãng phí năm tháng mà thôi.
- Muội muội à, hay là cứ ở bên ngoài chờ vài ngày, huynh sẽ lựa dịp thông báo giúp? Gã thủ vệ mặt ngựa này dường như vẫn chưa giở trò đủ, lại cười hì hì với vẻ mặt không mấy tốt lành.
- Không cần. Sắc mặt Hoàng Quyên lạnh đi, nàng xoay người bỏ đi.
- Không biết điều! Gã thủ vệ mặt ngựa hừ lạnh.
Về đến Hải Khắc gia tộc, biết được Hoàng Quyên ngay cả một nhiệm vụ đơn giản như vậy cũng không hoàn thành nổi, Y Ân giận dữ vô cùng, mắng nàng một trận xối xả, sau đó mới chuẩn bị đủ lễ vật, tự mình đi đến Thiên Vận Thành.
Hoàng Quyên tủi thân vô cùng, trong lòng càng thêm thất vọng về Hải Khắc gia tộc.
Dương Khai vừa bước ra khỏi thạch thất của mình đã nghe thấy tiếng ồn ào huyên náo, dường như có người đang cãi vã rất kịch liệt, hắn không khỏi thắc mắc. Lần theo hướng phát ra âm thanh, chẳng mấy chốc hắn đã đến trước một thạch thất lớn.
Thạch thất này hẳn là do Dương Viêm bảo Thạch Khổi đục ra để mọi người có chỗ tụ tập thảo luận. Lúc này, bên trong thạch thất có gần hai mươi người, kẻ thì mắt đỏ hoe, người thì căm phẫn, kẻ thì gào to hét lớn.
Dư Phong đứng gần cửa ra vào, bên cạnh một chiếc bàn đá, đưa mắt quét một vòng, chỉ vào từng người mà mắng chửi thậm tệ, bất kể nam nữ đều bị hắn mắng cho không ngóc đầu lên được.
Dương Khai nhíu mày, trong lòng có chút không vui.
Hắn cứ ngỡ đám người theo Vũ Y đến đây đang tranh cãi vì phân chia vật tư không đều. Nếu thật là vậy, Dương Khai sẽ không ngần ngại đuổi họ ra khỏi sơn động của mình. Dù họ có là người của Vũ Y, hắn cũng sẽ không dung thứ. Một đám người không biết san sẻ với đồng bạn, chỉ vì chút lợi ích cỏn con mà tính toán chi li, giữ lại bên mình ắt sẽ trở thành mầm họa bất ổn. Nhưng nghe một hồi, hắn mới phát hiện không phải như vậy.
Tuy cũng là vấn đề phân chia vật tư, nhưng không liên quan đến thánh tinh hay bí bảo, mà là vấn đề về đan dược.
Mười viên Hóa Vương đan, có thể giúp võ giả tăng tỷ lệ đột phá lên Thánh Vương Cảnh.
Bọn họ không phải tranh giành vì không lấy được Hóa Vương đan, mà lại cãi vã vì nhường cho nhau.
Đã ba ngày rồi mà họ vẫn chưa đưa ra được phương án phân phối hợp lý. Vũ Y cũng đứng trong thạch thất, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, nhưng cũng xen lẫn niềm an ủi.
- Mẹ kiếp, Lưu Bình, lão tử nhớ chín năm trước ngươi đã đột phá tam tầng cảnh rồi phải không? Bây giờ đã sớm đạt đến đỉnh phong, tại sao lại không cần Hóa Vương đan? Ngươi không nể mặt tiểu thư phải không? Không nể mặt tiểu thư chính là không nể mặt Dư Phong ta, đừng trách lão tử không khách khí!
Võ giả tên Lưu Bình kia nghe vậy thì nhe răng cười, chất phác nói:
- Dư Phong, Lưu Bình ta năm nay đã gần sáu mươi rồi, tư chất không tốt, dù có cầm Hóa Vương đan thì sao chứ? Có khi lại lãng phí mất viên đan dược này mà vẫn không thể đột phá đến Thánh Vương Cảnh. Thay vì để ta lãng phí, chi bằng đưa cho Cát Vô Thắng, tư chất của hắn tốt hơn ta nhiều, cũng là Nhập Thánh tam tầng cảnh, nếu đưa cho hắn, chắc chắn hắn có thể đột phá.
Cát Vô Thắng là một người đàn ông trung niên mặc áo lam, nghe vậy lập tức lắc đầu:
- Ta không cần, cho ta một hai năm nữa, tự ta cũng có thể đột phá, không cần lãng phí một viên Hóa Vương đan. Dư Phong, cho tiểu Nhã đi.
Một nữ nhân thanh tú ăn vận như thiếu phụ vội xua tay:
- Ta cũng không cần, ta có thể tự mình đột phá.
Trán Dư Phong nổi đầy gân xanh, như muốn mắng to, nhưng lời đến bên miệng lại nuốt xuống, hắn chuyển ánh mắt cầu cứu sang Vũ Y, vẻ mặt suy sụp nói:
- Tiểu thư, chuyện này không xong rồi, đám khốn kiếp này ai cũng không chịu lấy, cô bảo tôi phải xử lý thế nào đây?
Vũ Y thở dài, vừa định nói gì đó thì thấy Dương Khai đang cười hì hì đứng ngoài cửa, bèn vội vàng đi tới.
- Những người này rất tốt. Dương Khai khen ngợi từ tận đáy lòng. Hắn đã nhiều năm một mình xông pha bên ngoài, đã quen với cảnh lừa gạt dối trá, quen với việc người chết vì tiền chim chết vì mồi, quen với những kẻ ngoài mặt đạo mạo sau lưng đâm lén. Hóa Vương đan này có thể bồi dưỡng nên một Thánh Vương Cảnh, ít nhất cũng giúp họ bớt được một hai năm khổ tu, vậy mà những võ giả đủ điều kiện lại không ai muốn nhận, ai cũng muốn nhường cho người khác. Bầu không khí hòa thuận, nhường nhịn này, đã rất lâu rồi Dương Khai không được thấy, cũng khiến lòng hắn ấm lại.
- Để Dương đại ca chê cười rồi. Vũ Y hơi đỏ mặt. - Một đám chưa từng thấy việc đời, chỉ vì mười viên Hóa Vương đan mà ồn ào suốt ba ngày, đến giờ vẫn chưa quyết định xong, có phải đã làm phiền đến Dương đại ca không?
Sau khi chứng kiến bản lĩnh của Dương Khai, cách xưng hô của Vũ Y đối với hắn cũng đã thay đổi. Hơn nữa, trải qua chuyện thoát ly gia tộc, nàng cũng đã trưởng thành hơn không ít.
- Không phiền, Dương Viêm bố trí trận pháp rất tốt, ta ra ngoài mới nghe thấy tiếng. Dương Khai cười, đoạn tò mò hỏi: - Hóa Vương đan rất khó kiếm sao?
Vũ Y gật đầu:
- Hóa Vương đan là Thánh cấp hạ phẩm đan, giá không hề thấp, một viên ít nhất cũng phải hai nghìn thánh tinh thượng phẩm, người bình thường không thể mua nổi. Giá cả chỉ là thứ yếu, mấu chốt là có tiền cũng không mua được. Có rất nhiều người cần loại đan dược này, nhưng người có thể luyện chế ra nó lại không nhiều. Trình độ Luyện Đan và Luyện Khí trên U Ám Tinh chúng ta lạc hậu hơn bên ngoài rất nhiều. Nghe nói Luyện Khí Sư và Luyện Đan Sư lợi hại nhất cũng chỉ đạt đến trình độ Hư cấp hạ phẩm mà thôi.